Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 132:"
Cập nhật lúc: 07/04/2026 14:09
"Đúng đúng đúng, ta chưa từng thấy ai đẹp như thế bao giờ, còn tuấn tú hơn cả vị Hàn tú tài trong làng ta nữa cơ!"
"Xùy, tú tài làng ngươi mà đòi so sánh với Thái t.ử điện hạ á?"
"Ây da, ý ta không phải thế. Ý ta là Thái t.ử cực kỳ, cực kỳ đẹp, đời ta chưa từng thấy nam nhân nào đẹp nhường ấy. Con bé Thúy Hoa làng ta bị nhan sắc ngài ấy làm cho mê mẩn tới mức chẳng biết trời trăng gì nữa rồi..."
"Ôi, người đẹp nhường ấy, nếu đoản mệnh thì thật đáng tiếc biết bao!"
Trọng tâm bàn luận của dân chúng rốt cuộc cũng bị lệch hướng. Hoặc có thể nói, ngay từ đầu đã chẳng liên quan gì đến chuyện quốc gia đại sự. Nhưng cũng không thể trách họ được, quốc sự thì khô khan, làm sao hấp dẫn, kích thích bằng những câu chuyện thị phi đàm tiếu được chứ?
Tuy nhiên, mối bận tâm của bá quan văn võ trong triều lại hoàn toàn khác. Bọn họ đương nhiên quan tâm đến vận mệnh quốc gia hơn.
Thái t.ử là trữ quân của một nước, là Hoàng đế tương lai. Nếu Thái t.ử xảy ra chuyện, xã tắc Đại Lân khó tránh khỏi rúng động, quân thần trong triều sao có thể không lo âu cho được.
"... Chức vị Thái t.ử vốn dĩ là trọng sự của quốc gia. Nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, e là sẽ gây cản trở, ảnh hưởng tới sự an nguy của xã tắc. Vì lẽ đó, năm xưa ta mới kịch liệt phản đối việc lập Nhị hoàng t.ử làm Thái t.ử." Người thốt ra lời này là một cựu thần lão làng trong triều. Năm đó ông ta từng tận mắt chứng kiến Thái t.ử chào đời, rồi lại chứng kiến ngài ấy được sắc phong làm Thái t.ử. Do vậy, hiện tại ông ta mới có đủ tư cách và dũng khí để buông lời này.
Những đại thần có cùng suy nghĩ với ông ta cũng không ít. Hiện giờ nhớ lại chuyện Nhị hoàng t.ử vừa được sắc phong Thái t.ử năm xưa, trong lòng ai nấy cũng không khỏi buông tiếng thở dài.
Thái t.ử, tức Nhị hoàng t.ử năm xưa, tuy là đích t.ử của Hoàng hậu, nhưng từ lúc lọt lòng đã mang theo mầm bệnh ốm yếu. Thế nên, bách quan lúc bấy giờ đã kịch liệt phản đối quyết định lập Nhị hoàng t.ử làm Thái t.ử của Minh Chiêu Đế. Rốt cuộc thì Nhị hoàng t.ử nhìn qua đã thấy khó sống thọ, lỡ đâu phong làm Thái t.ử chưa được bao lâu liền quy tiên, vậy chẳng phải là điềm đại hung sao?
Thế nhưng, Minh Chiêu Đế khi ấy lại cố chấp kiên trì tới cùng.
Một mặt là do Minh Chiêu Đế vô cùng yêu thương sủng ái Nhị hoàng t.ử. Mặt khác, không biết ngài nghe được lời đồn thổi từ đâu rằng: nếu sắc phong Nhị hoàng t.ử làm Thái t.ử, ngài ấy sẽ được Hoàng triều Đại Lân che chở, phúc trạch kéo dài, có thể bình an khôn lớn.
Cũng chẳng biết có phải nhờ nguyên nhân này hay không, mà Nhị hoàng t.ử tuy dặt dẹo ốm đau, bệnh tật liên miên, nhưng quả thực vẫn sống sót bình an cho đến tận bây giờ.
Tuy nhiên, mười chín tuổi thì có thể, nhưng Thái t.ử sắp đến kỳ cập quan rồi. Vượt qua được kỳ cập quan hay không lại là một ẩn số lớn. Thái t.ử ngự trên vị trí Đông cung đã nhiều năm, vây cánh đi theo vô số kể. Nếu ngài thực sự quy tiên, xã tắc Đại Lân e là sẽ dậy sóng.
Tất nhiên, những người ôm nỗi lo âu này phần lớn đều là các vị quan chân chính lo nghĩ cho xã tắc, và những đại thần thuộc phe phái của Thái t.ử. Trái lại, thái độ của phe phái Đoan Vương lại hoàn toàn đối lập. Bởi vì, Thái t.ử nếu thực sự qua đời, đồng nghĩa với việc Đoan Vương có cơ hội lên ngôi Hoàng đế.
Bọn họ một mực phò tá Đoan Vương, chẳng phải là vì mưu đồ cho ngày hôm nay sao?
Nếu có thể, bọn họ hận không thể để Thái t.ử lập tức chầu trời, dọn đường cho Đoan Vương thượng vị ngay tắp lự.
Đoan Vương lúc này tâm trạng càng thêm phần kích động. Ngồi trên giường nệm, đôi mắt đỏ ngầu, hắn gằn giọng nói: "Cuối cùng, cuối cùng ta cũng đợi được đến ngày hôm nay..."
Khoảng thời gian này Đoan Vương sống chẳng lấy gì làm dễ chịu. Sau đêm Trung thu, hắn đã bị cấm túc trong Đoan Vương phủ. Tất nhiên, kết cục này hắn đã dự liệu được ngay từ lúc hành sự, nên cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Có điều, từ lúc dự yến tiệc Trung thu trong cung trở về, vùng bụng của hắn thi thoảng lại đau nhói từng cơn. Đã vời đại phu tới khám, nhưng cũng chẳng tìm ra nguyên nhân.
Chưa dừng lại ở đó, dạo này hắn còn cực kỳ xui xẻo, giống như bị ôn thần bám lấy vậy. Chỉ dạo bước quanh Đoan Vương phủ mà cũng có thể trượt chân gãy chân, va đập sứt đầu mẻ trán. Trên người hắn hầu như không ngày nào là không có vết thương mới. Chuyện này cũng khiến tỳ khí của hắn ngày càng trở nên nóng nảy, cáu bẳn. Bầu không khí trong vương phủ cũng vì thế mà chịu ảnh hưởng của hắn, ngày càng trở nên ngột ngạt, căng thẳng.
May thay, thời gian Thái t.ử đến lễ cập quan càng gần, tâm trạng của Đoan Vương cuối cùng cũng dần chuyển biến tốt đẹp.
"Thái t.ử nếu c.h.ế.t, ngôi vị Thái t.ử này chắc chắn sẽ thuộc về ta..."
"... Tên Thái t.ử đó dù cho có giỏi thu mua lòng người, dù cho dung mạo có tuấn tú nhường nào đi chăng nữa thì đã sao? Hắn ta chung quy vẫn không thoát khỏi cái số đoản mệnh!"
"Ngôi vị Thái t.ử này, cuối cùng vẫn sẽ rơi vào đầu ta mà thôi!"
Đoan Vương ngồi xếp bằng trên giường nệm. Đôi mắt đỏ ngầu, khô khốc vì sốt cao ánh lên sự cuồng loạn và hưng phấn cháy bỏng.
—— Mấy hôm trước trong lúc ngắm tuyết rơi bên bờ hồ, hắn bất cẩn ngã nhào xuống nước. Người thì cứu lên được rồi, nhưng lại đổ bệnh nằm liệt giường, đến nay vẫn chưa hạ sốt.
Nhìn bộ dạng này của hắn, vị mưu sĩ vốn định lên tiếng báo cáo tình hình bỗng nhiên cảm thấy không nỡ. Nhưng không nỡ thì không nỡ, chuyện nên bẩm báo thì vẫn phải bẩm báo.
"... Theo mật báo từ trong cung truyền ra, sức khỏe của Thái t.ử dạo gần đây dường như đang dần dần hồi phục." Mưu sĩ cất lời. Nhìn sắc mặt Đoan Vương đột ngột biến đổi, ông ta trầm giọng nói tiếp: "Căn bệnh nan y mang từ trong bụng mẹ của ngài ấy, có vẻ như cũng đang thuyên giảm."
Đoan Vương vừa nghe xong, không cần suy nghĩ liền phủ nhận ngay: "Chuyện này là không thể nào! Bao nhiêu năm nay, không biết đã có bao nhiêu danh y bắt mạch chẩn bệnh cho hắn. Ai nấy đều khẳng định đây là chứng bệnh nan y mang từ lúc lọt lòng, sinh ra cơ thể đã bại hoại. Cho dù có dốc lòng bồi bổ tĩnh dưỡng, thì cũng chỉ là đang đếm ngược ngày tàn. Cách đây không lâu, hắn thậm chí còn ốm thập t.ử nhất sinh một trận cơ mà..."
"Trong tình thế như vậy, bây giờ ông lại đến nói với ta bệnh tình của hắn đang có dấu hiệu chuyển biến tốt? Ông thấy chuyện này có khả năng xảy ra sao?"
Bất luận là về mặt lý trí hay tình cảm, Đoan Vương đều nhất quyết không muốn thừa nhận sự thật này.
Mưu sĩ thở dài: "Nếu có thể, thần cũng mong tin tức này là giả. Thế nhưng mật báo từ trong cung quả thật là như vậy. Nghe nói dạo này, mỗi buổi sáng sớm Thái t.ử đều cùng vị tân Thái t.ử phi luyện quyền trong Đông cung. Tương truyền đó là một bộ quyền pháp dưỡng sinh, do đích thân Thái t.ử phi truyền dạy cho ngài ấy..."
"Dạo gần đây Hoàng thượng vô cùng để tâm đến sức khỏe của Thái t.ử. Phương thái y cùng Chu thái y đã hợp lực bắt mạch cho Thái t.ử một lần, cũng đều xác nhận sức khỏe ngài ấy đang dần chuyển biến tốt. Bọn họ còn nói mạch tượng của Thái t.ử không hiểu vì sao lại trở nên vô cùng sung mãn mạnh mẽ, hoàn toàn không còn chút dấu hiệu yếu ớt nhược tiểu nào như trước kia nữa."
"Dường như... đã không còn gì khác biệt so với mạch tượng của người bình thường khỏe mạnh."
Mưu sĩ nhìn Đoan Vương, mang theo tâm trạng nặng nề lên tiếng: "Sự việc đã chứng minh, mối lo ngại ban đầu của Điện hạ là hoàn toàn chính xác. Vị tân nương t.ử mà Thái t.ử vừa rước vào cửa, quả thực là một biến số khó lường. Theo mốc thời gian, nguyên do sức khỏe Thái t.ử chuyển biến tốt dường như thực sự có liên quan mật thiết đến Thái t.ử phi."
Lúc này đây, đám mưu sĩ trong Đoan Vương phủ cũng không khỏi dâng lên cảm giác hối hận khôn nguôi.
Nhớ lại buổi yến tiệc Trung thu hơn ba tháng trước, khi ấy bọn họ còn cho rằng hành động của Đoan Vương quá mức hoang đường, càn rỡ. Nhưng giờ nhìn lại, nếu lúc đó Đoan Vương thực sự có thể phá hỏng được mối hôn sự này, biết đâu chừng bệnh tình của Thái t.ử sẽ không bình phục nhanh ch.óng như thế này chăng?
"Chuyện này là không thể nào..." Đoan Vương bàng hoàng thất thần. Hai mắt đỏ vằn lên, hắn gào thét: "Ta đã chờ đợi lâu như vậy, vất vả lắm mới chờ được đến ngày hôm nay. Vậy mà bây giờ các người lại nói với ta, sức khỏe Thái t.ử đã bình phục sao?"
"Vậy còn ta thì sao? Ta phải làm thế nào đây? Bao nhiêu mưu đồ tính toán của ta suốt những năm qua, chẳng nhẽ cứ thế đổ sông đổ bể hết sao?"
Đoan Vương càng nói càng kích động. Bản thân hắn vốn đang sốt cao, lúc này cảm xúc lại chấn động dữ dội, trước mắt bỗng tối sầm lại. Hắn thở hắt ra một hơi dài, suýt chút nữa là không lấy lại được nhịp thở, suýt ngã nhào xuống giường.
Đám mưu sĩ kinh hãi tột độ, vội vàng nhào tới đỡ lấy hắn, rối rít hô hoán: "Đại phu! Mau gọi đại phu tới đây!"
Đoan Vương trong cơn hôn mê vẫn không ngừng lẩm bẩm: "Chuyện này là không thể nào, tuyệt đối không thể nào!"
Nhìn bộ dạng thê t.h.ả.m này của hắn, đám mưu sĩ bỗng dâng lên vài phần thương cảm.
Cũng may Đoan Vương tuy ngất xỉu, nhưng thân thể không gặp vấn đề gì quá nghiêm trọng. Đại phu khẳng định, chỉ cần hạ sốt, sau đó chuyên tâm tĩnh dưỡng, giữ tâm trạng ổn định không được kích động, thì sẽ rất nhanh ch.óng bình phục.
Đám mưu sĩ: ... Vấn đề mấu chốt chính là ở đây đó.
Nếu Thái t.ử bình an vượt qua lễ cập quan, tâm trạng của Đoan Vương liệu có thể không kích động được sao?
"Ai mà ngờ được thân thể Thái t.ử lại có thể bình phục cơ chứ?" Đám mưu sĩ lén lút bàn tán với nhau, trong lòng cũng không khỏi kinh ngạc: "Ngài ấy cũng sắp tròn hai mươi tuổi rồi cơ mà..."
Ai mà có thể lường trước được, sắp đến lễ cập quan, sức khỏe Thái t.ử ngược lại có dấu hiệu phục hồi. Mười chín năm qua, sức khỏe của ngài ấy năm sau lại tệ hơn năm trước, thế mà năm nay lại chuyển biến tốt đẹp.
Thử đặt mình vào vị trí của Đoan Vương mà xem. Cắn răng chịu đựng suốt mười chín năm ròng, thấy ngày hái quả sắp tới nơi, vậy mà mọi chuyện lại giáng một đòn chí mạng hủy diệt tất cả... Nếu là bọn họ, e là bọn họ cũng phát điên mất.
"Nếu sớm biết bệnh của Thái t.ử có thể chữa khỏi, lúc trước chúng ta thà bái nhập môn hạ Đông cung còn hơn..."
Trong đám mưu sĩ, không biết ai đột nhiên buột miệng thốt ra một câu lầm bầm. Câu nói vừa dứt, không khí xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng như tờ. Lời này hiển nhiên đã nói trúng tim đen của không ít người. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau dò xét, nhưng lại chẳng biết người vừa thốt ra câu đó rốt cuộc là ai.
"Khụ khụ khụ," có người hắng giọng, trầm giọng nói: "Sự việc vẫn chưa ngã ngũ. Tình trạng thực sự của Thái t.ử thế nào chúng ta vẫn chưa thể chắc chắn, mọi người cớ sao phải nản chí sớm như vậy?"
"Biết đâu bây giờ Thái t.ử chỉ là đang hồi quang phản chiếu. Đừng thấy ngài ấy hiện tại có vẻ khỏe khoắn, không chừng dăm bữa nửa tháng nữa lại lăn ra xảy ra chuyện không hay. Những chuyện kiểu này, mọi người chắc cũng nghe nhiều rồi chứ?"
Người nọ lên tiếng nhắc nhở: "Đừng quên, việc Thái t.ử không qua khỏi lễ cập quan là do đích thân vị 'Diêm Vương sống' Bạch đại phu tiên đoán. Bạch đại phu là thần y, những bệnh nhân mà ông ấy đã chẩn bệnh, chưa một ai thoát khỏi bàn tay t.ử thần cả!"
Cái danh "Diêm Vương sống" vừa được xướng lên, bầu không khí vốn đang có chút xao động dần dần lắng đọng lại. Đám mưu sĩ nhìn nhau, thảy đều im lặng.
"Tuy nhiên, chúng ta cũng cần phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống Thái t.ử vô sự..." Từ tiên sinh liếc nhìn mọi người một lượt. Nắm rõ tâm tư của bọn họ, ông ta trầm giọng nói tiếp: "Bất luận trong lòng các vị đang nghĩ gì, thì hiện tại chúng ta và Đoan Vương điện hạ đều là những con châu chấu bị buộc chung trên một sợi dây thừng. Vinh nhục có nhau, cùng hội cùng thuyền. Mọi người à, chúng ta đã không còn đường lui nữa rồi."
Bị chọc trúng tâm tư, đám mưu sĩ ai nấy đều nở nụ cười gượng gạo.
Từ tiên sinh liếc mắt nhìn họ, cũng không trách cứ thêm. Sau khi dặn dò vài câu, ông ta cho mọi người giải tán. Chỉ đến khi không còn ai, khuôn mặt điềm tĩnh của ông ta mới lộ ra nét sầu não.
"Ai dà..." Ông ta thở dài sườn sượt.
Cũng khó trách lòng người hoang mang. Đừng nói người khác, ngay cả bản thân ông ta khi hay tin sức khỏe Thái t.ử có dấu hiệu hồi phục, tâm trí cũng có chút chao đảo. Xét cho cùng, nếu Thái t.ử thực sự bình an vô sự, thì Đoan Vương lấy đâu ra cơ hội bước lên ngai vàng?
Nếu sớm biết bệnh của Thái t.ử có thể chữa khỏi, lúc trước ông ta...
Từ tiên sinh lại thốt ra một tiếng thở dài nặng nề.
Nhưng giờ có nói những lời này, cũng đã quá muộn màng rồi.
* Bệnh tình của Thái t.ử quả thực đã dấy lên sự quan tâm của vô số người. Nhất là khi ngày sinh thần của Thái t.ử ngày một cận kề, những cặp mắt đổ dồn về phía Đông cung lại càng nhiều thêm.
Mấy ngày nay, Tô Minh Cảnh cảm nhận rõ rệt những ánh mắt dò xét luôn hướng về phía Thái t.ử và cả bản thân mình.
"Bọn họ dòm ngó Thái t.ử thì cũng thôi đi," Nàng cau mày, lầm bầm: "Dòm ngó ta để làm cái gì cơ chứ?"
Tô Minh Cảnh liếc mắt nhìn về phía cách đó không xa. Nàng vươn tay nhặt lấy mấy viên sỏi dùng để trang trí ở hoa viên bên cạnh, rồi dưới ánh mắt khó hiểu của Thái t.ử, đột nhiên ném mạnh mấy viên sỏi về một hướng.
