Thái Tử Phi Không Được Sủng Ái - Chương 13
Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:00
“Thẩm cô nương không cần đa lễ, mời ngồi.” Tiêu Diễn thái độ ôn hòa, giơ tay ra hiệu.
Thẩm Tri Ý theo lời ngồi xuống, mở cửa kiến sơn: “Vương gia, việc của Trần phó tướng, có phải Vương gia đã ra tay tương trợ?”
Tiêu Diễn bưng chén trà lên, nhấp một ngụm, cũng không phủ nhận: “Trần tướng quân trung dũng, chịu nỗi vu cáo này, thực là bất công. Bổn vương chưởng quản Hình bộ, làm rõ chân tướng, bát loạn phản chính, là chức trách.”
Hắn nói rất nhẹ nhàng, nhưng Thẩm Tri Ý biết, lật đổ một tên quan viên Binh bộ cắm rễ sâu bền, dây mơ rễ má nhiều bên, tuyệt không phải chuyện dễ dàng. Phần “chức trách” này, không biết đã hao phí bao nhiêu tâm lực thủ đoạn.
“Bất luận thế nào, Thẩm gia thừa Vương gia đại ân.” Thẩm Tri Ý đứng dậy, trịnh trọng thi lễ, “Phụ thân nếu biết, cũng ắt cảm niệm ân đức của Vương gia.”
Tiêu Diễn đặt chén trà xuống, ánh mắt trầm tĩnh nhìn nàng: “Thẩm cô nương nói quá nặng rồi. Lệnh tôn trấn thủ Bắc Cương ba mươi năm, vào sinh ra t.ử, bảo vệ dân yên, chính là rường cột quốc gia. Bổn vương làm thế, chẳng qua là không để cho trung thần lương tướng lạnh lòng, không để cho tiểu nhân đắc ý mà thôi.”
Hắn ngừng một chút, giọng điệu càng thêm bình hòa: “Huống hồ, giúp nàng không cần lý do.”
Thẩm Tri Ý trong lòng chấn động, ngước mắt nhìn hắn.
Tiêu Diễn đón lấy ánh mắt nàng, trong đôi mắt sâu thẳm kia, không có toan tính, không có thương hại, chỉ có một mảng thẳng thắn trong trẻo, và một thứ ôn hòa sâu không thấy đáy mà nàng không hiểu nổi.
“Bổn vương kính trọng nhân cách của Thẩm Quốc Công, cũng thưởng thức sự kiên cường và thấu suốt của cô nương. Chuyện nhỏ nhấc tay, cô nương không cần ghi lòng.” Hắn mỉm cười, nụ cười rất nhạt, nhưng trong nháy mắt đã làm dịu đi vẻ uy nghiêm quá mức quanh mình hắn, “Ngược lại là cô nương, trải qua chuyện này, càng nên hiểu rõ, kinh thành này bề ngoài gấm vóc, thực chất hổ lang rình rập. Cô nương đã có tâm tế thế, không ngại càng thận trọng hơn. Nếu có chỗ khó, có thể gửi thư đến Vương phủ. Chỗ nào giúp được, bổn vương sẽ không chối từ.”
Lời đã nói đến nước này, Thẩm Tri Ý không còn nghi ngờ gì nữa. Bất luận Tiêu Diễn là xuất phát từ suy tính chính trị lôi kéo Thẩm gia, hay thực sự nhớ tình cũ, hắn hôm nay cử động như vậy, ít nhất là thiện ý, và đã cho Thẩm gia sự che chở thực sự.
“Vương gia hậu ý, thần nữ cảm kích vô cùng.” Nàng lại lần nữa liễm nhẫm, lần này, thực tâm thực ý.
Lúc rời khỏi phủ Nhiếp Chính Vương, tâm tư Thẩm Tri Ý có chút phức tạp. Nàng cảm kích sự giúp đỡ của Tiêu Diễn, nhưng cũng biết sâu sắc, đi quá gần với vị Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã này, có nghĩa là gì. Điều đó ắt sẽ cuốn vào vòng xoáy triều đình sâu hơn, một lần nữa đứng trên đầu sóng ngọn gió.
Thế nhưng, nghĩ đến nỗi lo lắng khi phụ thân hôn mê, nghĩ đến nước mắt của mẫu thân khi bệnh, nghĩ đến những tướng sĩ Bắc Cương đã từng kề vai chiến đấu cùng phụ thân, nay có thể vì Thẩm gia thất thế mà phải chịu bất công, nàng bỗng nhiên hiểu ra, có những con đường, không phải nàng muốn tránh là có thể tránh được.
Đã không thể tránh, vậy thì đi tiếp. Chỉ là lần này, nàng muốn đi cho tỉnh táo, đi cho vững vàng, vì chính mình, cũng vì những người nàng muốn bảo vệ.
Xe ngựa chạy qua phố phường phồn hoa, Thẩm Tri Ý hé một góc rèm xe, nhìn dòng người qua lại tấp nập ngoài cửa sổ. Nắng đang đẹp, xuyên qua khe rèm, hắt lên mặt nàng những mảng sáng tối đan xen.
Nàng khẽ vuốt ve chiếc túi thơm mới thêu treo bên hông, bên trong đựng thảo d.ư.ợ.c ninh thần. Lọ sứ xanh hôm ấy trong lương đình chưa cầm, sau này rốt cuộc nàng cũng bảo Thanh Sương đi lấy về. Thuốc viên trong lọ đã dùng hết từ lâu, nhưng trong túi thơm này, có thảo d.ư.ợ.c ninh thần nàng tự phối theo phương t.h.u.ố.c.
05
Từ sau lần đến cửa nói lời cảm tạ, giữa Thẩm Tri Ý và Nhiếp Chính Vương Tiêu Diễn, dường như đã thiết lập một mối liên hệ vi diệu mà tiết chế.
Không có vãng lai thường xuyên, không có những cuộc gặp gỡ gây chú ý. Có khi là Thẩm Tri Ý đang cầu phúc cho phụ thân ở chùa Phổ Tế, “tình cờ gặp” Tiêu Diễn cũng đến dâng hương cho vị Thái phi đã khuất, hai người cách nhau vài bước, khẽ gật đầu chào, rồi ai nấy lặng lẽ đứng, nghe tiếng chuông sớm trống chiều, rồi lại ai nấy rời đi. Có khi là trong mảnh d.ư.ợ.c phố nhỏ ở biệt viện của Thẩm Tri Ý, vào một buổi chiều tà, sẽ nhận được mấy cây t.h.u.ố.c quý hiếm, hay mấy cuốn y phương dân gian thất truyền bản chép tay, do quản sự Vương phủ “tiện đường” đưa đến, kèm theo vài chữ ngắn gọn: “Nghe nói cô nương có nhã hảo, tùy tiện tặng chút đồ nhàn, hoặc có thể xem qua.”
Không có lời lẽ vượt quá lễ tiết, không có sự ân cần khiến người bất an. Mỗi một lần tiếp xúc đều vừa đúng mực, như mưa xuân đêm khuya, lặng lẽ không tiếng động, nhưng thấm đẫm im lìm.
Sự cảnh giác ban đầu của Thẩm Tri Ý, trước sự tôn trọng có chừng mực này, dần dần tan đi. Nàng bắt đầu hồi tặng một ít trà t.h.u.ố.c dưỡng sinh hay túi thơm an thần do chính tay nàng phối chế tinh xảo, có hiệu quả thực tế, kèm theo cách dùng vắn tắt. Đồ vật qua tay tâm phúc truyền đi, kín đáo và kín tiếng.
Nàng phát hiện, khi trò chuyện với nàng, Tiêu Diễn không bao giờ nhắc đến phân tranh triều đình, không bàn luận thị phi Đông Cung.
