Thẩm Chiêu Vi - Chương 3
Cập nhật lúc: 21/08/2026 04:03
Lần này tổ mẫu vừa trở về đã sắp xếp a tỷ ở Đông Trúc viện gần chỗ bà nhất, ngày nào cũng bắt nàng chép kinh, còn sai Hứa ma ma đứng bên giám sát, nói nàng ở thôn quê năm năm, quy củ đã quên gần hết, cần học lại cho đàng hoàng.
Trong lòng ta thật ra hiểu, tổ mẫu đang thay ta trút giận.
“Tổ mẫu, con không muốn gả cho Lục công t.ử. Hắn ở thôn quê bên cạnh a tỷ suốt năm năm, ai biết có phải đã sớm thích tỷ ấy rồi không? Con gả cho một người trong lòng có tỷ tỷ, sau này làm sao sống yên ổn?”
Tổ mẫu vỗ vỗ tay ta: “Vậy thì không gả! Dù sao giờ chúng ta đã trở về kinh, phụ thân con cũng đã được phục chức, sau này còn thiếu gì lang quân tốt hơn, không cần hắn.”
Ta gật đầu.
Tổ mẫu giữ ta lại cùng ăn cơm chay, nói là để xua đi vận rủi, cảm tạ Phật tổ đã phù hộ cả nhà bình an trở về.
Ăn xong, ta một mình đi về.
05
Khi đi ngang qua Đông Trúc viện, cửa viện đang hé mở.
A tỷ đứng ngay trước cửa, giống như đang đợi ta.
“Chiêu Vi.”
Ta dừng bước.
Nàng chậm rãi nhìn ta từ đầu đến chân, ánh mắt từ mặt trượt xuống tay, ý cười nơi khóe môi càng sâu hơn.
“Năm năm ở Hầu phủ, muội sống thế nào?”
“Phụ thân mẫu thân không nỡ để ta sang chịu tính khí của Hầu phu nhân, nên mới sắp xếp cho ta tới Lục gia.”
“Trước kia ta còn từng ngưỡng mộ muội được vào Hầu phủ, bây giờ nhìn đôi tay này, gương mặt này của muội...”
A tỷ khẽ cười một tiếng.
“Nhỏ hơn ta hai tuổi, sao nhìn lại như già hơn ta mười tuổi vậy?”
Đây chính là chỗ ta không thích ở a tỷ.
Nàng rực rỡ phóng khoáng, việc gì cũng xuất sắc, trước mặt người khác vĩnh viễn mang dáng vẻ một tỷ tỷ tốt, dịu dàng gọi ta là Chiêu Vi, nhưng vừa quay lưng đi đã hoàn toàn đổi thành một người khác.
Dao giấu rất sâu, nhưng chưa từng nương tay.
Ta cười một tiếng: “A tỷ, tỷ đang ghen với ta phải không?”
Nụ cười trên mặt nàng hơi cứng lại.
“Ghen vì ta có thể sớm chiều ở bên Tạ Văn Yến suốt năm năm.”
“Tỷ vừa không muốn vào Hầu phủ chịu ánh mắt lạnh nhạt, bị người ta xem thường, lại vừa hận ta có thể sống chung dưới một mái nhà với Tạ Văn Yến.”
“Bây giờ tỷ rút trúng hắn thì đã sao?”
“Ngày tháng trong Hầu phủ quả thật không dễ sống, những khổ sở ta từng chịu, chưa chắc a tỷ đã chịu nổi. Nhưng mà...”
“May mà có Tạ Văn Yến ở đó, năm năm này của ta cũng không đến mức quá khổ.”
Sắc mặt a tỷ lập tức trắng bệch: “Thẩm Chiêu Vi!”
“Muội cố ý muốn chọc tức ta đúng không? Tạ Văn Yến đã sớm nói rõ với ta rồi, hắn nói trong mắt hắn, muội chẳng qua chỉ là một nha hoàn rót trà bưng nước, ngay cả thư phòng của hắn cũng chưa từng được bước vào!”
Ta nhìn hàng mày mắt hơi vặn vẹo của nàng, cơn tức trong lòng cuối cùng cũng vơi đi đôi chút.
“Hắn nói gì, a tỷ cứ tin như vậy đi.”
Nói xong, ta xoay người rời đi.
Ta biết những lời ấy đều là giả.
Nhưng ta cứ muốn nói cho nàng nghe.
Ta không cần nàng tin.
Chỉ cần bản thân được hả giận lần này.
06
Sau khi trở về phòng, mẫu thân bưng một chén canh ngân nhĩ tới tìm ta, dịu giọng bảo ta nghỉ sớm, đừng nghĩ ngợi quá nhiều.
Ta không mở nắp, chỉ nói không vội, bây giờ vẫn còn nóng, lát nữa sẽ uống.
Bà ngồi xuống bên cạnh ta, lải nhải nói rất nhiều, bảo rằng chuyện rút thẻ bà cũng không lay chuyển được phụ thân, dặn ta đừng để trong lòng, dù sao bà vẫn luôn thương ta.
Lại nhìn sắc mặt ta một lúc, bà thở dài: “Mệt thì nghỉ đi, tranh thủ lúc còn nóng uống hết canh, ngủ một giấc thật ngon.”
Ta gật đầu, đáp một tiếng được.
Bà đứng dậy rời đi.
Cửa vừa khép lại, ta liền mở nắp chén.
Bên trong nào phải ngân nhĩ, rõ ràng là yến sào thượng hạng, trắng trong óng ánh, từng sợi trong suốt như ngọc.
Ta còn chưa kịp nghĩ nhiều, bên ngoài đã truyền tới tiếng bước chân gấp gáp.
Thu Vũ, nha hoàn bên cạnh mẫu thân, vội vã đi vào, trên mặt chất đầy nụ cười lấy lòng: “Nhị tiểu thư thứ tội, vừa rồi nô tỳ luống cuống tay chân, đưa nhầm đồ...”
Nàng ta vừa nói vừa đặt một chén canh ngân nhĩ khác lên bàn, sau đó đưa tay định bưng chén yến sào kia đi.
Ta đè tay lên nắp chén, ngẩng mắt nhìn nàng ta.
“Chén yến sào này vốn là mang tới cho tổ mẫu sao?”
Ánh mắt Thu Vũ né tránh một thoáng, hoảng hốt gật đầu.
Ta không ngăn nữa, mặc nàng ta bưng chén yến sào rời đi.
Đợi người đi xa, ta gọi Xuân Mai tới, đưa mắt ra hiệu cho nàng.
Xuân Mai hiểu ý, lặng lẽ đi theo.
Chẳng bao lâu sau, nàng đã quay lại, đứng trước mặt ta, muốn nói lại thôi.
“Tiểu thư... Thu Vũ bưng chén yến sào ấy tới Đông Trúc viện.”
Hốc mắt ta lập tức nóng lên, nước mắt đảo một vòng trong mắt, ta liều mạng nhịn xuống.
Bao nhiêu năm nay, mỗi tối bà đều đưa ngân nhĩ tới cho ta, ta vậy mà thật sự cho rằng đó là sự thiên vị.
Hóa ra bà cũng đưa yến sào cho a tỷ.
Ta quay mặt đi, khàn giọng nói: “Xuân Mai, đổ đi.”
07
Hôn sự của a tỷ và Tạ Văn Yến đã được định xuống.
Bên Hầu phủ nghe nói người được chọn đổi thành a tỷ thì mừng rỡ vô cùng, Hầu phu nhân liên tiếp hai ngày phái người tới hỏi ngày lành, hận không thể ngày mai đã rước người sang.
Tạ Văn Yến càng ân cần hơn, cách dăm ba hôm lại sai người đưa đồ tới Thẩm gia.
Nghe nói a tỷ đang ở chỗ tổ mẫu chép kinh, hắn vậy mà đích thân tới cầu tình với tổ mẫu.
Vừa hay khi ấy ta đang hầu hạ bên cạnh tổ mẫu.
Lúc Tạ Văn Yến bước vào cửa, ánh mắt lướt qua người ta.
Hắn chắp tay hành lễ với tổ mẫu, giọng điệu ôn hòa đúng mực: “Lão phu nhân, Vãn Dao đã ở thôn quê năm năm, mới trở về chưa được mấy ngày, hà tất vội vàng dạy quy củ như vậy? Dù sao Hầu phủ chúng ta trước nay cũng khoan hòa, không có nhiều phép tắc đến thế.”
Ấm trà trong tay ta khẽ nghiêng, nước trà suýt nữa sóng ra ngoài.
Hầu phủ quy củ không nghiêm?
