Thẩm Áo - Chương 7
Cập nhật lúc: 22/08/2026 09:04
Nghĩ tới đó, tôi đồng ý.
Tan học, tôi tới phòng y tế. Thẩm Áo đã tỉnh lại.
“Về nước đi.” – Tôi đứng ở cuối giường, cố ý giữ khoảng cách.
“Đừng tiêu hao nốt chút tình cảm cuối cùng em còn dành cho anh.”
Hai bàn tay anh siết c.h.ặ.t tấm chăn.
“Nếu cứ tiếp tục dây dưa như vậy thì chỉ khiến em…” – Tôi dừng lại một thoáng rồi nói hết câu.
“…chỉ khiến em hối hận vì trước đây đã từng yêu anh.”
Tôi xoay người, vạt áo lập tức bị níu lại.
Bàn tay anh run rõ rệt nhưng vẫn nắm vô cùng c.h.ặ.t.
Tôi lại kiên nhẫn tháo từng ngón tay anh ra, sau đó bước thẳng khỏi phòng y tế mà không quay đầu.
Từ hôm đó trở đi, Thẩm Áo không còn xuất hiện trước mặt tôi để quấy rầy nữa.
Chỉ có điều… mỗi tuần anh đều bay từ Trung Quốc sang Anh.
Chẳng làm gì khác ngoài đứng ở một nơi rất xa nhìn tôi đi học.
Tôi từng nhiều lần bảo anh quay về, nhưng hoàn toàn vô dụng, vì thế cuối cùng chỉ có thể coi anh như không tồn tại.
Đến năm hai đại học, mẹ gọi cho tôi, nói con trai của một đối tác làm ăn trong công ty sắp sang Anh du học.
“Một thân một mình ở đất khách, chẳng quen ai. Khi nào rảnh con qua giúp mẹ để ý thằng bé một chút, để bác ấy yên tâm.”
Tôi không ngờ người mẹ nhắc tới lại là Lâm Tự – người bạn thuở nhỏ từng chơi cùng tôi mấy năm, sau này chuyển sang một thành phố khác nên dần mất liên lạc.
“Chị Tuế Tuế!”
Một giọng nam trẻ trung, trong trẻo vang lên phía sau.
Tôi quay đầu và lập tức bắt gặp một đôi mắt đào hoa đang cong lên vì cười.
Cậu mặc áo măng tô xám đậm, mái tóc nhuộm màu xám nhạt. Giữa mùa đông rét buốt của nước Anh, dáng vẻ ấy vừa lạnh lùng vừa đặc biệt nổi bật.
“Lâm Tự?”
Tôi kinh ngạc nhìn cậu – thật khó tin đứa nhóc ngày trước giờ đã cao lớn đến mức này.
Cậu vô cùng tự nhiên cầm lấy túi xách trong tay tôi, đầu ngón tay vô tình chạm nhẹ qua mu bàn tay.
“Không ngờ em thật sự gặp được chị. Dì nói chị đang học ở trường này.”
Động tác nhỏ ấy khiến Thẩm Áo đang đứng cách đó không xa lập tức cứng người.
Từ phía sau vang lên tiếng cốc cà phê rơi xuống đất vỡ loảng xoảng.
“Cậu ta là ai?” – Thẩm Áo bước nhanh tới trước mặt tôi.
Không ngờ Lâm Tự lại đột nhiên vòng một tay qua eo tôi.
“Không nhìn ra sao? Bạn trai cô ấy.”
Khuôn mặt Thẩm Áo lập tức mất sạch màu m.á.u.
“Tuế Tuế… anh không tin. Đây là giả thôi phải không? Em cố ý muốn…”
Tôi chợt nghĩ, có lẽ đây chính là cơ hội thích hợp nhất… để Thẩm Áo hoàn toàn hết hy vọng.
“Anh là gì của tôi mà tôi phải cố tình diễn cho anh xem? Chúng tôi thật sự đang hẹn hò. Phiền anh tránh ra, tôi và bạn trai còn phải về nhà.”
Thẩm Áo giống như bị sét đ.á.n.h ngay tại chỗ, cả người cứng đờ không nhúc nhích.
Tôi nắm tay Lâm Tự rồi kéo cậu quay người rời đi.
Đi được khoảng vài trăm mét, tôi mới hỏi:
“Tại sao cậu lại nói mình là bạn trai tôi?”
“Chị à, em để ý tên đó lâu lắm rồi. Hắn cứ lén lút bám theo chị, nhìn chẳng khác gì biến thái. Em bảo mình là bạn trai chị vì sợ hắn dám làm gì chị thôi. Hơn nữa hắn cứ theo chị suốt như vậy… em cũng chẳng có thời gian được ở riêng với chị…”
“Cậu vừa nói gì?”
“Không, không có gì… Em chỉ muốn hỏi tuần sau chị có muốn sang Iceland chơi không.”
“Coi như ăn mừng chuyện chúng ta gặp lại, được không chị?”
Tôi bỗng nhớ tới cuộc gọi với mẹ tối hôm trước, khi bà vô tình nhắc đến Lâm Tự.
Mẹ nói cậu vốn đang học rất tốt ở Mỹ, vậy mà vừa biết tôi ở Anh đã nhất quyết làm ầm ĩ đòi chuyển trường sang đây.
“Đi chứ. Nhưng em phải đặt phòng kính để chị được nằm ngắm cực quang.”
“Yên tâm đi chị yêu! Mọi chuyện cứ giao cho em!”
Không phải vì tôi cần tìm một người làm bia chắn trước Thẩm Áo…
Mà bởi từ giây phút này, tôi thật sự muốn sống cho những ngày tháng phía trước.
Sau đó, số lần Thẩm Áo xuất hiện trước mặt tôi dần ít đi.
Bởi nghỉ học quá thường xuyên nên anh bị trường cho thôi học, cuối cùng buộc phải trở về nước thi lại.
Còn Cố Yên Yên thì nghe nói… sau đó lại để mắt tới hội trưởng hội sinh viên.
Chỉ tiếc người kia đã có vị hôn thê, mà đối phương còn vô tình phát hiện mọi chuyện, cuối cùng mặt Cố Yên Yên bị cào đến đầy vết xước…
Khi Tống Hoan kể những chuyện ấy cho tôi nghe, tôi chỉ hờ hững “ừ” một tiếng.
Bởi chú cún nhỏ đáng yêu của tôi lúc này vẫn đang chờ ở dưới lầu.
Tôi còn phải xuống đón lấy hạnh phúc thuộc về chính mình.
Hết.
