Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 178:"

Cập nhật lúc: 10/04/2026 01:00

Nàng nhìn Thẩm thị, thu vào mắt biểu cảm hơi biến đổi của bà ta, cất lời: "Đoan vương cho dù không thể làm Thái t.ử, nhưng vẫn là một vị Vương gia, thân phận vẫn tôn quý dưới một người trên vạn người. Ngũ nương nếu gả qua đó, chính là Đoan vương phi. Dù nói thế nào, cũng chẳng phải là bôi nhọ muội ấy. Thế nhưng bà và muội ấy lại xem mối hôn sự này như hồng thủy mãnh thú, bà thậm chí còn ví Đoan vương phủ như hố lửa."

Tô Minh Cảnh rút ra kết luận: "Lý do duy nhất ta có thể nghĩ đến, chính là Ngũ nương đã kể chuyện đó cho bà nghe. Vì vậy, bà mới như lâm đại địch, cho dù phải cúi đầu trước ta, cũng muốn ta ra tay khuấy đục bãi nước này, phá hỏng bận cọc hôn sự này."

Sắc mặt Thẩm thị biến đổi liên tục, cuối cùng, bà ta cũng thừa nhận: "Đúng, Ngũ nương đã kể chuyện đó cho ta. Cho nên, ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn nó gả vào Đoan vương phủ."

Bà ta ngẩng đầu, dùng ánh mắt tha thiết nhìn Tô Minh Cảnh: "Tam nương, Ngũ nương dù sao cũng là muội muội của ngươi, m.á.u mủ ruột rà. Ban đầu ngươi nhắc nhở nó chuyện này, chẳng phải cũng là vì nhớ tình tỷ muội sao? Ngươi đã có lòng nhắc nhở, nay nể tình hai đứa là tỷ muội, hãy giúp nó thêm một lần nữa đi!"

"Không." Tô Minh Cảnh phủ nhận, "Ban đầu ta nhắc nhở muội ấy, chẳng phải nể mặt cái tình tỷ muội ch.ó má gì mà bà nói đâu, mà là do bản thân ta tâm địa lương thiện. Cho dù là một tiểu nương t.ử hoàn toàn không quen biết gặp phải chuyện này, ta cũng sẽ nhắc nhở thôi."

Sắc mặt Thẩm thị hơi sượng lại, rồi nói: "Nếu lúc trước ngươi đã tốt bụng nhắc nhở Ngũ nương, vậy bây giờ sao không tốt bụng thêm lần nữa, giúp nó một tay?"

"Ngươi cũng biết đấy, nữ t.ử gả chồng cũng giống như đầu t.h.a.i lần hai. Nếu gặp được phu quân tốt, tự nhiên là vui vẻ cả làng. Nhưng nếu gặp kẻ không ra gì, thì chính là nhảy vào hố lửa, hủy hoại cả một đời."

Đại khái biết dùng biện pháp cứng rắn không được, Thẩm thị bắt đầu chuyển sang khuyên nhủ nhỏ nhẹ: "Ngươi và Ngũ nương trước đây dù có bao nhiêu xích mích, nhưng nó chung quy vẫn là muội muội của ngươi. Sao ngươi nỡ nhẫn tâm nhìn nó rơi vào hố lửa chứ?"

Tô Minh Cảnh nghe xong, giọng điệu vô cùng nghiêm túc đáp: "Ta rất nhẫn tâm mà."

Thẩm thị giận dữ: "Ngươi!"

"Bà cũng không cần phải ở trước mặt ta rao giảng cái gì mà tình tỷ muội." Tô Minh Cảnh ngắt lời bà ta, cười khẩy: "Ta với muội ấy, với Vĩnh Ninh hầu phủ các người thì có tình nghĩa gì chứ? Đừng có mặt dày quá như vậy."

Mặt Thẩm thị lúc xanh lúc đỏ, tức giận quát: "Ngươi có cần phải ăn nói khó nghe như vậy không?"

Tô Minh Cảnh mỉm cười: "Hết cách rồi, trung ngôn nghịch nhĩ, lời nói thật lúc nào cũng khó nghe mà."

Thẩm thị c.ắ.n răng: "Ngươi thật sự không chịu giúp?"

Tô Minh Cảnh: "Bà có hỏi ta thêm bao nhiêu lần nữa thì câu trả lời vẫn vậy thôi, không muốn!"

Thẩm thị tức giận nói: "Ngươi làm vậy không sợ ta đến trước mặt Thánh thượng kiện ngươi một trạng sao? Cho dù ngươi là Thái t.ử phi, nhưng cái danh bất hiếu với phụ mẫu đồn ra ngoài, e là cũng chẳng tốt đẹp gì cho ngươi đâu nhỉ?"

"Bà uy h.i.ế.p ta?" Tô Minh Cảnh khẽ nheo mắt, nét mặt lộ vẻ nguy hiểm.

Thẩm thị lạnh sống lưng, nhưng vẫn c.ắ.n răng nói: "Thế này sao gọi là uy h.i.ế.p? Tiếng thơm tỷ muội tình thâm truyền ra ngoài, đối với ngươi cũng có lợi cơ mà? Ta biết ngươi không muốn dính dáng gì đến Hầu phủ chúng ta nữa, nhưng một cây làm chẳng nên non, nếu ngươi chịu giúp Ngũ nương lần này, sau này Hầu phủ chúng ta cũng có thể trở thành trợ lực của ngươi!"

Giọng Tô Minh Cảnh nhạt nhẽo: "Bà vẫn nên dập tắt cái suy nghĩ đó đi. Bà nghĩ ta để tâm đến cái gọi là danh tiếng sao? Trái lại, Vĩnh Ninh hầu phủ các người tốt nhất nên hy vọng bản thân mình làm việc ngay thẳng, nếu không một khi bị ta nắm được thóp, kết cục của Đàm Thượng thư hiện tại, chính là kết cục của Hầu phủ các người."

"Ngươi đang uy h.i.ế.p ta?" Lần này đổi lại là Thẩm thị thốt lên.

Tô Minh Cảnh lơ đễnh: "Thế này sao gọi là uy h.i.ế.p được? Cùng lắm chỉ là lời nhắc nhở đầy thiện ý thôi, Vĩnh Ninh hầu phu nhân có thể suy nghĩ cho kỹ."

Thẩm thị: "..."

Thấy Tô Minh Cảnh mềm nắn rắn buông đều không ăn thua, bà ta không khỏi lộ vẻ mệt mỏi, thỏa hiệp: "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào mới chịu giúp đỡ? Tiền bạc, hay là thứ khác? Hay là... ngươi vẫn còn ghi hận chuyện năm xưa chúng ta đẩy ngươi đến Đàm Châu? Cho nên mới không muốn giúp Ngũ nương?"

Tô Minh Cảnh nhìn bà ta, ánh mắt sắc bén: "Nếu các người thật sự là cùng đường bí lối, cầu cứu không cửa, ta có lẽ còn sẵn lòng vươn tay. Nhưng các người có phải như vậy không?"

Nghe vậy, ánh mắt Thẩm thị khẽ né tránh.

Tô Minh Cảnh cười lạnh: "Cách để Tô Ngũ nương không phải gả cho Đoan vương rõ ràng có rất nhiều. Bắt muội ấy giả bệnh, hay là hủy dung, hoặc là để Tô Ngũ nương tự bôi nhọ thanh danh của mình... Thế nhưng các người lại cứ khăng khăng chạy đến cầu xin ta."

"Sao nào, các người không dám đắc tội với Đoan vương, lại không nỡ để Tô Ngũ nương chịu khổ, liền nghĩ đến việc để ta làm kẻ ác, làm người đi đắc tội với Đoan vương?"

Nàng lạnh lùng nhìn Thẩm thị, nói: "Thế nào, bà và Tô Ngũ nương tưởng ta là một kẻ ngu ngốc đến mức chút toan tính cỏn con này cũng không nhìn thấu sao?"

Tô Minh Cảnh cảm thấy nực cười. Tuy rằng nàng và Đoan vương đã sớm đối đầu nhau rồi, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng phải vì người khác mà vô duyên vô cớ đi gây sự với Đoan vương? Lại còn vì một cái lý do buồn cười như thế.

"Vừa muốn giữ gìn thanh danh, lại vừa không muốn gả cho Đoan vương, trên đời này làm gì có chuyện vẹn cả đôi đường như vậy? Tô Ngũ nương nhìn người không rõ, nếu đã trót dính dáng đến Đoan vương, thì phải tự gánh chịu hậu quả. Đây đều là lựa chọn của muội ấy."

"Vĩnh Ninh hầu phu nhân." Tô Minh Cảnh nhìn bà ta, nói: "Bà nên thấy may mắn vì tỳ khí của ta tốt đấy. Nếu đổi lại là người khác, với cái kiểu toan tính này của bà, người ta đã sớm sai người dùng gậy gộc đ.á.n.h đuổi bà ra ngoài rồi."

Bị vạch trần tâm tư, nét mặt Thẩm thị có chút sượng sùng, nhưng vẫn cứng miệng: "...Ngươi là Thái t.ử phi, dù có đắc tội với Đoan vương, hắn cũng chẳng dám làm gì ngươi. Nhưng Ngũ nương chỉ là một tiểu nương t.ử chưa xuất giá, nếu đắc tội Đoan vương, sau này còn gì là thanh danh nữa?"

"Dựa vào đâu mà ta phải vì muội ấy đi đắc tội với Đoan vương?" Tô Minh Cảnh vặn lại: "Chỉ dựa vào cái gọi là m.á.u mủ tình thâm trong miệng bà sao? Nhưng cái thứ đó, ta và Hầu phủ các người có sao?"

Thẩm thị á khẩu.

Tô Minh Cảnh bưng chén trà lên, bày ra tư thế tiễn khách: "Phu nhân sau này tốt nhất đừng đến chỗ ta nữa. Nếu không ta sợ mình sẽ không nhịn được mà sai người đ.á.n.h đuổi bà ra ngoài đấy."

Thẩm thị: "..."

Đan nương từ bên ngoài quay lại, liền nhận ra bầu không khí giữa hai người có chút bất thường. Nàng ấy nhìn hai người, cũng không dám hỏi nhiều, chỉ làm như không biết gì, giữ vẻ mặt bình thản cùng Thẩm thị xuất cung.

...

Ban đêm.

Tô thế t.ử biết thê t.ử ban ngày cùng Thẩm thị tiến cung, liền hỏi: "Hôm nay nàng và mẫu thân vào cung yết kiến Thái t.ử phi, cảm thấy thế nào?"

Đan nương vươn tay giúp phu quân cởi ngoại bào, đưa cho tỳ nữ đang đứng đợi bên cạnh, nghe vậy thì mím môi cười đáp: "Thái t.ử phi không giống như những gì thiếp tưởng tượng."

Tô thế t.ử tò mò: "Không giống thế nào?"

Đan nương nhớ lại cảnh tượng gặp Thái t.ử phi ban ngày, cười nói: "Thái t.ử phi dễ gần hơn thiếp nghĩ rất nhiều. Trước đây nghe Cửu muội muội nói Thái t.ử phi từng ném muội ấy xuống nước, thiếp còn tưởng tính cách Thái t.ử phi sẽ kiêu ngạo, khó thuần hơn cơ..."

Nhất là trước đó Thái t.ử phi còn đàn hạch Đàm Thượng thư và Lư Dương hầu, hiện tại hai người đó đều đang ở trong ngục. Vậy nên mẫu thân của Đan nương mới lo lắng, e sợ Thái t.ử phi tính tình ngang ngược, hống hách, khó hầu hạ.

Nhưng hôm nay gặp mặt, Đan nương mới phát hiện ra, hoàn toàn không phải như vậy.

"Thái t.ử phi..." Nàng ấy nói, "Tính tình rất tùy hòa, rất dễ gần. Hơn nữa, ngài ấy không giống những người khác gọi thiếp là Bạch thị, ngài ấy hỏi tên thiếp."

Tô thế t.ử: "Hả?"

Đan nương hớn hở kể: "Ngài ấy nói thiên hạ tiểu nương t.ử họ Bạch nhiều vô kể, ai cũng gọi là Bạch thị thì làm sao biết đang gọi Bạch thị nào? Cho nên, ngài ấy hỏi tên thiếp, gọi thiếp là Đan nương."

Đối với Đan nương mà nói, đây quả thực là một trải nghiệm mới mẻ. Nàng là đích trưởng nữ của Bạch gia, nên ngoại trừ phụ mẫu và người thân, người ngoài đều xưng hô nàng là Bạch đại nương t.ử. Đây là lần đầu tiên có người hỏi tên nàng là gì.

Đan nương: "Thái t.ử phi còn nói, cái tên vốn là để người ta gọi, gọi người thì tự nhiên phải xưng tên!"

Tô thế t.ử nhớ lại khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi với người muội muội này, mỉm cười: "Đây quả thực là lời Thái t.ử phi sẽ nói."

Hắn cùng Đan nương ngồi xuống, tiếp tục nói: "Người ngoài nhìn hành vi của muội ấy thì thấy tính tình ngang ngược, nhưng thực ra, muội ấy rất dễ sống chung, chỉ là yêu ghét phân minh, ghét cái ác như kẻ thù... Cơ mà, nếu Thái t.ử phi đã nói vậy, thì sau này ta cũng đổi cách xưng hô, gọi nàng là Đan nương nhé?"

Trong mắt hắn đong đầy ý cười, khẽ gọi một tiếng: "Đan nương."

Đan nương nghe vậy, hai má lập tức ửng đỏ, nhưng trong lòng lại dâng lên chút ngọt ngào, không nhịn được khẽ mỉm cười.

Tuy nhiên, rất nhanh sau đó, nét mặt nàng ấy lại trở nên có chút ngập ngừng. Nàng nhìn phu quân, thấp giọng nói: "Không biết có phải do thiếp ảo giác hay không, thiếp luôn cảm thấy bầu không khí giữa mẫu thân và Thái t.ử phi... không được hòa hợp cho lắm."

Tô thế t.ử nghe vậy, chân mày bất giác nhíu lại, sau đó khẽ thở dài một tiếng.

"Chuyện này, cũng nên nói cho nàng biết." Hắn nắm lấy tay Đan nương, kể: "Chắc nàng cũng biết, Thái t.ử phi sinh ra chưa được bao lâu thì vì lý do sức khỏe mà bị phụ thân và mẫu thân đưa đến Đàm Châu. Mãi đến năm ngoái mới được đón về phủ. Cho nên, thời gian muội ấy sống cùng chúng ta thực ra chưa tới nửa năm."

Đan nương nghiêm túc lắng nghe.

"Vì lý do này, muội ấy không hề thân cận với chúng ta. Còn về phần mẫu thân..." Tô thế t.ử lộ vẻ chần chừ, nhưng vẫn nói ra: "Bà không thích Thái t.ử phi. Thái t.ử phi vốn thông minh, cảm nhận được thái độ của bà, tự nhiên lại càng không muốn thân thiết. Sau khi Thái t.ử phi hồi phủ, hai người họ còn xảy ra vài lần xung đột."

Tô thế t.ử nói tiếp: "Còn ta, phận làm huynh trưởng nhưng cũng rất tắc trách. Những năm muội ấy ở Đàm Châu, ta chưa từng gửi cho muội ấy một bức thư nào, hoàn toàn bỏ mặc không quan tâm."

Có lẽ có nhiều lý do, nhưng thực tế là trước đó, hắn quả thật đã quên mất mình còn có một muội muội như vậy.

Đan nương ngạc nhiên nhìn hắn.

Tô thế t.ử cười khổ: "Nói chung, Thái t.ử phi tuy xuất thân từ Vĩnh Ninh hầu phủ chúng ta, nhưng quan hệ với Hầu phủ... cùng lắm chỉ nhỉnh hơn người dưng một chút, có khi còn chẳng bằng."

Đan nương nghe xong, trong lòng có chút bất ngờ. Nàng nghe ra được lời của Tô thế t.ử đã nói rất uyển chuyển rồi. Nói cách khác, quan hệ giữa Thái t.ử phi và Hầu phủ có lẽ còn tồi tệ hơn những gì nàng tưởng tượng.

Là con dâu, Đan nương cũng không tiện đưa ra bình luận gì, nhưng...

"Hôm nay mẫu thân đưa thiếp vào cung, dường như là có việc muốn nhờ Thái t.ử phi giúp đỡ." Nàng thấp giọng nói với phu quân. Mặc dù lúc đó Thẩm thị đã tìm cớ đuổi khéo nàng đi, nhưng nàng đâu phải kẻ ngốc, sao lại không nhìn ra chứ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.