Thái Tử Và Thái Tử Phi Vô Cùng Ân Ái - Chương 2

Cập nhật lúc: 21/06/2026 06:00

Đó là một tờ ghi chép lúc đỡ đẻ, phía trên rõ ràng viết:

“Thẩm thị đích nữ, giờ Dần ba khắc sinh, nặng sáu cân bốn lượng, sau vai không có bớt.”

Mà thái t.ử phi Thẩm Thanh Nguyệt sau vai phải, có một cái bớt hình hồ điệp lớn bằng ngón tay cái.

Quả nhiên nàng không phải con gái thực sự của Thẩm gia.

Có được đáp án này rồi, ta ngược lại càng thêm khó hiểu.

Vì sao thái t.ử lại muốn cưới một kẻ mạo danh? Vì sao Thẩm gia lại phối hợp với vở kịch này? Tiểu thư Thẩm gia thực sự đang ở đâu?

Quan trọng hơn là —— bọn họ vì sao kiêng kỵ ta như vậy?

Ta chỉ là một trắc phi không được sủng, không tạo thành bất kỳ uy h.i.ế.p gì cho bọn họ. Trừ phi... trên người ta có thứ bọn họ sợ hãi.

“Vân Nhi,” ta đột nhiên nhớ ra một chuyện, “trước khi vào Đông cung, phụ thân có cho ta một cái túi gấm, nói là lúc nguy cấp mới được mở ra.”

Cái túi gấm đó bị ta đè dưới đáy rương hai năm, gần như đã quên mất.

Ta lục tìm ra, túi gấm dùng loại vải lam bình thường nhất, bên trong chỉ có nửa khối ngọc bội, và một mảnh giấy.

Trên mảnh giấy chỉ có bốn chữ:

“Mẹ ngươi Uyển Nương.”

Ta cầm nửa khối ngọc bội, trong đầu trống rỗng.

Uyển Nương là tên của mẫu thân ta. Nhưng bà đã bệnh mất năm ta bảy tuổi, một vị thiếp thất bình thường, có thể có bí mật gì chứ?

“Nương nương,” Vân Nhi đột nhiên khẽ kêu lên, “miếng ngọc bội này... nô tỳ hình như đã thấy thứ tương tự.”

“Ở đâu?”

“Ở... ở chỗ thái t.ử phi.” Giọng Vân Nhi càng lúc càng nhỏ, “Có một lần thái t.ử phi tắm, nô tỳ vô ý đụng phải, miếng ngọc bội nàng đeo trên cổ, rất giống với nửa khối này.”

Ta bật dậy.

Nửa khối ngọc bội.

Đứa con gái bị đ.á.n.h tráo.

Người mẹ đã c.h.ế.t.

Những manh mối vụn vặt ghép lại trong đầu, dần hiện ra một phác thảo đáng sợ.

Ta quyết định liều một phen.

Thái t.ử mỗi tháng vào ngày rằm sẽ một mình ở thư phòng xử lý công vụ, đây là quy củ cả Đông cung trên dưới đều biết. Mà thái t.ử phi mỗi dịp ngày này, đều sẽ tới chùa ngoài thành thắp hương.

Đêm rằm đó, ta thay y phục của Vân Nhi, lặng lẽ tới trước thư phòng.

Thủ vệ nghiêm ngặt hơn ta tưởng, nhưng vận khí của ta không tệ —— công công thái giám tổng quản bên cạnh thái t.ử, Phúc công công, là người quen cũ của phụ thân.

“Lâm trắc phi,” Phúc công công thấy ta, mặt lộ vẻ khó xử, “Người đây là...”

“Phúc công công,” ta tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay nhét cho ông, “Ta chỉ muốn hỏi thái t.ử một câu, hỏi xong sẽ đi ngay.”

Phúc công công do dự hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng: “Lão nô chỉ có thể cho người thời gian một nén hương.”

Trong thư phòng, thái t.ử Lý Cảnh đang cúi án phê duyệt tấu chương. Ánh nến chiếu lên gương mặt thanh tuấn của hắn, thần sắc chuyên chú.

“Điện hạ.” Ta khẽ gọi.

Hắn ngẩng đầu lên, thấy là ta, lông mày lập tức nhíu lại: “Sao nàng lại tới đây?”

“Thiếp thân có một chuyện không rõ, muốn thỉnh giáo điện hạ.”

“Nói đi.”

Ta tiến lên hai bước, từ trong lòng lấy ra nửa khối ngọc bội, đặt lên bàn sách.

Ánh mắt thái t.ử rơi xuống miếng ngọc bội, đồng t.ử co rút lại.

“Miếng ngọc bội này, điện hạ có nhận ra không?”

Trong thư phòng im lặng như c.h.ế.t. Ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập, từng tiếng gõ vào màng tai.

Hồi lâu, thái t.ử chậm rãi mở miệng: “Nàng lấy từ đâu ra?”

“Di vật của gia mẫu.” Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, “Điện hạ, mẫu thân của thiếp thân, Uyển Nương, rốt cuộc là ai?”

Ngón tay thái t.ử lướt qua mép ngọc bội, động tác nhẹ như đang chạm vào trân bảo dễ vỡ.

“Mẫu thân nàng,” giọng hắn khàn đặc, “là người lẽ ra phải trở thành thái t.ử phi.”

Hai mươi năm trước, khi Tiên đế còn tại vị, từng vì Lý Cảnh lúc đó còn là hoàng tôn định một mối hôn sự.

Đối phương là đích nữ của Trấn Bắc hầu phủ, tên gọi Tô Uyển.

“Tô gia trung liệt cả nhà, trấn thủ Bắc Cương mấy chục năm.” Ánh mắt thái t.ử lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, như chìm vào hồi ức, “Tô Uyển từ nhỏ lớn lên trong quân, tính tình sảng lãng, võ nghệ cao cường. Tiên đế nói, nữ t.ử như vậy, mới có thể trấn được Đông cung tương lai.”

Vậy mà nửa năm trước đại hôn, Bắc Cương đột biến, Tô gia bị vu hãm thông đồng với địch, cả nhà bị tru di.

“Tô Uyển lúc đó vừa vặn ra ngoài, trốn được một kiếp. Nàng ấy lẻn vào kinh thành muốn tìm ta cầu cứu, lại bị truy binh phát hiện.” Tay thái t.ử hơi run rẩy, “Ta chạy tới nơi, chỉ cứu được nàng ấy đang trọng thương. Để giữ mạng cho nàng, ta chỉ có thể giấu nàng đi, đối ngoại tuyên bố Tô Uyển đã c.h.ế.t.”

Sau này, Tô Uyển lấy tên Uyển Nương, được Lâm Thượng thư đương thời thu làm thiếp, sống mai danh ẩn tích.

“Trước khi gả cho người khác, nàng ấy chia miếng ngọc bội này làm hai, một nửa để lại cho ta, một nửa tự mình giữ.” Thái t.ử cầm nửa khối ngọc bội lên, “Nàng ấy nói, nếu một ngày kia nàng ấy có con gái, sẽ để con gái mang nửa khối ngọc bội này tới gặp ta.”

“Vậy mẫu thân ta...”

“Bà ấy bị hạ độc c.h.ế.t.” Giọng thái t.ử lạnh băng, “Có kẻ đã phát hiện ra thân phận của bà. Ta đã tra nhiều năm, vẫn không tìm ra hung thủ.”

Tay chân ta lạnh ngắt: “Vậy nên, điện hạ cưới ta vào Đông cung, là để bảo vệ ta?”

“Phải, cũng không phải.” Thái t.ử nhìn thẳng vào mắt ta, “Lâm Vãn, trước khi lâm chung, mẫu thân nàng giao cho ta một thứ. Bà ấy nói, nếu một ngày kia bà gặp bất trắc, thứ đó, chỉ có thể giao cho con gái của bà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thái Tử Và Thái Tử Phi Vô Cùng Ân Ái - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD