Thái Tử Khóc Cầu Ta Đừng Gả Cho Hắn - 9 (hết)
Cập nhật lúc: 06/07/2026 12:03
13
Ban thưởng từ trong cung cùng lễ mừng của các đại thần nối nhau không ngớt đưa vào Đông cung.
Khi mẫu thân vào cung tạ ân, cả người rạng rỡ, trông trẻ ra đến mấy tuổi.
"Ngày trước, ai nấy đều cười nhạo ta chỉ sinh được một đứa con gái. Nhưng thử hỏi trong thiên hạ này, nhà nào có con gái tài giỏi như nữ nhi của ta, có thể khiến chính mẫu thân mình được phong hầu?"
"Ta đã chuẩn bị hòa ly với phụ thân con, rồi sẽ cưới Nhị công t.ử phủ Trấn Quốc Công làm người ở rể."
"Ta là Nữ hầu duy nhất của đương triều, sao có thể cùng chung một phu quân với nữ nhân khác được?"
Nhị công t.ử phủ Trấn Quốc Công xuất thân tướng môn. Thuở trước từng thành thân với một vị thê t.ử, tiếc rằng nàng mất sớm. Nay đã ngoài ba mươi tuổi, vẫn sống cảnh góa vợ.
Ông là một võ tướng thân hình thanh gầy, dung mạo tuấn tú.
Nghe xong, ta vô cùng kinh ngạc, thậm chí còn có chút ngưỡng mộ.
"Nương ơi, cuộc sống tốt đẹp như thế, vậy mà người lại được hưởng trước rồi!"
Tiêu Cảnh Triều đứng bên cạnh lẩm bẩm: "Nhạc mẫu đại nhân vừa mới được phong hầu, vậy mà đã muốn bỏ rơi người chồng tào khang của mình sao?"
"Còn nữa, Thẩm Thanh, vì sao trên mặt nàng lại lộ vẻ hâm mộ như vậy?"
"Chẳng lẽ... nàng cũng muốn hưu bổn cung?"
Ta bật cười.
"Ngài nghĩ đẹp thật."
Điều ta muốn rõ ràng là g.i.ế.c chồng để chứng đạo cơ mà.
Tiêu Cảnh Triều dường như cảm nhận được sát ý của ta, vội vàng kêu lên:
"Thẩm Thanh, đồ độc phụ! Bổn cung muốn nạp thiếp! Bổn cung muốn cưới Thẩm Vãn làm Trắc phi!"
Vừa nghe hai chữ "nạp thiếp", trong mắt ta và mẫu thân đồng thời lóe lên một tia hưng phấn.
"Nạp thiếp à, nạp thiếp thì tốt..."
Chẳng phải phụ thân ta chính vì nạp thiếp nên mới bị mẫu thân bỏ đó sao?
Tiêu Cảnh Triều hiển nhiên cũng nhận ra điều đó, lập tức vừa hét vừa chạy ra ngoài.
"Không nạp thiếp nữa! Bổn cung không nạp thiếp nữa!"
Kể từ sau khi ta sinh con, ngày nào Tiêu Cảnh Triều cũng ôm hai đứa nhỏ ở nhà, cố chứng minh rằng mình không phải là kẻ vô dụng.
Nhưng hắn vẫn luôn cảm thấy sớm muộn gì ta cũng sẽ giữ con bỏ cha, nên ngày nào cũng sống trong nơm nớp lo sợ.
Hắn thường xuyên chạy đến trước mặt Hoàng đế than thở: "Phụ hoàng, nhi thần cảm thấy Thái t.ử phi sớm muộn gì cũng sẽ lấy mạng nhi thần."
Hoàng đế đáp: "Muốn khoe ân ái thì về Đông cung mà khoe."
Tiêu Cảnh Triều tủi thân nói: "Từ sau khi sinh con, nàng ấy chưa từng chạm vào nhi thần dù chỉ một ngón tay. Rõ ràng nàng ấy chẳng có nửa phần tình cảm với nhi thần. Nhi thần chỉ là công cụ để nàng ngồi vững ngôi vị Thái t.ử phi mà thôi!"
Hoàng đế mất kiên nhẫn: "Chuyện phòng the không hòa hợp mà cũng chạy đến nói với trẫm sao? Không được thì tìm thái y chữa đi!"
Tiêu Cảnh Triều mếu máo: "Phụ hoàng, người nhìn nhi thần xem. Người chẳng hề quan tâm đến nhi thần chút nào..."
Hoàng đế hoàn toàn suy sụp.
"Người đâu! Mau đi gọi Thái t.ử phi tới, bảo nàng lập tức đưa Thái t.ử về đi!"
Ta chỉ đành dắt theo hai đứa con trai, đi đón hắn trở về.
"Ngài xem ngài đi, lại chạy khắp nơi nói ta muốn g.i.ế.c ngài. Chẳng qua tối qua ta không cho ngài về phòng ngủ thôi mà."
Hai đứa con lúc này đã lên ba, cất giọng non nớt nói: "Đúng đó phụ hoàng, người đừng như vậy nữa, mất mặt lắm."
Tiêu Cảnh Triều tủi thân lên tiếng: "Bổn cung không có!!!"
Nhưng vừa quay đầu nhìn lại, từ Hoàng đế cho đến thái giám, cung nữ, ai nấy đều mang vẻ mặt như muốn nói: "Thấy chưa, thấy chưa."
Đôi vai hắn bỗng chùng xuống, lặng lẽ bước đến bên cạnh ta.
"Đi thôi."
Năm hai đứa nhỏ lên mười, Hoàng đế đột ngột băng hà.
Tiêu Cảnh Triều lên ngôi Hoàng đế, ta trở thành Hoàng hậu, còn trưởng t.ử của chúng ta được lập làm Thái t.ử.
Nhưng vì nhiều năm liền bị ta dọa đến phát sợ, sức khỏe của hắn rất kém. Mọi việc lớn nhỏ trong triều đều do ta và trưởng t.ử cùng nhau thay hắn xử lý.
Thật ra mẫu thân của hắn cũng muốn xử lý triều chính, dù sao bà cũng là Thái hậu.
Nhưng trưởng t.ử của bà lại chẳng bằng trưởng t.ử của ta.
Trưởng t.ử của ta khỏe mạnh cường tráng, văn thao võ lược đều xuất chúng.
Còn trưởng t.ử của bà thì bệnh tật ốm yếu. Mỗi lần Thái hậu muốn nhúng tay vào chính sự, hắn chỉ biết cầm khăn che miệng ho khan vài tiếng, rồi nói: "Mẫu hậu... thôi vậy..."
Thái hậu thấy trưởng t.ử của mình không thể trông cậy được, lâu dần cũng đành từ bỏ ý định.
Dù sao bà cũng chỉ có một trưởng t.ử là Tiêu Cảnh Triều, còn có thêm hai tôn nhi ngoan ngoãn do ta sinh hạ.
Năm hai con trai của chúng ta mười lăm tuổi, Tiêu Cảnh Triều mắc một trận bệnh nặng.
Hắn nắm lấy tay ta, khẽ nói: "Thẩm Thanh, nếu có kiếp sau... nàng đừng gả cho ta nữa, được không? Cứ để ta và Vãn Vãn..."
Ta lập tức cắt ngang lời hắn.
"Không được. Nếu có kiếp sau, ta vẫn sẽ gả cho ngài."
Gả cho hắn, ta có quyền có thế. Hai đứa con trai ta sinh ra, trưởng t.ử chăm lo chính sự, yêu dân như con; thứ t.ử văn thao võ lược đều hơn người, cả hai đều là rồng phượng giữa nhân gian, lại vô cùng kính trọng và hiếu thuận với ta, người mẫu thân này.
Tiêu Cảnh Triều vốn đang hấp hối, nghe xong liền hít mạnh một hơi.
"Trẫm... bỗng nhiên không muốn c.h.ế.t nữa."
Ta mỉm cười.
"Hay là... ngài vẫn nên c.h.ế.t đi. Ngài không c.h.ế.t thì trưởng t.ử của chúng ta làm sao kế vị, còn ta làm sao được lên làm Thái hậu?"
Tiêu Cảnh Triều vừa nghe xong, đầu ngoẹo sang một bên, cứ thế tắt thở.
Ta òa khóc lớn: "Bệ hạ... long ngự băng hà rồi!"
Về sau, ta giữ linh cữu của hắn suốt năm mươi năm, chỉ đợi đến ngày mình qua đời để cùng hắn hợp táng.
Người trong thiên hạ đều ca ngợi ta là người trọng tình trọng nghĩa.
Nhưng sự thật chỉ là ta sợ hắn đầu t.h.a.i quá sớm, rồi lại dây dưa với Thẩm Vãn.
Mặc kệ có trọng sinh bao nhiêu lần, chỉ cần hắn vẫn là Thái t.ử thì người hắn phải cưới, vẫn chỉ có thể là ta.
(Hết)
