Thái Tử Muốn Ở Rể - Chương 2

Cập nhật lúc: 18/07/2026 04:02

5

Nàng triệu tập đám tiểu đệ trong thư viện lại.

Vừa nhìn thấy nàng, bọn chúng liền sáng mắt lên, đồng loạt xoa tay hưng phấn:

"Lão đại, cuối cùng tỷ cũng đến cứu bọn đệ rồi sao? Hôm nay chúng ta đi chơi đâu đây?"

Nàng lắc đầu, nghiêm túc nói: "Chúng ta giờ đều là người lớn rồi, phải chăm chỉ học hành, không thể giống như trước đây suốt ngày quậy phá nữa."

Đám tiểu đệ nhìn nàng như nhìn thấy quỷ.

Nàng giả vờ thờ ơ nói: "Ờm... cái người tên Bùi Tiện Từ kia, các ngươi biết hắn bao nhiêu?"

Có người lập tức hăng hái: "Lão đại, hôm nay chúng ta đ.á.n.h hắn à?"

Có người còn chủ động xung phong: "Lão đại, hắn đắc tội tỷ chỗ nào? Để đệ đi dạy dỗ hắn cho!"

Nàng nhíu mày, dùng giọng điệu của người lớn để giáo huấn bọn chúng:

"Suốt ngày chỉ biết ức h.i.ế.p người khác rồi đ.á.n.h nhau, các ngươi không thể nho nhã hơn một chút sao?"

Đám tiểu đệ bị sét đ.á.n.h đến ngoài cháy trong khét.

Cảm thấy trời sắp sập rồi.

Ngày hôm sau.

Khắp kinh thành đều truyền tai nhau rằng Vạn Tùng thư viện có một mảnh đất phong thủy cực tốt.

Đến cả tâm hồn của ác bá số một kinh thành cũng được tịnh hóa.

6

Nói ra cũng thật trùng hợp, một tiểu đệ thạo tin nói cho nàng biết, Bùi Tiện Từ và nàng ở cùng một con phố.

Nhà nàng ở đầu đông nhất, còn nhà hắn ở đầu tây nhất.

Vì gia giáo nhà hắn rất nghiêm, ngày thường không cho phép hắn ra ngõ chơi cùng bọn họ.

Cho nên trước đây nàng mới chưa từng gặp hắn.

Nhưng muốn đến thư viện thì nhất định phải đi ngang qua nhà hắn.

Biết được chuyện này, nàng hối hận đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân.

"Nếu biết sớm như vậy, bảy tuổi ta đã đi học rồi."

Thật đúng là sách đến lúc dùng mới thấy ít.

Trong giờ học, nàng ngồi bên trái Bùi Tiện Từ, bên phải hắn là nhị tiểu thư Tả Ngưng Sương của phủ Đại Lý tự Thiếu khanh.

Tả tiểu thư yên tĩnh nhã nhặn, Bùi Tiện Từ cũng không thích nói chuyện.

Ba người ngồi cùng một hàng, chỉ có mình nàng líu ríu không ngừng.

Nàng hay kể chuyện cười cho hai người nghe, chọc cho Tả tiểu thư phải che miệng cười mãi không thôi nhưng Bùi Tiện Từ lại chẳng mấy khi cười.

Có lẽ người đọc sách không thích cười chăng.

Nàng tiếp tục líu ríu: "Mẹ ta nói điểm tâm ở Vạn Tùng thư viện đều là hàng trong cung, có thật không vậy? Các ngươi phân biệt được cái nào là hàng trong cung, cái nào bán bên ngoài không? Hàng trong cung ăn vào ngọt mà không ngấy, còn đồ bên ngoài ăn một miếng là ngấy rồi..."

Bùi Tiện Từ khẽ nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Đừng ồn."

Nàng lập tức ngậm miệng lại.

Không nói nữa, chỉ mở to mắt nhìn hắn.

Nhìn hắn một lúc, nàng kinh ngạc phát hiện vành tai hắn hơi đỏ lên.

Nàng quan tâm hỏi: "Ôi, có phải ngươi bị muỗi c.ắ.n không? Sao tai lại đỏ thế?"

Bùi Tiện Từ liếc nàng một cái thật nhanh, giọng điệu có chút xấu hổ: "Nếu có người cứ nhìn chằm chằm vào ngươi không chớp mắt, ngươi cũng sẽ khó chịu thôi."

Nàng kinh ngạc: "Thật vậy sao? Ta không tin."

Bùi Tiện Từ dứt khoát xoay người lại, phồng má đối diện với nàng.

...

Một lúc sau, hai má Bùi Tiện Từ cũng nhiễm một tầng đỏ nhạt, cả người như say rượu.

Nàng biến sắc: "Có phải ngươi dị ứng phấn hoa trong túi thơm của ta không?"

Nói rồi vội vàng lấy túi thơm ném ra ngoài cửa sổ.

Tả tiểu thư vội kéo nàng lại, mỉm cười nhỏ giọng nói: "Đừng bận tâm nữa, hắn chỉ dễ ngại thôi."

Bùi Tiện Từ cúi đầu, nhỏ giọng phản bác một câu: "Nàng cứ nhìn chằm chằm như thế, ai mà chịu nổi chứ... cũng chẳng biết có gì đáng nhìn..."

Nàng lập tức đáp: "Vì ngươi đẹp mà."

Vừa dứt lời, mặt Bùi Tiện Từ lập tức đỏ như con tôm luộc.

Nàng vô cùng chấn động.

Trên đời này lại có người da mặt mỏng như vậy sao?

Hay quá.

Nhặt được bảo bối rồi.

Vừa tan học, nàng đã không chờ nổi mà kéo Bùi Tiện Từ cùng về nhà.

Bùi Tiện Từ giãy giụa mấy lần.

Nhưng không thoát ra được.

Dưới vô số ánh mắt trêu chọc trên đường, nàng vẫn vô cùng ung dung.

Nàng chu đáo nói: "Ngày mai đến sớm nhé, ta dậy trước, rồi ngươi dậy sau. À đúng rồi, ngươi thích ngồi xe ngựa hay cưỡi ngựa?"

Bùi Tiện Từ khổ sở nói bằng giọng nhỏ như muỗi:

"Lý Mộ Chiêu, ngươi buông tay trước đã..."

Nàng vội vàng buông ra.

Cúi đầu nhìn xuống, tay hắn đã đỏ lên rồi.

Nàng đau lòng nói:

"Sao ngươi không nói sớm?"

Bẩm sinh nàng đã có sức lực lớn, lại tập võ từ nhỏ.

Còn Bùi Tiện Từ thì da thịt mềm mại.

Chỉ hơi sơ ý một chút là đã làm hắn đau rồi.

Lúc ấy, bên ngoài tường viện có một mỹ phụ nhân đang thò đầu nhìn ngó gọi hắn.

Bùi Tiện Từ lập tức bỏ nàng lại, vội vàng nói:

"Lý Mộ Chiêu, mẹ ta đến đón ta rồi, ta về trước đây."

Nàng vội chạy theo, ghé đến trước mặt mỹ phụ nhân.

Nàng quen thuộc tự giới thiệu:

"Mỹ phụ nhân, chào người, ta là nữ nhi của Lý Đại Tráng và Tô Nghiên, tên là Lý Mộ Chiêu..."

Cuối cùng còn không quên bổ sung:

"Ta là bằng hữu rất tốt của Bùi Tiện Từ."

Mỹ phụ nhân ngẩn người, che miệng cười:

"Hóa ra ngươi là nữ nhi của A Nghiên, đúng là rất giống mẫu thân ngươi."

Mắt nàng lập tức sáng lên: "Người quen mẹ ta sao?"

Mỹ phụ nhân cong mắt cười:

"Ta và mẹ ngươi là khuê trung mật hữu."

Nàng lập tức nắm tay Bùi Tiện Từ bằng tay trái, kéo mỹ phụ nhân bằng tay phải, vui vẻ nói:

"Vậy hai người đến nhà ta chơi đi, tối nay cha ta nướng thịt nai cho mọi người ăn."

Cằm Bùi Tiện Từ căng c.h.ặ.t, khô khan nói: "Mẹ, chúng ta vẫn nên về nhà dùng bữa thì hơn... Nếu không cha sẽ nổi giận."

Mỹ phụ nhân chẳng hề để tâm, nhướng mày nói: "Mặc kệ ông ấy, không ăn một bữa ở nhà thì trời cũng chẳng sập."

Bùi Tiện Từ: "......"

7

Ngày hôm sau, luyện công xong nàng liền vội vàng thay y phục.

Theo như đã hẹn, nàng ngồi xe ngựa đến đón Bùi Tiện Từ cùng đi học.

Trước cửa Bùi phủ, nàng lễ phép gõ cửa:

"Bùi Tiện Từ, ta là Lý Mộ Chiêu, ta đến đón ngươi đây."

Tiểu sai vặt mở cửa cho nàng, vẻ mặt khó xử nói: "Tiểu thư chờ thêm một lát đi, e rằng công t.ử còn chưa ra được."

Nàng ngạc nhiên: "Bùi Tiện Từ cũng thích ngủ nướng sao?"

Tiểu sai vặt lúng túng lắc đầu.

Chỉ cách một bức tường, hình như Bùi phu nhân đang cãi nhau với ai đó.

Bùi phu nhân tức giận nói: "Chẳng lẽ ông nhất định phải dạy nhi t.ử mình thành một tên mọt sách cổ hủ giống hệt ông mới vừa lòng sao?"

Ồ.

Vậy chắc chắn là đang cãi nhau với Bùi đại nhân rồi.

Nàng giả vờ thờ ơ, nhưng thực chất đã dựng thẳng tai lên nghe lén.

Một lúc sau, hình như hai người còn động tay động chân.

Nàng lập tức nổi giận.

Cha của Bùi Tiện Từ lại dám đ.á.n.h phụ nhân sao?

Nàng hùng hổ xắn tay áo lên, nhân lúc tiểu sai vặt không chú ý liền lách qua khe cửa chạy vào.

Vừa chạy được vài bước, nàng đã đụng phải một người đàn ông mặt mũi bầm tím, ủ rũ cúi đầu.

Đó chính là cha của Bùi Tiện Từ.

Nàng lập tức trở nên ngoan ngoãn, chắp tay sau lưng lễ phép chào hỏi.

Lúc Bùi đại nhân đi ngang qua nàng, vết bầm trên mặt muốn che cũng không được, không che cũng không xong.

Ông do dự hồi lâu, rồi hừ lạnh với nàng một tiếng.

Nàng:

"......"

Bùi phu nhân thong dong bước ra, tóc hơi rối, góc áo cũng lấm bẩn đôi chút.

Vừa nhìn thấy nàng, trên mặt bà lập tức nở nụ cười, quay vào trong nhà gọi:

"Tiện Từ, bằng hữu của con đến tìm con cùng đi học rồi."

Nàng kinh ngạc há to miệng.

Bùi phu nhân yêu thương xoa đầu nàng, thấm thía nói:

"Đàn ông ấy mà, ba ngày không đ.á.n.h là muốn leo lên nóc nhà."

Miệng nàng càng mở lớn hơn nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.