Thẩm Chiêu Ninh - Chương 6
Cập nhật lúc: 17/09/2026 06:05
Chương 6
Sau khi khách rời phủ, miệng lại không hề nhàn. Mọi người thêm mắm dặm muối, kể đại hôn của Trấn Bắc Hầu phủ thành trò cười số một kinh thành.
Chưa qua mấy ngày, thư phường ven đường thậm chí đã xuất bản tập tranh mới.
Họa sư chưa từng thấy diện mạo người trong cuộc hôm ấy, nhưng vẽ hỉ đường và động phòng đặc biệt náo nhiệt, lật một trang liền có thể nhận ra đang ám chỉ ai.
Bùi Cảnh Chu chịu qua d.ư.ợ.c tính, biết chuyện mình và tiểu tư bị khách khứa đầy sảnh nhìn rõ, cả người lập tức phát điên.
Hắn không thể chấp nhận mình bị một nô tài đè dưới thân, càng không thể chịu được chuyện riêng tư đó truyền khắp kinh thành liền cầm kiếm g.i.ế.c tiểu tư.
Sau đó, hắn xách thanh kiếm nhuốm m.á.u đến tìm ta. Còn chưa vào cửa viện, hộ vệ ta mang theo đã đ.á.n.h hắn ngã xuống đất.
Ta đi tới trước mặt hắn.
Một chân giẫm lên mặt bên của hắn: "Thế t.ử quên rồi sao? Ta và chàng phụng chỉ thành hôn. Hôm nay nếu ta thiếu một sợi tóc, ngày mai tấu chương của Ngự sử có thể chất đầy ngự án của Thánh thượng."
Gân xanh trên tay cầm kiếm của hắn nổi lên, nhưng cuối cùng vẫn không dám động. Hộ vệ đá kiếm ra xa. Hắn nằm phục dưới đất thở hổn hển, trong mắt đầy sát ý. Ta sai người khiêng hắn về viện mình, tránh để thế t.ử nằm trước cửa tân phụ, lại thêm cho kinh thành một chuyện cười.
Ta là quý nữ Thẩm thị do hắn trèo cao mới cưới được. Chỉ cần thanh bạch của ta vẫn còn, hắn không động được ta.
Huống hồ, nay người thật sự đầy vết nhơ là hắn.
8
Ta không để ý Bùi Cảnh Chu phát điên thế nào, chỉ lấy lý do tân hôn kinh sợ, tâm tình uất kết, cách vài ngày lại ra khỏi phủ giải sầu.
Đi đến đâu cũng có người lén nhìn ta.
Kiếp trước trong những ánh mắt ấy toàn là khinh bỉ, lần này lại có thêm đồng tình.
Các phu nhân trong trà lâu thậm chí kéo ta khuyên, nói nam nhân là trời của nữ nhân, làm thê t.ử nên dịu dàng một chút, nghĩ cách dỗ lòng trượng phu trở về, không thể để hồ ly tinh bên ngoài chiếm tiện nghi.
Ta nghe.
Chỉ dùng khăn ép khóe mắt: "Ta sao lại không muốn sống tốt với phu quân? Nhưng chàng... chàng vốn không thích nữ nhân."
Luôn có người không nhịn được truy hỏi: "Biểu muội náo loạn hỉ đường chẳng phải đã m.a.n.g t.h.a.i sao?"
Ta thở dài càng thương tâm: "Khi đó phu quân nói đứa trẻ không phải của chàng, ban đầu ta còn không tin. Nay nghĩ lại, lời chàng nói phần nhiều là thật. Vị biểu muội kia có lẽ chỉ muốn đổ đứa trẻ trong bụng cho chàng."
Người khuyên ta lập tức không còn lời nào.
Chỉ còn tiếng ho khan lúng túng.
Ta không nói một câu dối trá nào.
Thuốc đêm động phòng quá nặng, sau khi tỉnh lại thân thể Bùi Cảnh Chu liền xảy ra vấn đề.
Ban đầu chỉ đau eo và chân, sau đó ban đêm đến việc đứng dậy hắn cũng không khống chế được mình.
Hắn không tin từ đây mình không làm nam nhân được nữa, âm thầm tìm rất nhiều t.h.u.ố.c mạnh như hổ sói.
Thuốc càng uống nhiều, thân thể càng hư tổn. Phủ y khuyên mấy lần, hắn chê những lời đó mất mặt, trái lại đuổi người ra cửa.
Về sau, trong Hầu phủ đến đại phu chịu kê đơn cho hắn cũng không tìm được.
Hắn chê thông phòng nha hoàn ngu dốt, thô tục, không khơi nổi hứng thú, lại liên tục đến thanh lâu thử nghiệm, cuối cùng thật sự chuyển sang nam phong quán.
Mấy lần vào đó, hắn đều là người bị kẻ khác đùa bỡn.
Chuyện này vốn được che giấu kín, nhưng ta để tai mắt từng chút truyền tin ra ngoài.
Không bao lâu, kinh thành liền nhận định Bùi thế t.ử chỉ có thể hầu hạ dưới thân nam nhân.
Bùi lão phu nhân biết chuyện, gọi hắn đến mắng một trận.
Bùi Cảnh Chu biết trên dưới mình đều không ngẩng đầu lên được, dứt khoát đến cửa phủ cũng không muốn trở về.
Không quản được nhi t.ử, lão phu nhân liền trút giận lên người ta. Bà ta nói mình bị kinh sợ, ngày ngày tức n.g.ự.c đau đầu.
Mỗi khi ta chuẩn bị nghỉ, người trong viện bà ta nhất định tới truyền lời, nói lão phu nhân bệnh nặng, muốn tân phụ hầu bệnh. Ma ma truyền lời đêm nào cũng báo n.g.ự.c lão phu nhân đau dữ, giục ta lập tức qua đó. Ta cũng đêm nào cũng đáp: "Phủ y đang ở trong phủ... nếu lão phu nhân thật sự khó chịu, hãy mời phủ y trước."
Kiếp trước bà ta cũng giày vò ta như vậy.
Khi đó ta cảm thấy mình liên lụy Hầu phủ, chỉ có thể quỳ bên giường hết đêm này qua đêm khác.
Nay người bị cả kinh thành chê cười là Bùi Cảnh Chu.
Ta mới là khổ chủ vô cớ bị liên lụy, sao còn chịu để bà ta sai khiến.
Bà ta sai người tới gọi nhiều, ta liền cho người thêm một vị trà an thần ôn hòa vào t.h.u.ố.c thang của bà ta. Thuốc vô hại, chỉ khiến bà ta ngủ một giấc đến sáng, không còn sức nửa đêm tìm ta gây phiền phức.
Đêm nay, ta vừa đuổi ma ma truyền lời đi rồi men theo hậu hoa viên trở về viện mình. Ánh trăng chiếu trên lối đá, một bóng người đột nhiên nhào ra từ sau giả sơn.
Nàng ta tóc tai bù xù, d.a.o găm trong tay đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c ta.
Người đến chính là Phương Nhược Lê.
Trận trượng phạt lần trước làm mất con của nàng ta, sau đó phủ y còn nói nàng ta tổn thương thân thể, đời này rất khó m.a.n.g t.h.a.i lần nữa.
Ta không đuổi nàng ta khỏi phủ, chỉ để nàng ta ở tiểu viện bên trước kia dưỡng thương.
Trấn Bắc Hầu phủ đã sớm sa sút, tiền tháng của hạ nhân thường bị cắt xén. Sau khi vào cửa tuy ta không có quyền quản gia, nhưng âm thầm bù thêm lợi lộc mấy lần. Nay phòng bếp, môn phòng và các viện đều có người nguyện truyền tin cho ta.
Tiểu nha hoàn hầu Phương Nhược Lê sớm đã báo chuyện nàng ta mài d.a.o găm, dò hỏi giờ giấc sinh hoạt của ta.
Cho nên tối nay ta cố ý đi đường này.
Tiểu tư ẩn trong bóng tối cùng xông lên, đoạt d.a.o, bẻ ngược cánh tay, đè c.h.ặ.t nàng ta quỳ trước mặt ta.
Dao găm rơi trên phiến đá xanh, lưỡi d.a.o còn dính mùn gỗ nàng ta vừa thử d.a.o để lại.
Nàng ta không đến dọa ta, mà thật sự muốn lấy mạng ta.
