Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 128:"
Cập nhật lúc: 07/04/2026 01:01
Thế nhưng khi vào đến miệng Tô Minh Cảnh, cái danh xưng cao quý ấy lại biến thành Vu đại nương bán rau ngoài đường ngoài ngõ mất rồi.
Đáy lòng Vu ma ma đối với vị Thái t.ử phi là Tô Minh Cảnh này lại càng thêm khinh thường rẻ rúng, thầm nghĩ: Vị Thái t.ử phi của chúng ta, quả nhiên là kẻ chui ra từ cái chốn nghèo nàn hẻo lánh như Đầm Châu, đến ngay cả cách xưng hô gọi người cũng không biết.
Tuy nhiên, bà ta dù sao cũng là kẻ lăn lộn chốn thâm cung nhiều năm, cũng không đến nỗi ngu xuẩn mà để lộ sự bất mãn của mình ra mặt ngay trước Tô Minh Cảnh.
Do đó, lúc này nghe Tô Minh Cảnh hỏi, bà ta liền tỏ thái độ vô cùng chân thành cung kính đáp: "Vâng, nô tỳ chính là v.ú em của Thái t.ử, Vu ma ma!"
Đúng vậy, là Vu ma ma, chứ không phải là Vu đại nương —— Bà ta cố tình nhấn mạnh thật nặng ba chữ "Vu ma ma".
"... Ồ." Tô Minh Cảnh dường như không nghe ra ngụ ý trong lời nói của bà ta, giọng điệu thập phần bình thản, chỉ tùy ý hỏi: "Sổ sách ta bảo bà mang đến, bà đã đem tới chưa?"
Vu ma ma rũ mắt xuống, nâng đồ vật đang ôm trước n.g.ự.c lên: "Mang tới rồi ạ. Biết Thái t.ử phi muốn xem, nô tỳ lập tức thu dọn sổ sách mang tới đây ngay, chỉ sợ ngài đợi lâu sẽ sốt ruột."
Hai chữ "lập tức" của bà ta, có nghĩa là để ta phải chờ mốc meo hơn nửa canh giờ sao?
Tô Minh Cảnh mang theo ánh mắt sâu xa liếc bà ta một cái, cũng chẳng nói thêm gì, bảo Lục Liễu đem sổ sách qua đây.
Chồng sổ sách được bọc trong một lớp vải. Lục Liễu mở ra, bên trong tổng cộng có ba cuốn. Tô Minh Cảnh tiện tay cầm lấy một cuốn mở ra xem thử, chỉ thấy nét chữ Trâm Hoa tiểu khải được chép trên mặt giấy vô cùng tú lệ.
"... Sổ sách này là do Vu đại nương bà tự tay ghi chép sao?" Tô Minh Cảnh có chút tò mò hỏi.
Trên mặt Vu ma ma lộ ra vài phần tự đắc, ngoài miệng lại vô cùng khiêm tốn đáp: "Đúng vậy ạ, sổ sách của Đông cung, đều do một tay nô tỳ nắn nót ghi chép lại từng khoản một."
"Ồ?" Tô Minh Cảnh lật sang trang khác, đầu ngón tay lướt nhẹ trên một mặt chữ, chậm rãi nói: "Nét chữ thanh tú thế này, thoạt nhìn lại không giống với b.út tích của Vu đại nương cho lắm..."
"Thái t.ử phi nói lời này là có ý gì?" Vu ma ma bất mãn ra mặt, "Ngài đang nói nô tỳ buông lời dối trá lừa gạt ngài sao? Nếu ngài không tin, chi bằng sai người lấy giấy mực ra đây, nô tỳ lập tức viết mấy chữ cho ngài xem tường tận."
Tô Minh Cảnh: "Ta chỉ là thuận miệng nói một câu thôi, Vu đại nương cớ sao phải khẩn trương như vậy, cứ như bị chọc trúng chỗ đau không bằng."
Vu ma ma lại càng thêm phần uất ức: "Nô tỳ là nhũ mẫu của Thái t.ử, hiểu rõ từng cử chỉ hành động của nô tỳ đều sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Thái t.ử. Bởi vậy hành sự trước nay luôn quang minh chính đại, cẩn trọng từng li từng tí. Ngài hoài nghi nô tỳ như vậy, rõ ràng là đang sỉ nhục nô tỳ!"
Bà ta bày ra dáng vẻ vô cùng phẫn nộ.
"... Ta sỉ nhục bà, ừm, vậy nên, bà muốn ta làm thế nào?" Tô Minh Cảnh nói thẳng, biểu cảm trên mặt lộ vẻ đầy hứng thú: "Muốn ta phải xin lỗi bà chăng?"
Sự tức giận trên mặt Vu ma ma thoắt cái cứng đờ, khí thế hừng hực lúc nãy cũng xì hơi đi quá nửa, gượng gạo đáp: "Nô tỳ, nô tỳ nào dám có ý đó, nô tỳ không dám."
Bà ta làm sao dám nhận lời này cơ chứ. Nói cho cùng, tuy mang danh là nhũ mẫu của Thái t.ử, nhưng bà ta phận thân vẫn chỉ là nô tỳ. Còn Tô Minh Cảnh, với thân phận là thê t.ử của Thái t.ử, chính là chủ t.ử. Bắt chủ t.ử phải cúi đầu xin lỗi mình... Vu ma ma vẫn chưa ngu muội đến mức đó.
Tô Minh Cảnh lại thủng thẳng nói: "Có gì mà dám với không dám, nếu ta đoán sai thật, thì xin lỗi bà một câu cũng chẳng có gì to tát."
Nghe đến đây, Vu ma ma có chút kinh ngạc liếc nhìn Tô Minh Cảnh một cái, nét mặt mang theo vài phần quái dị.
Tô Minh Cảnh xem qua loa thêm vài trang sổ sách, rồi hỏi Vu ma ma: "Vu đại nương, nguyệt kim của cung nhân Đông cung mỗi tháng được bao nhiêu?"
Vu ma ma sực tỉnh, đáp lời: "... Cung nhân chia làm ba bậc. Cung nhân bậc một, ví như ba vị Đại Hoa, Hồng Hoa, Lục Liễu đang hầu hạ cạnh ngài, mỗi tháng nguyệt kim là mười hai lạng; Cung nhân bậc hai cũng là người hầu hạ trong phòng, nguyệt kim tám lạng; Cung nhân bậc ba thì hầu hạ vòng ngoài, nguyệt kim năm lạng."
Ngoài ba bậc cung nhân trên, còn có những cung nhân không có phẩm cấp, nguyệt kim mỗi tháng chỉ vỏn vẹn ba lạng. Đây cũng là bộ phận đông đảo nhất, chuyên làm những công việc chân tay thấp kém nhất.
Đương nhiên, nguyệt kim ngoài tiền bạc ra thì còn có những thứ khác, tỷ như than củi vào mùa đông, băng lạnh vào mùa hè, hoặc là vải vóc hoa lụa. Cấp bậc càng cao thì tự nhiên sẽ nhận được càng nhiều. Lấy ví dụ như than sưởi và băng lạnh kể trên, cũng chỉ có cung nhân bậc một kề cận bên chủ t.ử mới được hưởng.
Tô Minh Cảnh lại hỏi: "Vậy nên, những cung nhân trực đêm mỗi ngày, cũng không có bất kỳ phần thưởng thêm nào sao?"
Vu ma ma hiển nhiên coi đó là điều tất yếu, đáp: "Được thức đêm hầu hạ chủ t.ử, đó là vinh hạnh của bọn họ, cần gì phải thưởng thêm nữa?"
Tô Minh Cảnh gập sổ sách lại, trầm ngâm một lát rồi phán: "Phân phó xuống dưới, cung nhân phụ trách trực đêm, thức một đêm thưởng thêm năm trăm đồng tiền, thức hai đêm là một ngàn đồng, cứ thế mà tính lên. Nếu là mùa đông hay mùa hè, thưởng thêm một lượng băng củi thích hợp..."
Vu ma ma nghe mà trợn mắt há mồm, lắp bắp: "Thái t.ử phi, chuyện này không hợp quy củ. Trong cung xưa nay chưa từng có quy định như vậy!"
"Quy củ?" Tô Minh Cảnh nhếch môi cười đầy thâm ý, nàng nhìn Vu ma ma, nói: "Vu đại nương, e là bà hiểu lầm chuyện gì rồi. Ta nói những lời này, không phải là đang hỏi ý kiến bà, mà là đang ra lệnh!"
Nàng tiếp tục: "Ta nghĩ, với tư cách là một nữ chủ nhân của Đông cung, ta hẳn là có quyền xử lý mọi sự vụ ở đây chứ nhỉ!"
Biểu cảm trên mặt Vu ma ma cứng đờ, gượng gạo vâng dạ: "Vâng, vậy lát nữa nô tỳ sẽ lập tức sắp xếp chuyện này."
"Không cần," Tô Minh Cảnh lại thẳng thừng từ chối, "Chuyện này không cần bà nhọc lòng, ta tự mình xử lý là được. Còn nữa, sổ sách và đối bài của Đông cung, Vu đại nương bà vẫn không định giao ra cho ta sao?"
Trong lòng Vu ma ma thót một cái.
Tuy nhiên, trước khi tới đây bà ta cũng đã lường trước việc Tô Minh Cảnh sẽ gây khó dễ cho mình, nên lúc này cũng không quá luống cuống.
"Thái t.ử phi minh giám, lúc trước chính Thái t.ử gia đã đích thân dặn dò, giao phó cho nô tỳ xử lý mọi sự vụ của Đông cung!" Trên mặt Vu ma ma hiện lên vẻ vô cùng khó xử, "Thế nên, nếu không có lệnh của Thái t.ử, nô tỳ quả thực không dám tự tiện giao đối bài cho ngài..."
Tô Minh Cảnh ra chiều suy ngẫm: "Vậy ý của bà là, bà không chịu đưa cho ta chứ gì?"
Vu ma ma mếu máo như sắp khóc: "Thật sự không phải là nô tỳ không chịu đưa đâu ạ. Hay là thế này, ngài cứ đi xin chỉ thị của Thái t.ử trước xem sao? Nếu Thái t.ử cho phép, nô tỳ nhất định sẽ hai tay dâng lên cho ngài ngay lập tức!"
Tô Minh Cảnh khẽ thở dài: "Vu đại nương, bà là nhũ mẫu của Thái t.ử. Nghe nói bà rất có thể diện trước mặt ngài ấy. Thế nên, ta cũng không muốn làm lớn chuyện cho khó coi, vậy mới đặc biệt cho bà ròng rã ba tháng thời gian..."
... Mặc dù sau đó nàng cũng quên béng mất chuyện này.
"Đáng tiếc, một mảng ý tốt của ta, xem ra bà lại không hề cảm kích a..." Tô Minh Cảnh cười như không cười.
Vu ma ma trơ trẽn nói: "Thái t.ử phi, ngài nói thế quả thực là dồn nô tỳ vào chỗ c.h.ế.t rồi. Cho nô tỳ có to gan bằng trời, cũng không dám không biết cảm kích tấm lòng của ngài! Chỉ là, không giấu gì ngài, nô tỳ nhìn Thái t.ử lớn lên từ nhỏ, là người hiểu rõ tính tình ngài ấy hơn ai hết. Thái t.ử điện hạ từ trước tới nay rất ghét việc người khác chống lại mệnh lệnh của ngài ấy, tự ý làm chủ..."
"Nhẹ thì bị ngài ấy chán ghét ruồng bỏ, nặng thì, còn phải chịu phạt nữa..."
Giọng điệu Vu ma ma khi nhắc đến Thái t.ử lộ rõ sự thân mật và quen thuộc, ai nghe qua cũng cảm nhận được bà ta vô cùng am hiểu vị quân vương tương lai này.
Lúc này bà ta ngập ngừng nhìn Tô Minh Cảnh, làm ra vẻ đang suy nghĩ thiệt hơn cho nàng, khuyên nhủ: "Thái t.ử phi à, chuyện này, ngài vẫn nên hỏi ý kiến Thái t.ử rồi hãy tính tiếp đi. Nô tỳ thực sự không nỡ nhìn ngài bị Thái t.ử ghét bỏ."
Tô Minh Cảnh nghe xong, chỉ hờ hững đáp lại: "Sao không phải là Thái t.ử sợ bị ta ghét bỏ nhỉ? Theo như lời bà nói, Thái t.ử quả thực là người không phân rõ phải trái trắng đen. Mà ta, lại ghét nhất là kẻ hồ đồ không biết thị phi."
"..." Vu ma ma trợn tròn mắt, dùng ánh mắt như nhìn thấy chuyện hoang đường nhất trần đời mà nhìn Tô Minh Cảnh.
Tô Minh Cảnh nhún vai, thong dong nói: "Con người ta ấy mà, trước nay luôn lấy dĩ hòa vi quý, lấy đức thu phục lòng người làm phương châm. Cho nên, coi như là tốt cho cả hai chúng ta, bà hãy ngoan ngoãn giao đồ cho ta đi."
Vu ma ma gượng gạo nhếch môi. Bà ta hoàn toàn không ngờ Tô Minh Cảnh lại mềm rắn đều không ăn, đành khô khốc đáp: "Thái t.ử phi, thực sự không phải nô tỳ không muốn giao đồ cho ngài, chỉ là... Nô tỳ nói thật với ngài vậy, đối bài của Đông cung, thực ra đã bị nô tỳ làm mất rồi."
Tô Minh Cảnh ngạc nhiên nhìn bà ta: "Làm mất rồi?"
"Vâng!" Vu ma ma gật đầu cái rụp, vẻ mặt lộ rõ sự quẫn bách: "Nô tỳ nhớ rõ mười mươi là đã cất kỹ rồi, vậy mà hôm nay đi tìm lại chẳng thấy đâu. Chỉ e là đã bị kẻ gian trộm mất rồi... Ngài cứ phạt nô tỳ đi, là do nô tỳ vô dụng!"
Bà ta giơ bàn tay già nua lên lau nước mắt trước mặt Tô Minh Cảnh: "Là nô tỳ đã phụ sự tín nhiệm của ngài và Thái t.ử!"
Đối bài vốn là tín vật tượng trưng cho quyền quản lý gia tộc, là thứ vô cùng trọng yếu. Phải biết rằng cung nhân muốn lấy bất cứ vật dụng gì đều phải cầm đối bài đến đối chiếu. Không có đối bài, rất nhiều thứ cơ bản không thể lấy ra được.
"Mất rồi cơ à..." Tô Minh Cảnh khẽ thở dài, dùng ánh mắt vô cùng ôn hòa nhìn Vu ma ma, nói: "Vậy bà quả thực là vô dụng, thứ quan trọng thế này mà cũng làm mất được."
Lời lẽ của Tô Minh Cảnh hoàn toàn không lưu tình, biểu cảm trên mặt Vu ma ma không khỏi cứng đờ, đành gượng gạo tiếp lời: "Vâng, là nô tỳ vô dụng..."
"Vu đại nương cũng không cần quá tự trách," Tô Minh Cảnh vô cùng thông tình đạt lý nói, "Dẫu sao thì bà cũng lớn tuổi rồi, khó tránh khỏi lúc già cả mắt mờ. Nếu muốn trách, thì phải trách Thái t.ử. Chàng ấy biết rõ bà đã cao tuổi, mà còn giao phó trọng trách lớn lao như vậy cho bà."
"Như vầy đi, chuyện bà làm mất đối bài ta sẽ không trách phạt bà nữa." Tô Minh Cảnh mỉm cười, vô cùng tốt bụng đề nghị: "Hôm nay ta sẽ thay bà đưa ra quyết định, để bà hồi hương dưỡng lão, trở về đoàn tụ với con cái."
Trong đầu Vu ma ma vang lên một tiếng "ong" ch.ói tai. Bà ta trố mắt nhìn Tô Minh Cảnh, lắp bắp lặp lại: "Bắt ta hồi hương sao?"
"Đúng vậy." Tô Minh Cảnh mỉm cười. Nhìn thấy khuôn mặt nhăn nhúm của Vu ma ma, nàng vẫn dùng giọng điệu dịu dàng nói: "Bà xem bà kìa, chắc là vui đến mức phát điên rồi đúng không? Thái t.ử cũng thật tệ, đáng lẽ ra nên sớm cho bà về quê mới phải. Bà vào cung đã nhiều năm như vậy, chắc hẳn vô cùng nhớ mong con cháu nhỉ?"
Vu ma ma theo phản xạ cự tuyệt ngay lập tức: "Không, ta không về!"
Nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo Tô Minh Cảnh đang hướng về phía mình, bà ta có chút căm phẫn nói: "Thái t.ử phi, nô tỳ là nhũ mẫu của Thái t.ử. Năm xưa Thái t.ử có thể thuận lợi khôn lớn, đều là nhờ b.ú mớm dòng sữa của ta! Người có thể quyết định được nơi đi chốn ở của ta chỉ có Thái t.ử. Thái t.ử phi ngài, e là vẫn chưa đủ tư cách!"
Ánh mắt bà ta nhìn Tô Minh Cảnh mang theo vài phần khinh rẻ.
"Ngài vừa mới gả cho Thái t.ử chưa được bao lâu, đã định đuổi nhũ mẫu của ngài ấy đi, ngài không sợ Thái t.ử sẽ trở mặt với ngài sao?" Vu ma ma giả mù sa mưa khuyên can, "Cũng đừng trách nô tỳ ăn nói thẳng thừng. Nô tỳ nói ra những lời này đều là muốn tốt cho ngài. Kẻ làm nữ nhân như chúng ta, nhất là nữ nhân chốn thâm cung, điều quan trọng nhất chính là phải biết cách làm sao lấy được sự sủng ái của trượng phu."
