Thái Tử Khóc Cầu Ta Đừng Gả Cho Hắn - 2

Cập nhật lúc: 06/07/2026 12:00

"Thẩm Vãn! Chẳng phải Tam hoàng t.ử điện hạ vẫn luôn đem lòng ái mộ ngươi sao? Trước đây còn nhiều lần đến phủ mời ngươi cùng đi du ngoạn! Vậy cớ gì hắn lại đi trộm tiết khố của vị hôn phu ta chứ!"

Dứt lời, ta quay sang đá Tiêu Cảnh Triều thêm hai cái.

"Đồ biến thái chuyên đi trộm tiết khố! Á a a!"

"Ông trời ơi! Muốn trộm thì trộm của ta đi, đừng có trộm của vị hôn phu ta!"

"Ngươi đã làm bẩn vị hôn phu của ta, ta phải c.h.é.m ngươi!"

Hoàng hậu vốn định quở trách ta vì đã làm náo loạn buổi mã cầu của hoàng gia, nhưng thấy ta kích động đến vậy, bà chẳng còn tâm trí trị tội, vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy ta.

"Mau! Mau ngăn Thẩm tiểu thư lại!"

"Thẩm tiểu thư, xin người bình tĩnh. Dẫu Cảnh Diễm có phạm sai lầm thì nó vẫn là hoàng t.ử. Có tội thế nào cũng phải để bổn cung và bệ hạ định đoạt, không thể tự ý dùng tư hình được..."

Lời của bà khiến động tác của ta khựng lại.

Thấy ta không còn đ.á.n.h Tiêu Cảnh Diễm nữa, Hoàng hậu thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười hiền hòa, khoan dung, đang định lên tiếng khuyên giải.

"Thẩm tiểu thư..."

Ta bỗng xoay người, vừa chạy về phía chiếc lều lớn màu vàng sáng, vừa lớn tiếng hô vang.

"Bệ hạ! Thần nữ Thẩm Thanh xin cáo trạng Tam hoàng t.ử Tiêu Cảnh Diễm trộm tiết khố của Thái t.ử, lại còn ôm lòng bất chính với chính hoàng huynh mình. Hành vi ấy trời đất không dung!"

"Xin bệ hạ làm chủ cho thần nữ và Thái t.ử điện hạ!"

Tiếng hô ấy của ta lập tức thu hút cả những người vốn chưa biết chuyện chạy đến.

Chỉ trong chốc lát, xung quanh lại dậy lên từng đợt bàn tán xôn xao.

"Ta vừa nghe cái gì vậy? Tam hoàng t.ử trộm tiết khố của Thái t.ử điện hạ, còn bị vị Thái t.ử phi tương lai bắt quả tang?"

"Nói đi cũng phải nói lại, tiết khố của Thái t.ử điện hạ lại rơi từ trong lòng Tam hoàng t.ử ra, lẽ nào Thái t.ử điện hạ hoàn toàn không có chút trách nhiệm nào sao? Tiết khố là vật mặc sát người, nếu Thái t.ử điện hạ không chủ động cởi ra, Tam hoàng t.ử làm sao lấy được?"

"Các hạ chớ có nói bừa! Quả thực là lời lẽ hoang đường, đúng là lời lẽ hoang đường!"

"Ta biết ngay mà, cặp đôi ta chèo là thật! Năm ấy tình huynh đệ chẳng được thế gian dung thứ, còn ta thì núp trong lòng Thái t.ử điện hạ với Tam hoàng t.ử điện hạ, chẳng hề chịu lấy một trận gió sương."

"???"

Đứng trước ngự tiền, ta khóc đến nước mắt giàn giụa.

"Ý của các người là... chiếc tiết khố ấy không phải do Tam điện hạ trộm, mà là chính Thái t.ử điện hạ tự cởi ra rồi nhét vào lòng hắn sao?"

"Thái t.ử điện hạ vậy mà phản bội ta? Tam điện hạ cũng phản bội thứ muội?"

Hoàng đế vốn định quở trách ta tự tiện xông vào ngự trướng, nhưng vừa nghe những lời ấy, chỉ hận không thể đích thân bịt miệng ta lại.

"Câm miệng! Các hoàng t.ử của trẫm tuyệt đối không làm ra chuyện ô uế như thế. Ngươi chớ được ăn nói hàm hồ!"

"Người đâu! Mau truyền Thái t.ử tới đây, để nó tự chứng minh sự trong sạch của mình!"

Tên thái giám lĩnh chỉ sợ ta lại gọi giật mình, vừa xoay người đã cắm đầu bỏ chạy, tốc độ còn nhanh hơn cả người bị ch.ó đuổi.

Đến khi Tiêu Cảnh Triều xuất hiện, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến sững sờ.

Chỉ thấy hắn tập tễnh bước đi, đầu đầy m.á.u, khí thế hùng hổ sải bước thật nhanh về phía ta.

03

Hắn chỉ thẳng vào ta, nghiến răng nói: "Thẩm Thanh, đồ nữ nhân điên này, ngươi dám đ.á.n.h cả bổn cung..."

Lời còn chưa dứt, ta đã nhào tới bịt miệng hắn, dùng giọng chỉ đủ hai người chúng ta nghe thấy mà nói: "Thái t.ử điện hạ, ngài không mặc tiết khố mà còn đi nhanh như vậy, chẳng thấy lạnh sao?"

Thân thể Thái t.ử bỗng cứng đờ, tựa như con tôm bị rút mất gân, hai chân lập tức khép c.h.ặ.t, khom lưng cúi đầu. Rõ ràng vì đi quá vội nên hoàn toàn không phát hiện ra chuyện này.

Nhân lúc hắn còn thất thần, ta ôm lấy eo hắn, vùi mạnh mặt vào n.g.ự.c hắn, khóc đến đứt từng khúc ruột.

"Thái t.ử điện hạ, Thanh Nhi đau lòng cho ngài!"

"Tam hoàng t.ử lòng dạ hiểm độc, vì muốn hủy hoại thanh danh của ngài nên đã đ.á.n.h ngất ngài, trộm mất chiếc tiết khố của ngài, giấu trong lòng. Sau đó, trong lúc đấu mã cầu, hắn cố ý ngã ngựa để chiếc tiết khố giấu trong n.g.ự.c rơi ra trước mặt mọi người, khiến thiên hạ đều hiểu lầm mối quan hệ giữa ngài và hắn."

"Ngài sao có thể có quan hệ gì với hắn được chứ! Theo thần nữ thấy, rõ ràng hắn vì yêu ngài mà không được đáp lại, nên cố tình vu hãm ngài, khiến thần nữ hiểu lầm giữa ngài và hắn có tư tình, hòng phá hỏng hôn ước của chúng ta!"

"Đúng là lòng dạ độc ác, tội đáng muôn c.h.ế.t!"

Tiêu Cảnh Triều theo bản năng bật lại: "Ngươi nói bậy! Rõ ràng đầu của bổn cung là do ngươi đ.á.n.h!"

Ta hạ thấp giọng, mỉm cười với hắn: "Thế nào, Thái t.ử điện hạ muốn để bệ hạ biết rằng, đường đường là Thái t.ử mà lại hạ d.ư.ợ.c vị hôn thê của mình, còn định cởi yếm của thần nữ, vu oan giá họa cho chính thân đệ đệ, hòng hủy bỏ hôn sự giữa chúng ta, chỉ để cưới thứ muội của thần nữ sao?"

Sắc mặt Thái t.ử tức khắc đỏ bừng như gan lợn. Lại thêm đầu bị ta đập đến m.á.u me be bét, vẻ mặt càng thêm khó coi.

Ta nhân cơ hội túm lấy cổ áo hắn, kéo hắn cúi xuống, ghé sát bên tai, thấp giọng như ma quỷ thì thầm.

"Cứ nói là do Tam hoàng t.ử đ.á.n.h ngài đi, đừng có không biết điều."

"Chuyện ngài, Thẩm Vãn và Tam hoàng t.ử âm thầm mưu tính với nhau, ta đều biết cả. Muốn làm kẻ vô tội bị hãm hại, hay muốn mang tiếng l.o.ạ.n l.u.â.n huynh đệ, ngài tự chọn một đi."

"Chẳng qua cũng chỉ là một đệ đệ thứ xuất, lại còn dám nhòm ngó nữ nhân ngài yêu. Hắn c.h.ế.t... vẫn hơn ngài c.h.ế.t."

Thấy hắn vẫn không chịu mở miệng, sự kiên nhẫn của ta đã cạn sạch.

"Khốn kiếp, rốt cuộc ngài có nói hay không! Không nói, ta sẽ đi nói với mọi người rằng ngài chỉ có ba tấc..."

Tiêu Cảnh Triều vốn cũng chẳng phải quân t.ử chính nhân gì. Bằng không, kiếp trước hắn cũng sẽ không nghĩ ra cái kế hèn hạ như thế để từ hôn.

Sau một thoáng cân nhắc hơn thiệt, hắn lập tức đẩy hết mọi chuyện sang cho Tiêu Cảnh Diễm.

"Phụ hoàng! Chính là Tam đệ đã đ.á.n.h bị thương nhi thần, còn trộm chiếc tiết khố của nhi thần!"

"Nhi thần... không còn mặt mũi nào đối diện với phụ hoàng nữa!"

Đúng lúc hắn vừa dứt lời, Hoàng hậu dẫn theo Tiêu Cảnh Diễm, Thẩm Vãn cùng một đám người hiếu kỳ đứng kín ngoài đại trướng.

"Bệ hạ, xin người chớ nghe lời bịa đặt của Thẩm thị nữ..."

Nghe vậy, Hoàng đế nhắm nghiền hai mắt, chỉ mong tất cả những gì mình vừa nghe đều là ảo giác.

"Lão Tam! Những lời hoàng huynh ngươi nói... có phải là thật không?"

"Ngươi thật sự... đã làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy sao?"

Tam hoàng t.ử theo bản năng lớn tiếng biện bạch: "Phụ hoàng! Nhi thần oan uổng!"

Thấy Tiêu Cảnh Triều ngoảnh mặt làm ngơ, hắn vội vàng lao tới níu lấy vạt áo dưới của huynh trưởng.

"Hoàng huynh! Huynh nói một câu đi! Hoàng huynh!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thái Tử Khóc Cầu Ta Đừng Gả Cho Hắn - Chương 2: 2 | MonkeyD