Thai Xuyên Giữa Loạn Thế, Sau Khi Chạy Nạn, Chỉ Muốn Lặng Lẽ Trồng Trọt. - Chương 67: Tranh Thủ Thu Hoạch.

Cập nhật lúc: 07/03/2026 14:26

Thời gian bước sang tháng bảy, lúa mạch còn một tháng nữa là có thể thu hoạch, trên mặt người dân trong thôn dần lộ ra nụ cười. Hiện giờ lúa mạch phát triển rất tốt, tuy vẫn không có mưa, nhưng đợi tháng tám khai liềm, được bảy phần so với mọi năm là không vấn đề gì. Đợi thu hoạch xong lúa mạch này lại trồng thêm ít đậu, mùa đông này coi như có thể chống chọi qua được.

Giờ Thân ba khắc, Lâm Tứ Dũng cưỡi ngựa phi như bay vào thôn, móng ngựa tung lên một lớp bụi đường. Sắc mặt y xám xịt, trên trán đầy mồ hôi, môi khô nứt nẻ thấm ra những vệt m.á.u.

“Cha! Nương!” Lâm Tứ Dũng ghì c.h.ặ.t dây cương trước cổng viện nhà mình, gần như là lăn xuống ngựa, “Mau! Mau thu hoạch lúa mạch!”

Lâm lão đầu đang ở trong sân sửa chữa nông cụ, nghe tiếng thì ngẩng đầu, cây b.úa sắt trong tay kêu “xoảng” một tiếng rơi xuống đất. Lão chưa bao giờ thấy đứa con trai thứ tư của mình hoảng loạn đến nhường này.

“Chuyện gì thế này?” Lâm lão đầu sải bước tiến lên, một tay đỡ lấy đứa con trai đang thở hổn hển.

Lâm Tứ Dũng nuốt nước miếng, cổ họng đau rát như lửa đốt: “Ruộng lúa mạch các huyện ở Dịch Châu gần như bị châu chấu ăn sạch rồi! Văn thư thông báo của Dịch Châu gửi Định Châu hôm nay đã tới huyện nha Thanh Hà, dự kiến không quá mấy ngày nữa châu chấu sẽ tới huyện Thanh Hà. Huyện tôn đại nhân lệnh cho toàn bộ sai dịch trong nha môn phân tán đến các thôn trấn để thông báo. Con nhận nhiệm vụ về thôn Đào Hoa, vì thôn Đào Hoa cách huyện thành khá xa, ngựa trong huyện nha không có nhiều nhưng vẫn chia cho con một con để gấp rút chạy về báo tin.”

Sắc mặt Lâm lão gia t.ử đột biến, xoay người gầm lên một tiếng vào trong nhà: “Bà nó ơi! Gọi lão đại, lão nhị lão tamị về hết đây! Mang theo cả đồ nghề nữa!” Lão lại quay sang Lâm Tứ Dũng: “Con đi thông báo cho Lý chính, bảo cả thôn cùng động thủ!”

Lâm Tứ Dũng phi thân ra khỏi viện, chạy thẳng đến nhà Vương Lý chính ở giữa thôn. Trên đường đ.â.m sầm vào mấy người dân làng đang thu dọn về nhà, hắn vừa chạy vừa hét: “Châu chấu sắp tới rồi! Mau thu hoạch lúa mạch! Nhanh lên!”

Dân làng đưa mắt nhìn nhau, nhưng không ai nghi ngờ lời của Lâm Tứ Dũng, hắn là một vị Tú tài công, sẽ không nói lời xằng bậy. Mọi người sau khi phản ứng lại lập tức quay đầu chạy về nhà.

Lý chính Vương Hữu Tài đang ngồi hóng mát uống nước trong sân, thấy Lâm Tứ Dũng xông vào, bát sứ thô trên tay suýt chút nữa thì đ.á.n.h rơi. “Tứ Dũng, ngươi thế này là...”

“Vương thúc!” Lâm Tứ Dũng thở không ra hơi, “Đàn châu chấu không mấy ngày nữa là tới, bên Dịch Châu đã gặp họa rồi! Văn thư giờ Tỵ hôm nay đã tới nha môn! Huyện tôn đại nhân cho học trò về thông báo! Phải mau ch.óng thông báo toàn thôn thâu đêm gặt mạch!”

Lý chính “teng” một cái đứng bật dậy, cái bát rơi xuống đất vỡ tan thành mấy mảnh. “Thật sao?”

“Ngàn chân vạn thật! Văn thư thông báo đang ở trong huyện nha!”

“Mau! Mau! lão nhị! lão nhị! Đi gõ chiêng!” Lý chính cũng lập tức chạy về phía Vương thị tông từ.

“Boong! Boong! Boong!”

“Các gia các hộ, mau đến dưới cây hòe lớn nghị sự! Châu chấu sắp tới rồi!”

Chưa đầy nửa canh giờ, dưới gốc hòe lớn đã tụ tập đầy người, người lớn ai nấy mày rầu mặt ủ, thở ngắn thở dài! Đám trẻ con bị bầu không khí ngưng trọng này dọa cho không dám lên tiếng.

Vương Hữu Tài đứng lên tảng đá lớn cạnh thạch ma.

“Bà con lối xóm,” Giọng lão khàn đặc, “Huyện có cấp báo, ruộng lúa mạch các huyện Dịch Châu đã bị châu chấu ăn sạch, châu chấu đã tràn về hướng Định Châu, dự kiến không mấy ngày nữa sẽ tới huyện Thanh Hà. Huyện lệnh đại nhân lệnh cho các thôn đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, thu hoạch gấp.”

“Thu hoạch gấp?” Lý tam gia trợn tròn mắt, “Lúa mạch mới vừa ngậm sữa, cách lúc chín ít nhất còn hơn hai mươi ngày nữa! Giờ mà cắt, sản lượng e là chưa giữ nổi ba phần!”

Thê t.ử nhà họ Tôn bỗng nhiên bật khóc thành tiếng: “Nhà con còn đang nằm liệt giường, nếu mất mùa vụ này, cả nhà già trẻ lớn bé chúng con biết sống sao đây...”

Vương Lý chính hít sâu một hơi, thanh chiêng đồng “boong” một tiếng: “Trật tự!” Đợi đám đông im lặng, lão trầm giọng nói: “Huyện đã nói rồi, nạn châu chấu lần này trăm năm chưa từng gặp. Chúng ta gặt bây giờ, còn giữ lại được chút lương thực, nếu đợi châu chấu tới, đến cái cọng mạch cũng chẳng còn.”

“Thật hay giả đây? ...” Vương Nhị Ma T.ử ở đầu đông làng gào cổ lên chưa nói dứt lời đã bị ngắt quãng.

“Văn thư thông báo đều ở nha môn cả rồi! Huyện lệnh đại nhân đều đã bảo Lâm Tú tài về thông báo, ngươi bảo thật hay giả? Còn không hành động, châu chấu tới, năm nay trắng tay, thì đều chờ mà thắt cổ cả lũ đi!” Vương Thủ Nhân gắt gỏng mắng mỏ.

Lời này vừa thốt ra, không còn ai nghi ngờ nữa. Cả thôn như bị chọc vào tổ ong vò vẽ, nháy mắt sôi sục cả lên. Nhà nhà thắp đèn đuốc, người người cầm liềm, dây thừng, đòn gánh đổ xô ra đồng ruộng.

Bên phía lão Lâm gia, Lâm Đại Dũng dẫn theo hai người đệ đệ và Lâm Mãn Chi phụ trách gặt mạch, Lâm Tứ Dũng đã quay lại huyện thành, hắn còn phải về phục mệnh. Tiểu Lưu thị dẫn theo mấy tỷ muội dâu phụ trách bó mạch. Đám trẻ trong nhà phụ trách xếp các bó mạch lên xe đẩy, Lâm lão đầu, Lâm Đại Hà mỗi người phụ trách đ.á.n.h một xe bò, một xe la. Lai Đệ dẫn theo hai muội muội phụ trách ở nhà dỡ hàng, chất mạch. Lâm Tuế An và Lâm lão thái phụ trách đun nước nấu cơm.

Màn đêm đè nặng xuống, nhưng trên cánh đồng thôn Đào Hoa lại sáng rực như ban ngày. Hàng chục bó đuốc cắm trên bờ ruộng, ánh lửa chao đảo trong gió đêm, kéo bóng những người đang khom lưng gặt mạch lúc dài lúc ngắn.

Mấy người gặt mạch đều đã đau lưng mỏi gối, liên tục vung liềm suốt ba canh giờ, vết phồng rộp trong lòng bàn tay sớm đã vỡ tan, mảnh vải quấn quanh thấm đẫm m.á.u và mồ hôi.

“Tất cả dừng lại uống ngụm nước, ăn chút gì đã!” Lâm lão thái dẫn theo Lâm Tuế An theo xe la không ra đầu ruộng đưa nước đưa cơm.

Phía xa truyền đến một tiếng “uỵch” nặng nề. Quay đầu nhìn lại, Mã Lục ở đầu thôn đang ngồi bệt dưới ruộng, liềm rơi sang một bên. Thê t.ử hắn vội vàng đi đỡ, nhưng chính mình cũng loạng choạng theo, suýt chút nữa thì ngã nhào.

“Đều thong thả chút! Uống ngụm nước đi!” Tiếng hét khàn đặc của Vương Lý chính vang vọng giữa đồng, nhưng không ai thực sự dừng lại. Ai cũng biết, dừng lại một khắc, có lẽ sẽ hụt mất một bó mạch, hụt một bó mạch, có lẽ sẽ phải nhịn đói thêm một ngày.

Sáu mươi mẫu ruộng tốt nhà Vương Lý chính thì nhà lão tự trồng chỉ có mười mẫu, thường ngày chủ yếu là phu thê con trai thứ hai trồng, số còn lại đều cho tá điền thuê. Hôm nay gặt mạch, Vương Lý chính cùng lão thê cũng đều ra ngoài giúp một tay, ngay cả Lan tỷ nhi hôm nay cũng ra đồng.

“Gia gia, ông về nghỉ ngơi đi ạ! Đổi người khác đ.á.n.h xe, ông cùng Nãi nãi về trước đi. Đừng để kiệt sức mà đổ bệnh.” Lâm Tuế An nhìn lão gia t.ử đã mệt mỏi đầy mặt, lúc đ.á.n.h xe mí mắt cứ sụp xuống. Thật lo lão đầu này đ.á.n.h xe bò xuống mương mất.

Cha và các vị bá bá cũng liên tục khuyên hai ông bà về, lão gia t.ử có lẽ cũng thực sự mệt rồi, lo mình ngã xuống lại làm lỡ việc của con cháu nên đi về trước, nhân tiện còn mang theo Trường Ninh và Minh Viễn đã ngủ gục ở đầu ruộng về cùng.

Lâm Tuế An cũng bị giục về nghỉ ngơi, nhưng nàng không về. Nàng đâu phải đứa trẻ thực thụ, vả lại nhờ luyện võ, sức lực nàng cũng không kém gì các đường tỷ.

Trời sáng dần, động tác của mọi người ngày càng chậm lại. Tiềm không còn kêu “xoèn xoẹt” nữa, mà là những tiếng “cắc cắc” cắt đứt một cách trì trệ. Thê t.ử nhà họ Lưu khi bó mạch đã gục thẳng vào đống mạch, phát ra tiếng ngáy nhẹ. Phu quân nàng ta định gọi dậy, há miệng định nói nhưng không thành tiếng, cuối cùng chỉ lấy tấm áo khoác đắp lên người nàng ta.

Lâm Tuế An ngủ quên từ lúc nào nàng cũng không nhớ rõ, chỉ cảm thấy hơi mệt, liền tựa vào đống mạch định nghỉ ngơi một lát.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.