Thái Tử Gia Nóng Tính Lại Sợ Vợ - Chương 2

Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:14

Nói rồi, ông ta ra hiệu cho Giang Niệm đưa điện thoại tới.

Lần này Nghiêm Duật lại không từ chối, chỉ chậm rãi chuyển ánh mắt về phía tôi.

Yết hầu khẽ chuyển động, anh đầy ẩn ý lên tiếng:

“Thẩm Lê.”

“Em đưa thông tin liên lạc của anh cho họ đi?”

Tôi ngây người.

Phần bình luận cũng im bặt.

4

[? Thẩm Lê quen Nghiêm Duật à? Chưa từng nghe nói luôn ấy.]

[Chuyện gì đây? Sao tôi xem mà chẳng hiểu gì hết vậy?]

[Thẩm Lê tâm cơ quá rồi đấy, vừa nãy không nói mình quen thái t.ử gia, bây giờ mới nhảy ra giành sự chú ý.]

[Đúng thế, hại Tiểu Niệm nhà chúng ta xấu hổ như vậy.]

Không phải chứ, tôi thật sự không hiểu nổi.

Quen Nghiêm Duật là chuyện gì ghê gớm lắm sao?

Chẳng lẽ vừa gặp đã phải gào lên rằng tôi quen Nghiêm Duật, tôi quen Nghiêm Duật?

Làm thế chẳng phải ngu hết chỗ nói à?

Giang Niệm cũng nhìn thấy những bình luận kia, dè dặt thăm dò:

“Chị Thẩm Lê quen anh Nghiêm à?”

Tôi thật sự khá khâm phục cô ta.

Đã đến nước này rồi mà vẫn có thể gọi thân thiết như thế.

Đuôi mày Nghiêm Duật khẽ nhướng lên, vừa há miệng định nói, tôi đã nhanh tay nhanh mắt cướp lời trước:

“Không tính là thân, chỉ gặp nhau vài lần thôi.”

Miệng anh đang hé ra lại chậm rãi khép lại.

Ánh mắt nhìn tôi chất chứa vẻ ai oán khó tả.

Để tránh anh lại giở trò gì đó, tôi vội vàng kéo mọi người vào nhóm chat mới.

Sau đó thêm Nghiêm Duật vào.

Tổ chương trình còn vô cùng chu đáo quay cận cảnh màn hình.

“Bạn đã mời 0211 tham gia nhóm chat.”

0211 là tên tôi lưu cho Nghiêm Duật.

[Không phải chứ, cái tên lưu này công việc quá vậy?]

[Cười c.h.ế.t tôi rồi, 0211….. hahahahahaha.]

[Chị em lầu trên, tôi với bà nghĩ giống hệt nhau.]

[Sao tôi cứ cảm thấy bầu không khí giữa Thẩm Lê và Nghiêm Duật có gì đó không đúng nhỉ? Cảm giác rất vi diệu, không biết có ai hiểu không?]

[Tôi hiểu, tôi hiểu. Mọi người nhìn biểu cảm nhỏ vừa nãy của Nghiêm Duật đi, rồi cả cái tên lưu này nữa. Bình thường nếu không thân thì chẳng phải đều lưu tên sao? Tệ lắm cũng phải có cái họ chứ, ai đời vừa lên đã lưu thẳng 0211 thế này.]

Tôi chợt nhớ lại, lúc Nghiêm Duật nhìn thấy cái tên lưu này, quả thật anh đã giận dỗi một thời gian.

Anh quấn lấy tôi cả tay lẫn chân, cố gắng thuyết phục:

“Người ta toàn lưu là bé cưng, anh yêu, không thì cũng là chồng. Sao đến lượt anh lại biến thành mấy số cuối điện thoại vậy?”

Vừa nói, anh vừa ôm eo tôi lắc qua lắc lại:

“Đổi đi mà, đổi cho anh đi mà…”

Lúc ấy tôi đang đọc kịch bản mới, bị anh làm phiền đến phát bực.

Tôi đột ngột đặt mạnh kịch bản xuống, chỉ hỏi anh một câu:

“Anh là người ta à?”

Nghiêm Duật im bặt.

Anh lặng lẽ xoay người, tự cuộn mình vào trong chăn.

Tôi tiếp tục đọc kịch bản thêm một lúc, mãi vẫn không thấy anh có động tĩnh gì.

Cúi xuống nhìn, một người đàn ông cao hơn mét tám như anh lại chỉ chiếm đúng một góc nhỏ bên mép giường.

Trùm kín đầu trong chăn, chẳng biết đang làm gì.

Sợ anh giận quá lại xảy ra chuyện, tôi đành đặt kịch bản xuống, ôm anh từ phía sau, cằm tựa lên vai anh qua lớp chăn.

“Vẫn còn giận à?”

Không có động tĩnh.

Tôi nghĩ một lát:

“Tăng tiền tiêu vặt cho anh nhé?”

Vẫn chẳng có động tĩnh.

Tôi nghiến răng, quyết tâm chơi lớn:

“Tối nay em ở trên, được chưa?”

Chăn động đậy.

Ngay sau đó, một cái đầu tóc xù xù ló ra.

Trong mắt Nghiêm Duật vẫn còn vài phần ngơ ngác.

Cứ như chẳng hiểu tôi đang nói gì:

“Sao thế vợ?”

Anh giơ chiếc điện thoại trong tay lên:

“Anh đang chơi game mà.”

“Rắn săn mồi, sắp phá kỷ lục rồi.”

Tôi: “……”

Thấy sắc mặt tôi không ổn, Nghiêm Duật suy nghĩ vài giây rồi đưa điện thoại cho tôi:

“……Hay là em chơi đi?”

“Chơi cái ông nội anh ấy.”

“Hả? Đêm hôm còn ra nghĩa địa à?”

Đáng tiếc, lúc này Nghiêm Duật vẫn chưa biết rằng tối nay mình vừa bỏ lỡ phúc lợi mà anh hằng ao ước.

5

Sau khi thấy tất cả mọi người đều đã vào nhóm, đạo diễn liền công bố nhiệm vụ đầu tiên của ngày hôm nay.

Mỗi người sẽ phụ trách làm một món ăn, sau khi mọi người nếm thử sẽ tiến hành bỏ phiếu.

Người có số phiếu cao sẽ được ưu tiên chọn phòng nghỉ tối nay.

Trong lúc tạm ngừng ghi hình, đạo diễn lén bước tới hỏi có cần chuẩn bị sẵn một phần cho Nghiêm Duật hay không.

Dù sao anh cũng là thái t.ử gia, lỡ làm không tốt, bọn họ cũng thấy lo.

“Không cần.”

 Nghiêm Duật chẳng cần suy nghĩ đã từ chối, còn tiện thể nhìn ông ấy bằng vẻ mặt kỳ quái: “Làm gì có đàn ông nào không biết nấu cơm.”

Đạo diễn: “……”

Nói xong, anh còn chớp chớp mắt với tôi.

Tôi thì chẳng lo về tay nghề nấu nướng của Nghiêm Duật.

Hồi du học ở Đức, anh vẫn luôn tự nấu ăn.

Còn thường xuyên chụp ảnh gửi cho tôi, nói chuyện chưa được bao lâu đã hỏi bao giờ tôi mới sang thăm anh.

Buổi ghi hình bắt đầu.

Tôi mở chiếc giỏ trước mặt ra, bên trong chỉ có mấy quả cà chua và khoai tây.

Ồ.

Lật xuống dưới thêm một chút, còn có hai quả ớt.

Lại nhìn sang phía Giang Niệm.

Toàn là hải sản đắt tiền, kém nhất cũng là sườn.

Tôi: “……”

Có cần phân biệt đối xử rõ ràng đến thế không?

[Tổ chương trình điên rồi à? Phân biệt đối xử đấy hả?]

[Nhìn một vòng thì nguyên liệu của Thẩm Lê là tệ nhất. Bên thầy Lý còn có cả thịt lẫn rau, chỗ Nghiêm Duật thì càng khỏi phải nói.]

[Điên thật rồi, Thẩm Lê dễ tính không có nghĩa fan của cô ấy cũng dễ tính đâu.]

[Đúng đấy, sức chiến đấu của fan nhà cô ấy không phải dạng vừa đâu.]

[Buồn cười thật, đồ của mình tệ thì quay sang trách tổ chương trình. Sao đồ của người khác đều không tệ, chỉ mỗi cô là tệ vậy?]

[Nhà Niệm Niệm giàu như thế, biết đâu nguyên liệu là cô ấy tự chuẩn bị thì sao, gào cái gì mà gào?]

Giang Niệm cũng nhìn thấy những bình luận này, cô ta cười, che miệng bước tới:

“Chị Ninh Ninh, hay là chúng ta đổi cho nhau đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.