Thái Tử Khóc Cầu Ta Đừng Gả Cho Hắn - 7
Cập nhật lúc: 06/07/2026 12:02
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào ta.
"Thẩm Thanh! Nàng hận ta đến vậy sao? Vì sao nàng chọn hắn mà không chọn ta?"
"Kẻ có tư tình với thứ muội của nàng là hắn, kẻ bày kế hãm hại ta và nàng cũng là hắn. Rõ ràng kiếp trước chúng ta mới là phu thê, rõ ràng nàng cũng từng hết lòng chăm sóc ta..."
Hắn không nhắc thì còn đỡ.
Vừa nghe đến đó, ta lập tức bồi thêm cho hắn một mũi tên nữa.
"Câm miệng! Đừng hòng hủy hoại thanh danh của bổn cung! Bổn cung là Thái t.ử phi, từ bao giờ lại có nửa phần tình ý với tên phản tặc mưu nghịch như ngươi? Chuyện kiếp trước kiếp này càng chỉ là lời nói vô căn cứ!"
Dứt lời, ta quay sang tám trăm phủ binh phía sau hắn, lớn tiếng nói: "Nghịch Vương Tiêu Cảnh Diễm đã bị bắt giữ, các ngươi còn muốn mê muội không tỉnh ngộ nữa sao? Các ngươi đã từng nghĩ đến cha mẹ ở nhà, thê t.ử, con cái của mình chưa?"
Lúc này, Vũ Lâm Vệ và quân phòng thành đều đã tập kết đầy đủ, Tiêu Cảnh Diễm cũng đã bị khống chế. Tám trăm phủ binh biết đại thế đã mất, đồng loạt buông v.ũ k.h.í, thúc thủ chịu trói.
Đám thuộc hạ của Tiêu Cảnh Triều hết nhìn ta, người không cần giao chiến vẫn giành được thắng lợi, lại nhìn Thái t.ử đang mềm nhũn dựa trong lòng ta, không khỏi đồng loạt giơ ngón tay cái.
"Thái t.ử phi thật lợi hại!"
Ta xua tay.
"Khiêm tốn, khiêm tốn."
Dưới chân thành, Tiêu Cảnh Diễm vẫn không cam lòng gào lớn.
"Vì sao? Vì sao ngay cả một lần thắng cũng không cho ta?"
"Ta chỉ muốn có một lần được tự mình lựa chọn thê t.ử của mình, ta có sai sao?"
Ta giương cung căng như trăng tròn.
"Được thôi, để ta tiễn ngươi đi đầu t.h.a.i ngay bây giờ. Đến lúc đó nhớ chọn một nhà cho t.ử tế."
Tiêu Cảnh Diễm lập tức chột dạ, vội vàng núp hẳn ra sau lưng một tên Vũ Lâm Vệ.
"Không... Không cần đâu..."
Lúc này, Tiêu Cảnh Triều trong lòng ta chậm rãi tỉnh lại.
Thuộc hạ lập tức bẩm báo: "Khởi bẩm điện hạ, loạn sự đã được dẹp yên."
"Thái t.ử phi mưu trí hơn người, tiễn thuật xuất chúng, chẳng tốn một binh một tốt đã bắt sống được Tam hoàng t.ử. Điện hạ có được hiền thê như vậy, từ nay có thể gối cao không lo."
Biết được Tiêu Cảnh Diễm bị ta lừa vào thành, lại còn trúng liền hai mũi tên của ta, sắc mặt Tiêu Cảnh Triều khó coi chẳng khác nào vừa nuốt phải ruồi.
"Ngươi học tiễn thuật từ bao giờ? Sao bổn cung lại không biết?"
Lão nương kiếp trước sống hơn năm mươi tuổi mới c.h.ế.t, mời vài vị danh sư học ít tiễn thuật thì đã sao?
Nhưng con người ta vốn rất khiêm tốn.
"Biết sơ sơ thôi."
Tiêu Cảnh Triều nhếch môi.
"Gối cao không lo? Các ngươi thật sự cho rằng có độc phụ như nàng ở bên cạnh, ban đêm bổn cung còn có thể ngủ yên sao?"
Ta chặc lưỡi.
"Đa nghi như ngài, đến cả Tào Tháo cũng phải chịu thua."
10
Ngày đại hôn, còn chưa kịp bái đường thì lễ đường đã biến thành chiến trường. Chuyện này đúng là phải có lời giải thích.
Quan Khâm Thiên Giám bị lôi ra mắng cho một trận.
"Xem ngươi kìa! Chọn cái ngày lành gì thế này?"
Khâm Thiên Giám Giám chính cũng tủi thân vô cùng, chỉ biết bấm đốt ngón tay.
"Khụ... Trong tháng này, ngày thích hợp nhất để thành hôn cũng chỉ có hôm nay thôi ạ. Hay là... để hạ quan tính lại lần nữa?"
"Tính cái gì mà tính! Kéo ra ngoài thiến đi!"
Ta và Tiêu Cảnh Triều tay trong tay, áp giải Tiêu Cảnh Diễm vào diện kiến bệ hạ.
Hoàng đế nghe tin Tiêu Cảnh Diễm tạo phản thất bại, lại còn trúng hai mũi tên, tức giận đến méo cả miệng.
"Nghịch t.ử! Nghịch t.ử!"
"Ngươi là kẻ biến thái hay sao?"
"Trước thì nhòm ngó hoàng huynh mình, giờ lại nhòm ngó cả hoàng tẩu."
"Rốt cuộc ngươi thích nam nhân hay nữ nhân?"
Tiêu Cảnh Diễm khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
"Phụ hoàng minh giám! Nhi thần không có!"
"Nhi thần chỉ oán hận vì Thẩm Thanh chọn Thái t.ử mà không chọn nhi thần. Rõ ràng người từng dịu dàng đối đãi với nhi thần là nàng ấy!"
"Nhi thần biết sai rồi. Nhi thần vốn không muốn tạo phản, chỉ là muốn được ở bên cạnh nàng."
"Dù phụ hoàng có phế bỏ thân phận hoàng t.ử của nhi thần, hay giáng nhi thần làm thứ dân cũng được. Nhi thần chỉ cầu phụ hoàng ban nhi thần cho Thái t.ử phi làm thiếp!"
Hoàng đế một lần nữa sững sờ.
"Quả nhiên... ngươi đúng là một tên biến thái!"
Nhưng suy cho cùng vẫn là con trai ruột của mình. Dẫu có sinh ra nó còn chẳng bằng sinh một miếng xá xíu, cũng không thể thật sự g.i.ế.c được.
Thế là mũi nhọn lập tức chĩa sang phía ta.
"Thẩm thị! Ngươi giỏi lắm!"
"Vậy mà có bản lĩnh khiến hai hoàng t.ử của trẫm vì ngươi mà huynh đệ tương tàn, binh đao đối chọi! Hồng nhan họa thủy như ngươi, trẫm há có thể dung tha? Người đâu..."
Ta lập tức bày ra vẻ mặt vô tội.
"Liên quan gì đến thần nữ chứ?! Là con trai người tự thích thần nữ, tự muốn tạo phản, đâu phải thần nữ xui hắn làm!"
"Huống hồ hôm nay thần nữ còn có công dẹp loạn. Nếu không có thần nữ, tám trăm phủ binh của Tam hoàng t.ử đã đ.á.n.h thẳng vào hoàng thành rồi. Không có công thì cũng có khổ lao. Người không ban thưởng thì thôi, lại còn muốn g.i.ế.c thần nữ sao?"
Nghe vậy, Tiêu Cảnh Triều lập tức quay giáo đ.â.m lưng ta.
"Ha ha ha! Thẩm Thanh, ngươi cũng có ngày hôm nay!"
"Phụ hoàng! Chính Thẩm Thanh đã đ.á.n.h ngất nhi thần, rồi mở cổng thành thả Tam hoàng t.ử vào. Người mau g.i.ế.c nàng đi!"
"Một nữ nhân lòng dạ độc ác như thế, sao có thể làm Thái t.ử phi? Theo nhi thần thấy, thứ muội của Thẩm Thanh là Thẩm Vãn mới xứng đáng đảm đương vị trí ấy..."
Ban đầu Hoàng đế quả thật định xử trí ta.
Nhưng vừa nghĩ đến thứ muội của ta...
Ông bỗng cảm thấy, hình như... ta cũng không đến nỗi nào.
"Vậy thì vẫn là nó đi."
"Trẫm không thích con dâu chẳng có chút bản lĩnh nào, chỉ biết suốt ngày khóc lóc."
"Chủ yếu là vì tên Thái t.ử nhà ngươi cũng chẳng nên thân. Nhưng ai bảo ngươi là đích t.ử duy nhất của trẫm, nên chỉ đành cưới cho ngươi một tức phụ lợi hại, sinh cho trẫm một đích trưởng tôn thật xuất chúng."
Ta không nhịn được mà giơ ngón tay cái với Hoàng đế: "Bệ hạ! Cao kiến!"
Tiêu Cảnh Triều vừa nghe những lời ấy, lập tức bật khóc.
"Hóa ra... phụ hoàng lập nhi thần làm Thái t.ử, không phải vì nhi thần là đứa con người yêu thương nhất, cũng không phải vì trong số các hoàng t.ử, nhi thần là người có năng lực xuất chúng nhất sao?"
"Thì ra trong lòng phụ hoàng, người vẫn luôn coi thường nhi thần sao?"
Hoàng đế vuốt vuốt chòm râu. "Cũng không đến mức coi thường như vậy."
Tiêu Cảnh Triều hoàn toàn suy sụp, khóc lớn. "Thế chẳng phải vẫn là coi thường nhi thần sao!!!"
Hoàng đế ngoáy ngoáy lỗ tai. "Đừng có gào to như vậy, trẫm chưa điếc."
Tiêu Cảnh Diễm đứng bên cạnh, tủi thân lí nhí hỏi. "Thế... còn nhi thần thì sao? Phụ hoàng, còn nhi thần thì sao?"
Hoàng đế mất kiên nhẫn đáp. "Nghịch t.ử như ngươi còn muốn làm gì nữa?"
Tiêu Cảnh Diễm yếu ớt nói: "Làm... thiếp..."
Tiêu Cảnh Triều lập tức xông tới, giẫm mạnh hai cái lên đúng vết thương của hắn.
"Ngươi đừng hòng! Chỉ cần bổn cung còn là Thái t.ử một ngày, ngươi đừng mong chạm đến Thái t.ử phi dù chỉ nửa phần!"
Hoàng đế phán: "Tam hoàng t.ử mắc chứng thất tâm phong, xóa tên khỏi hoàng gia tộc phả, giáng làm thứ dân, giam cầm suốt đời, không c.h.ế.t thì không được thả ra!"
Tiêu Cảnh Diễm vươn tay lên cao, ngẩng đầu nhìn trời, gào lên đầy tuyệt vọng: "Không..."
Giữa tiếng gào xé lòng của hắn, tuyết bất chợt rơi xuống, những cành hồng mai trong Ngự hoa viên cũng đồng loạt nở rộ.
Ta nói: "Mau! Rút cái loa của hắn đi."
