Thái Tử Phi Lấy Đức Phục Người - Chương 71

Cập nhật lúc: 05/04/2026 00:01

Tóm lại, Vĩnh Ninh Hầu và những người trong phủ quả thực hết cách với Tô Minh Cảnh. Đương nhiên, họ cũng có thể cắt đứt quan hệ với nàng, thẳng tay đuổi nàng ra khỏi nhà, nhưng nếu thật sự làm rùm beng lên như vậy, thứ bị tổn hại chính là danh tiếng của Vĩnh Ninh Hầu phủ.

Huống hồ hiện tại Tô Minh Cảnh còn là Thái t.ử phi tương lai, họ lại càng không dám manh động làm gì.

Tiễn người đến tận cửa, Thẩm thị nhớ lại cách hành xử ngày thường của Tô Minh Cảnh, rốt cuộc vẫn không nhịn được mà dặn dò thêm một câu: "... Tóm lại, con vào trong cung, mọi việc đều phải cẩn thận, làm bất cứ chuyện gì cũng phải suy nghĩ thật kỹ rồi hẵng làm!"

Đừng có liên lụy đến Hầu phủ đấy... Thẩm thị thầm bổ sung thêm một câu trong lòng.

Tô Minh Cảnh không biết Thẩm thị đang nghĩ gì, chỉ vẫy tay với bà, giọng điệu vô cùng tự tin: "Yên tâm đi, con làm việc thì tuyệt đối ổn thỏa!"

Thẩm thị: ... Nghe thế này lại càng thấy sợ hơn có được không.

Lúc này đã là hoàng hôn, ráng chiều đỏ rực như m.á.u.

Cỗ kiệu tròng trành tiến thẳng vào trong cung. Tô Minh Cảnh vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh mắt thâm trầm.

Hy vọng là... vẫn còn kịp.

Khi cỗ kiệu của Tô Minh Cảnh đến Đông Cung, trời đã sập tối.

Trước cổng lớn Đông Cung treo cao hai chiếc đèn l.ồ.ng to, bên trong thắp những cây nến lớn cỡ chừng cánh tay trẻ nhỏ. Ánh đèn sáng rực rỡ, đã có cung nhân đứng chầu chực sẵn ở đây. Tô Minh Cảnh vừa xuống kiệu liền được cung nhân dẫn đường đi vào trong.

Tô Minh Cảnh không để lộ dấu vết mà thầm đ.á.n.h giá xung quanh. Nàng có thể cảm nhận được, sau khi bước vào Đông Cung, cấm vệ xung quanh rõ ràng đã nghiêm ngặt hơn rất nhiều. Không, phải nói là trong phạm vi trăm bước lấy Đông Cung làm trung tâm, sự canh phòng đã c.h.ặ.t chẽ hơn hẳn những nơi khác, chỉ là bên trong Đông Cung lại càng gắt gao hơn mà thôi.

Dọc đường đi, đâu đâu cũng thấy thị vệ vận áo giáp, ai nấy đều mang vẻ mặt trang nghiêm, tư thế cảnh giác. Bầu không khí nơi đây lại càng thêm phần căng thẳng và tĩnh mịch. Rõ ràng có rất đông người, nhưng nhất cử nhất động của mỗi người đều lặng lẽ không một tiếng động, yên tĩnh đến mức khiến người ta cảm thấy ngột ngạt và áp bách.

Vừa nghĩ đến thâm ý ẩn giấu đằng sau tất cả những điều này, Tô Minh Cảnh không khỏi nhíu mày, cõi lòng cũng dâng lên một cỗ trĩu nặng.

Đi thẳng một mạch đến chính viện Đông Cung, cung nhân dẫn Tô Minh Cảnh bước vào nội thất.

Vừa bước vào, Tô Minh Cảnh lập tức ngửi thấy mùi vị mà ban ngày Vĩnh Ninh Hầu đã nhắc đến. Nếu để nàng miêu tả, nàng sẽ nói, đó là mùi của bệnh tật và cái c.h.ế.t...

Minh Chiêu Đế vẫn luôn túc trực bên giường Thái t.ử. Chuẩn xác mà nói, dạo gần đây, ngoại trừ những lúc nghỉ ngơi và dùng bữa, phần lớn thời gian ngài đều túc trực ở nơi này.

Vẻ mặt ngài thất thần nhìn gò má gầy xọp của Thái t.ử, trong đầu không ngừng nhớ về hình ảnh lúc Thái t.ử mới chào đời. Bấy giờ Hoàng hậu sinh Thái t.ử khi chưa đủ tháng, cho nên lúc mới sinh, Thái t.ử chỉ là một nắm nhỏ nhoi ốm yếu, giống hệt một con mèo con đáng thương. Thái y trong cung khi ấy thảy đều cho rằng đứa trẻ này không thể qua khỏi.

Thế nhưng trải qua bao nhiêu năm trắc trở ngã lên ngã xuống, Thái t.ử vẫn khôn lớn ngần này, hơn nữa còn trở thành một người vô cùng xuất chúng. Chàng tuy ốm yếu nhưng không hề yếu hèn, dung mạo lại giống hệt Hoàng hậu. Phong thái, tài năng và học thức đều vượt xa những bậc nam nhi khác, trên dưới triều đình không ai là không hết lời ngợi khen.

Nhưng mà bây giờ... chàng sắp c.h.ế.t rồi.

Nghĩ tới điều này, Minh Chiêu Đế không kìm được nhắm nghiền hai mắt. Trong đôi mắt vằn vện tơ m.á.u ánh lên sự đau đớn tột cùng — ngài không chỉ là một vị hoàng đế, mà còn là một người cha yêu thương con cái sâu sắc. Chẳng có người cha nào có thể giữ nổi bình tĩnh khi tận mắt chứng kiến con mình bước dần đến cõi c.h.ế.t.

Thấy Tô Minh Cảnh bước vào, ánh mắt dò xét của ngài dừng lại trên người nàng, cất tiếng: "Ngươi chính là Tam nương t.ử của Vĩnh Ninh Hầu phủ?"

Tô Minh Cảnh quỳ rạp xuống đất với dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn, cúi gằm mặt, giọng điệu phục tùng đáp: "Vâng, thưa bệ hạ."

Minh Chiêu Đế thấy nàng cúi đầu liền ra lệnh: "Ngươi ngẩng đầu lên."

Tô Minh Cảnh nghe vậy, trong lòng không ngừng c.h.ử.i thầm, thế nhưng khuôn mặt khi ngẩng lên lại mang thần sắc cực kỳ ngoan ngoãn hiền hòa, tư thái ưu nhã cao quý, khiến người ta không thể bới móc ra được nửa điểm sai sót.

Minh Chiêu Đế cau mày đ.á.n.h giá nàng từ đầu đến chân, nhưng dù nhìn thế nào cũng chẳng nhìn ra điểm gì đặc biệt ở nàng cả.

Nếu bàn về nhan sắc, Tô Minh Cảnh cũng tính là xinh đẹp, ngũ quan ngay ngắn rạng rỡ. Chỉ là người đẹp thì Minh Chiêu Đế đã nhìn thấy quá nhiều rồi, chẳng mảy may cảm thấy hiếm lạ. Còn về khí chất của nàng... miễn cưỡng coi như đoan trang khéo léo, nhưng ngài nhìn mãi vẫn không thấy có gì quá đỗi nổi bật.

Vậy thì, một tiểu nương t.ử bình thường như thế này, làm cách nào để khiến Thái t.ử vui lòng? Thậm chí chàng không tiếc mở lời xin ngài ban thánh chỉ tứ hôn, đắc tội cả Trưởng công chúa.

Minh Chiêu Đế lần tràng hạt trong tay, cất tiếng hỏi: "Nghe phụ thân ngươi nói, ngươi vì Thái t.ử mà ăn ngủ không yên,..."

"Vâng." Tô Minh Cảnh cúi đầu, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, dịu giọng nói: "Từ khi nghe tin Thái t.ử ngã bệnh, thần nữ đã vô cùng lo lắng. Mấy ngày nay lại nghe nói bệnh tình của ngài ấy mãi không thuyên giảm, thần nữ quả thực thấp thỏm không yên, ngay cả trong giấc ngủ cũng bị giật mình tỉnh giấc... Vậy nên mới to gan xin phụ thân cho thần nữ được vào gặp Thái t.ử một lần."

Nét mặt nàng đượm vẻ u buồn, khẽ khàng cất lời: "Rõ ràng lần trước khi thần nữ và Thái t.ử từ biệt, ngài ấy còn hẹn ước với thần nữ, chờ đến lần gặp mặt tiếp theo, chính là lúc chúng ta thành thân..."

Dáng vẻ này của nàng, bất cứ ai nhìn vào cũng thấy nàng dành cho Thái t.ử một mối tình vô cùng sâu đậm, chỉ có điều...

"Ngươi thật sự lo lắng cho Thái t.ử, hay là sợ bị người ta đàm tiếu rằng ngươi đã khắc c.h.ế.t Thái t.ử?" Minh Chiêu Đế đột ngột chất vấn.

Nghe vậy, trong mắt Tô Minh Cảnh lóe lên một tia u ám — quả nhiên hoàng đế đã biết hết những chuyện ầm ĩ xảy ra bên ngoài.

Giây tiếp theo, Tô Minh Cảnh ngẩng phắt đầu lên, nhìn thẳng vào Minh Chiêu Đế, dùng giọng điệu đầy kiên định để biện bạch cho bản thân: "Mong Hoàng thượng minh xét! Những lời đồn đại nhảm nhí của kẻ khác, thần nữ tuyệt nhiên không bận tâm. Thần nữ chỉ lo lắng cho ngọc thể của Thái t.ử. Xin cho thần nữ nói một câu mạo phạm, dẫu Thái t.ử có qua đời, thần nữ cũng nguyện gả cho ngài ấy làm thê t.ử!"

Tô Minh Cảnh thầm nghĩ trong lòng: Dẫu sao thì chỉ có gả cho Thái t.ử, nàng mới có thể đàng hoàng trở thành Thái t.ử phi được chứ.

Thế nhưng, những lời lẽ này của nàng lọt vào tai Minh Chiêu Đế và những người khác lại chẳng khác nào tiếng sấm rền. Vẻ mặt đám đông khi nhìn nàng bất giác trở nên sửng sốt. Ngay cả ánh mắt Minh Chiêu Đế khi nhìn nàng, sau cơn chấn động, cũng trở nên nhu hòa hơn rất nhiều.

Cũng hết cách, lời lẽ bực này của Tô Minh Cảnh mà đặt ở thời đại này, khi lọt vào tai mọi người, thì đó không nghi ngờ gì chính là lời tỏ tình thâm tình nhất thế gian. Suy cho cùng, việc gả cho một người đã khuất, chỉ nghe nói thôi đã đủ khiến người ta kinh hồn bạt vía rồi.

Đám đông không khỏi tặc lưỡi suy đoán: Tam nương t.ử của Vĩnh Ninh Hầu phủ đối với Thái t.ử, thế mà lại si tình đến nhường này ư?

Minh Chiêu Đế trầm ngâm một hồi lâu, thở dài nói: "Ngươi được thế này, cũng không uổng phí tất cả những tâm tư mà con trai ta đã dành cho ngươi..."

Nói đoạn, ngài nhìn về phía chiếc giường, giọng nói xa xăm: "Nếu ngươi đã quan tâm Thái t.ử như vậy, thì hãy tiến lên nhìn nó đi."

Tô Minh Cảnh nghe vậy, đáy mắt khẽ sáng lên. Dù trong lòng cảm xúc đang cuộn trào, nhưng ngoài mặt nàng vẫn tỏ ra vô cùng điềm tĩnh. Nàng cúi người hành lễ với Minh Chiêu Đế trước, sau đó mới đứng dậy đi đến bên mép giường, đưa mắt nhìn vào trong.

Vừa nhìn một cái, toàn thân Tô Minh Cảnh liền chấn động. Không vì điều gì khác, mà thật sự là bộ dạng lúc này của Thái t.ử quá đỗi suy nhược.

Nàng vẫn nhớ như in, khi hai người xa nhau lần trước, Thái t.ử vẫn mang phong thái thanh cao tựa gió mát trăng thanh, tuấn lãng ngời ngời, ôn nhuận đoan trang. Thế nhưng ngài của hiện tại, thân hình gầy gò lọt thỏm vào chăn nệm, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà cả người dường như đã sút đi rất nhiều cân, tiều tụy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương.

Đôi mắt chàng nhắm nghiền, hai má khẽ hóp lại, mặt mày trắng bệch như tờ giấy. Hơi thở lại yếu ớt mỏng manh, tựa như ngọn đèn đã cạn dầu sắp sửa lụi tàn.

Tô Minh Cảnh xót xa nghĩ: Thái t.ử trước kia phong tư phi phàm biết bao, nay lại chỉ có thể thoi thóp nằm liệt ở chỗ này.

Ngay giây phút này, trong lòng nàng cũng không tránh khỏi nảy sinh một cảm giác vi diệu. Dường như là xót thương, lại dường như là một loại tâm trạng trĩu nặng khác, đó là một tiếng thở dài tiếc nuối khi phải tận mắt chứng kiến một sự vật rực rỡ tốt đẹp lụi tàn đi.

"Bệ hạ, thần nữ có thể ở lại đây bầu bạn cùng Thái t.ử được không?" Tô Minh Cảnh quay đầu nhìn Minh Chiêu Đế, "Thần nữ muốn ở đây bên cạnh ngài ấy."

Minh Chiêu Đế liếc nhìn nàng, lại nhìn đứa con trai trên giường, chẳng biết xuất phát từ suy nghĩ gì, ngài thế mà lại đồng ý. Đợi Tô Minh Cảnh yên vị bên giường Thái t.ử, ngài liền dẫn theo thái giám Khánh Vinh xoay người rời đi.

Minh Chiêu Đế vừa đi khỏi, Tô Minh Cảnh lập tức cảm nhận rõ bầu không khí xung quanh đã buông lỏng hơn rất nhiều. Hiển nhiên, sự có mặt của bậc đế vương đã tạo ra một sức ép quá lớn cho tất cả mọi người.

Tô Minh Cảnh ngồi trên chiếc ghế kê bên giường, chăm chú ngắm nhìn Thái t.ử.

"Tam nương t.ử, ngài có muốn dùng chút trà không?" Phúc Lộc tiến lại gần, cất tiếng hỏi nhỏ.

Tô Minh Cảnh quay sang nhìn hắn, hỏi: "Phúc Lộc, về căn bệnh của Thái t.ử, các thái y đã nói thế nào?"

Phúc Lộc nghe vậy liền lộ ra vẻ mặt khó xử, một bộ dáng ấp úng không biết phải mở lời ra sao.

Tô Minh Cảnh khẽ thở hắt ra, đưa tay day day trán, buông lời: "Ta đúng là hồ đồ mất rồi, vậy mà lại đi hỏi ngươi câu này... Ta bây giờ chưa muốn uống trà, ngươi không cần lo cho ta đâu."

Câu nói cuối cùng này là để trả lời cho câu hỏi lúc nãy của Phúc Lộc.

Tầm mắt nàng lại hướng về phía người nằm trên giường, chọn hỏi một vấn đề khác: "Thái t.ử mấy ngày nay, có từng tỉnh lại lần nào không?"

Câu hỏi này thì Phúc Lộc có thể trả lời được. Hắn đáp: "Thái t.ử trước đây thỉnh thoảng vẫn có tỉnh lại, nhưng mấy ngày nay, thời gian tỉnh ngày một ngắn đi. Mỗi lần tỉnh không được bao lâu, ngài ấy lại sẽ thiếp đi mất."

Vừa nói, ánh mắt Phúc Lộc vừa bất giác dán c.h.ặ.t vào chiếc giường, trên mặt in hằn sự lo âu sầu não.

Tô Minh Cảnh nghe xong câu trả lời thì không nói thêm gì nữa. Nàng vươn tay cầm lấy cổ tay Thái t.ử, hai ngón tay ấn nhẹ lên mạch môn, cẩn thận cảm nhận nhịp đập vô cùng yếu ớt truyền đến từ dưới đầu ngón tay.

Nhìn thấy hành động này của nàng, Phúc Lộc tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc, nhịn không được lên tiếng hỏi: "Tam nương t.ử biết y thuật sao?"

Tô Minh Cảnh: "Cũng xem như biết một chút đi."

Dẫu sao kiếp trước nàng từng sống ở thời mạt thế. Giữa bối cảnh tận thế khốc liệt, bác sĩ là thứ tồn tại cực kỳ trân quý. Ôm lấy suy nghĩ cầu người không bằng cầu mình, tự ốm tự chữa, nàng cũng đã đi theo mấy vị bác sĩ để học lỏm chút y thuật. Tuy nhiên học không tinh thông, chỉ miễn cưỡng đối phó được với dăm ba bệnh cảm sốt vặt vãnh.

Thế nhưng, nếu chỉ là mượn mạch tượng để chẩn đoán tình trạng sinh t.ử của một người, nàng vẫn hoàn toàn làm được.

Mà lúc này đây, nhịp đập truyền tới dưới ngón tay đang trần trụi nói cho nàng biết... người thanh niên trước mắt này, t.h.u.ố.c thang đã hết cách cứu chữa, rõ ràng là đã đặt một nửa bước chân vào Quỷ Môn Quan rồi.

Tô Minh Cảnh chìm đắm trong suy tư.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, cung nhân đem những cây nến sắp tàn trong phòng thay mới. Ánh nến chập chờn chiếu sáng rực rỡ cả gian phòng.

Tô Minh Cảnh một mực không lên tiếng, chỉ lẳng lặng ngồi bên giường, ánh mắt m.ô.n.g lung buông lơi, trên mặt cũng chẳng để lộ ra một tia cảm xúc nào. Nhìn thấy đêm đã về khuya, sương xuống mỗi lúc một lạnh, Phúc Lộc lại bước tới thăm dò xem Tô Minh Cảnh có cần lui xuống nghỉ ngơi hay không.

Tô Minh Cảnh bừng tỉnh, lười biếng đáp lời: "Các ngươi không cần để tâm đến ta, ta vẫn chưa buồn ngủ. Nếu như các ngươi thấy mệt rồi thì lui xuống nghỉ ngơi trước đi, Thái t.ử bên này cứ để ta trông chừng là được."

Phúc Lộc được sủng ái mà đ.â.m lo, vội vàng cự tuyệt: "Nào dám để ngài nhọc lòng chăm sóc Thái t.ử được chứ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.