Tết Thanh Minh, Tôi Và Bạn Cùng Phòng Bị Quỷ Dị Để Mắt Đến - Chương 5

Cập nhật lúc: 06/08/2026 16:03

Văn Mạt ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu: "Có lẽ là vì Lĩnh vực của Hắn có phạm vi nhất định. Khi chúng ta thoát khỏi Lĩnh vực, Hắn không thể trực tiếp g.i.ế.c chúng ta, nên mới cần Trành Quỷ đuổi theo để ra tay thay Hắn."

"Đoán bừa thêm một chút nữa, có lẽ lúc mới giáng lâm Hắn còn khá yếu, theo sự mở rộng của Lĩnh vực, sức mạnh mới dần khôi phục. Khoảng thời gian Hắn khôi phục sức mạnh chính là cơ hội để chúng ta chạy trốn."

Lời của Văn Mạt đã gợi mở cho tôi một chút manh mối, một tia sáng lóe lên trong đầu nhưng tôi không tài nào nắm bắt được.

Tuy nhiên, tôi cũng không thể suy nghĩ kỹ hơn.

Chỉ có Lam Tinh là dùng giọng điệu hơi nhẹ nhàng để phá tan bầu không khí nặng nề: "Được rồi, đêm nay chúng ta hãy ngủ một giấc thật ngon, ngày mai tiếp tục chạy trốn. Yên tâm đi, thầy của tôi đã đợi ở Tây Thành rồi, chờ đến được đó, mọi câu hỏi đều sẽ có đáp án."

Nghe Lam Tinh nhắc đến thầy của mình, tôi hỏi một câu: "Sao cô lại lạc mất thầy mình vậy?"

Cô ấy cười khổ: "Tôi và thầy lén lút nghiên cứu đề tài này nên bị Hắn phát giác. Ngay đêm đó, Trành Quỷ đã tìm đến truy sát chúng tôi."

"Cũng may lúc đó thầy đang ở gần Tây Thành nên lập tức chạy vào trong đó. Thầy đã gửi tin nhắn cho tôi, bảo tôi mau ch.óng đến tìm ông ấy. Trên đường đi, tôi đã gặp chị em Lý Tĩnh Hy."

Cô ấy nhìn sâu vào mắt chúng tôi: "Con đường chúng ta đang đi rất hẻo lánh, ngoài Trành Quỷ ra thì chỉ có những người đang chạy nạn như chúng ta thôi. Các cậu không giống với Trành Quỷ, cho nên Lý Tĩnh Hy mới dám cứu các cậu."

Lý Tĩnh Hy ngồi trong góc, ôm c.h.ặ.t lấy em trai mình, Lý Trọng Hoài lặng lẽ tựa vào lòng chị.

Tôi khẽ thở dài một tiếng.

8

Ngày thứ hai, chúng tôi lên đường tiến về Tây Thành.

Những dãy đồi nhấp nhô liên tiếp là một cảnh đẹp hiếm có, nhưng chúng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng ngoạn.

Sau một ngày đi bộ, khi bóng tối cận kề, chúng tôi tìm một nơi để dựng lều.

Đêm tối không thể lên đường, chúng tôi đều hiểu rõ Trành Quỷ sẽ xuất hiện vào lúc này, nên chỉ có thể cuộn tròn trong lều.

Càng đi về phía Tây, những âm thanh quái dị từng vang lên trong đầu đã thưa thớt dần.

Trời sáng, chúng tôi lại tiếp tục tiến bước, trời tối thì nghỉ ngơi.

Mãi đến ngày thứ ba, cuối cùng chúng tôi cũng vượt qua được những dãy đồi, trước mắt chỉ còn lại một con đường trải đầy đá dăm.

Đi hết con đường này là có thể vào được Tây Thành rồi!

Chúng tôi nhìn nhau, trong lòng ai nấy đều không giấu nổi sự phấn khích.

Chỉ có Văn Mạt là khẽ nhíu mày: "Tớ cứ cảm thấy có gì đó không đúng."

Tôi an ủi cậu ấy: "Ban ngày Trành Quỷ không thể hành động đâu, không sao đâu Văn Mạt, chúng ta sắp an toàn rồi."

Lý Tĩnh Hy ngẩng cao đầu, chị nắm tay em trai, gương mặt lộ vẻ kiên định: "Đúng vậy, đi qua con đường này là chúng ta đến được Tây Thành rồi! Tiểu Hoài đừng sợ, chị sẽ bảo vệ em."

Cậu thiếu niên trầm lặng khẽ gật đầu một cái khó lòng nhận ra.

Tất cả chúng tôi đều hít một hơi thật sâu, không chút do dự bước lên con đường đá dăm, tiếp tục tiến về phía trước.

Lý Tĩnh Hy đi đầu dẫn đường, đi được nửa đoạn thì đột nhiên dừng lại.

"Không đúng... hình như tôi... giẫm phải cái gì đó?"

Đó là một cảm giác rất kỳ lạ, Lý Tĩnh Hy cúi người xuống, muốn nhìn cho kỹ.

Tim tôi đột nhiên thắt lại, theo bản năng hét lớn: "Đừng nhìn nó!"

Nhưng đã muộn mất rồi.

Hay nói đúng hơn, nó đã lặng lẽ nằm ở đó từ lâu, chỉ cần chúng tôi đi ngang qua là sẽ giẫm phải.

Dù không nhìn thấy, nhưng chúng tôi đã chạm vào nó.

Nằm trên con đường đá dăm là một bức Thần tượng cũ kỹ, cổ quái.

Bên cạnh bức Thần tượng, một chiếc Khăn trùm đỏ đang bay lơ lửng.

Khoảnh khắc Lý Tĩnh Hy nhìn rõ nó, đồng t.ử chị co rút dữ dội, chị lảo đảo lùi lại hai bước, mọi lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng, không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.

Sự im lặng quái dị bao trùm lấy chúng tôi, không chỉ mình chị ấy, mà tất cả chúng tôi đều không thể nói được nữa.

Tôi nhìn sang Văn Mạt, trong mắt cậu ấy tràn đầy sự tuyệt vọng.

Hắn...

Sắp giáng lâm rồi...

Tôi không kìm được mà nhắm mắt lại, chẳng lẽ thật sự phải c.h.ế.t ở đây sao?

Một luồng gió thổi qua, một giọng nói trong trẻo vang lên.

"Chị... chị..."

Lý Tĩnh Hy không thể tin nổi quay đầu nhìn lại.

Lý Trọng Hoài bước đi lảo đảo, cậu là người duy nhất có thể nói chuyện. Khi tiến về phía trước, cậu vô tình bị đá dăm làm vấp ngã một cú đau điếng.

Rất nhanh sau đó, cậu lại bò dậy, tiếp tục bước tới bên cạnh Lý Tĩnh Hy.

"Chị... chị... đi đi..."

Lý Tĩnh Hy như nhận ra điều gì đó, nước mắt giàn giụa, chị há miệng thật to nhưng không thể phát ra tiếng.

Chị điên cuồng lắc đầu, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Lý Trọng Hoài cúi người nhặt bức Thần tượng lên.

Cậu nở một nụ cười rạng rỡ với Lý Tĩnh Hy: "Chị ơi, em đều biết cả. Em yêu chị, cũng yêu cả ba mẹ nữa."

Lĩnh vực sắp sửa giáng xuống, nhưng cậu lại dùng chiếc Khăn trùm đỏ che kín bức Thần tượng, sau đó——

Giơ cao tay, đập mạnh bức Thần tượng xuống đất.

Theo sự vỡ vụn của bức Thần tượng, cơ thể cậu cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt, rồi dần dần tan biến thành tro bụi.

Lĩnh vực kết thúc.

Hắn đã bị người ta cắt ngang ngay trong quá trình giáng lâm.

Cuối cùng chúng tôi cũng giành lại được quyền kiểm soát cơ thể, Lam Tinh kéo lấy Lý Tĩnh Hy đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, tiếp tục chạy về phía trước.

"Tĩnh Hy! Đi mau! Chị phải sống tiếp!"

"Tĩnh Hy, chỉ có như vậy, em trai chị mới không c.h.ế.t vô ích!"

Tiếng khóc và tiếng hét nhỏ dần theo tiếng gió.

Khi hoàng hôn buông xuống, cuối cùng chúng tôi cũng đặt chân vào Tây Thành.

9

Trong phút chốc, mọi chuyện dường như thật mộng ảo.

Chạy trốn lâu như vậy, chúng tôi thật sự đã an toàn rồi sao?

Lam Tinh nắm c.h.ặ.t t.a.y Lý Tĩnh Hy, dẫn chúng tôi đến một nơi.

Mở cửa ra, không gian bên trong hiện lên rõ ràng.

Ở chính giữa là một chiếc máy tính, Lam Tinh nhanh ch.óng nhập mật khẩu đăng nhập, tôi và Văn Mạt mỗi người một bên nắm lấy tay Lý Tĩnh Hy.

"Xong rồi, các cậu mau lại đây!"

Màn hình máy tính lóe lên ánh sáng xanh, sau khi nhìn rõ nội dung trên đó, tất cả chúng tôi đều rơi vào im lặng.

Lam Tinh, người vốn đang rất phấn khích, bỗng trở nên c.h.ế.t lặng, cả người cô ấy run rẩy, ánh mắt tràn đầy đau đớn.

"Lam Tinh, khi em nhìn thấy những dòng này, thầy đã không còn trên đời nữa."

"Về lai lịch của Hắn, thầy đã thu thập được một số thông tin từ một Tổ chức dân gian ở Tây Thành. Khi còn sống, Hắn vốn là người Tây Thành, cha mẹ Hắn vì cầu tài lộc mà đã biến Hắn thành một con b.úp bê để hiến tế cho tà thần. Sau khi c.h.ế.t, oán niệm của Hắn không tan, Hắn đã nuốt chửng tà thần đó và trở thành một Tà Thần thế hệ mới."

[Có lẽ đây chính là lý do Hắn không dám đến Tây Thành.]

[Đây là nơi Hắn sinh ra, cũng là nơi Hắn c.h.ế.t đi, có những quy tắc nhất định có thể trói buộc được Hắn.]

[Lam Tinh à, biết được bí mật này, thầy cũng coi như c.h.ế.t mà không hối tiếc rồi.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tết Thanh Minh, Tôi Và Bạn Cùng Phòng Bị Quỷ Dị Để Mắt Đến - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD