Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Chương 10: Kế Hoạch Biến Hình Show Hẹn Hò

Cập nhật lúc: 07/05/2026 07:09

[??? Tình mẹ như Địch Địch Úy một giây chí mạng??]

[Tôi hình như hiểu tại sao người trong làng này lại trường thọ rồi, vì mạng quá cứng]

[Vậy Ngư Thính Đường làm sao mà biết được?? Livestream đến giờ cũng đâu thấy cô ta trèo tường nhà ai nhìn trộm đâu]

[Nhìn là biết kịch bản rồi, tổ chương trình nhận của Ngư Thính Đường bao nhiêu tiền vậy, nâng đỡ cô ta thế?]

Sau một trận binh hoang mã loạn, thức ăn trên bàn đều bị ném ra ngoài.

Lão Lý bưng thức ăn trong bếp không bỏ Địch Địch Úy ra.

Anh ta ân cần chào hỏi Ngư Thính Đường: "Cô em, may mà vừa nãy cô nhắc nhở, nếu không cả nhà tôi hôm nay xảy ra chuyện rồi. Chắc cô chưa ăn cơm đâu nhỉ, lại đây lại đây, đừng khách sáo với nhà tôi!"

Ngư Thính Đường giơ tay cản lại: "Đừng ai ăn."

Đũa của cả bàn đang định gắp lập tức khựng lại giữa không trung.

Sau đó đồng loạt nhìn về phía người mẹ già.

Người mẹ già run rẩy: "Lần này mẹ không bỏ Địch Địch Úy vào thức ăn nữa đâu!"

"Trong thức ăn không có độc." Ngư Thính Đường an ủi họ, "Chỉ là mấy cái bát đũa này được tráng qua bằng nước rửa chai Địch Địch Úy, ăn vào vẫn ngỏm củ tỏi thôi, không khuyến khích ăn nhé."

Người nhà lão Lý: "..."

Lần này không chỉ Ngư Thính Đường không dám ăn cơm nhà lão Lý, mà chính họ cũng không dám ăn nữa.

Ai biết còn bao nhiêu thứ dính độc?

Nhưng ân nhân cứu mạng không thể không cảm tạ.

Ngư Thính Đường đã cứu họ hai mạng đấy!

Thế là, Ngư Thính Đường ôm ba ba già, vui vẻ theo người nhà lão Lý sang nhà hàng xóm chực cơm.

Phòng livestream chìm trong im lặng.

[Cái này cô ta lại làm sao mà biết được???]

[Mũi thính chứ sao, nghe nói có người mũi ngửi được mọi thứ]

[Nhìn là biết kịch bản rồi, tổ chương trình bợ đ.í.t Ngư Thính Đường thế này không sợ trẹo lưng à?]

Nhà hàng xóm vừa vặn là nhà lão Vương, Văn Sa Hạ và Chu Vân Lý đến đây xin ăn, suýt nữa thì không vào được cửa.

Nói gãy lưỡi, họ mới đồng ý cho hai người đổi sức lao động lấy thức ăn.

Chu Vân Lý kéo cối xay, Văn Sa Hạ bắt sâu trong vườn rau.

Lúc Ngư Thính Đường đi qua, một người suýt mệt c.h.ế.t, một người bị sâu rau dọa khóc ròng ngồi xổm góc tường không dám nhúc nhích.

Ông bác nhà họ Vương còn đứng bên cạnh chỉ trỏ: "Thanh niên bây giờ ôi chao, kéo cái cối xay mà cũng lề mề, còn không bằng một con lừa."

"Bắt sâu cũng không dám, con sâu đó ăn thịt được cô chắc?"

Người không bằng lừa Chu Vân Lý: "..."

Bị sâu dọa khóc Văn Sa Hạ: "..."

Khó khăn lắm mới đợi họ làm xong việc, được phép vào ăn cơm.

Bà thím Vương ngồi phịch xuống cạnh Văn Sa Hạ, mở miệng là: "Cô gái bao nhiêu tuổi rồi? Nhà ở đâu học vấn thế nào có bạn trai chưa? Tôi có đứa cháu trai vừa đẹp trai vừa hiền lành, hợp với cô lắm đấy."

"Nó đang ở trong tù, qua năm là ra, đến lúc đó tôi giới thiệu hai đứa làm quen nhé. Cô đừng lo, nó bây giờ đã được nhà nước cải tạo tốt rồi, ôi chao thực lực của nhà nước cô còn không rõ sao?"

Nụ cười của Văn Sa Hạ cứng đờ, bưng bát không dám hé răng.

"Con gái các cô ấy à, lấy được chồng là tốt rồi, kén cá chọn canh cẩn thận già không ai thèm đâu! Tôi đây là vì muốn tốt cho cô thôi!"

Sắc mặt Văn Sa Hạ đột nhiên trắng bệch.

Lúc này, có người đi một đường quyền lắt léo, chen ngang ngồi xuống giữa Văn Sa Hạ và bà thím Vương.

"Ây dô, thím xem cháu thế nào? Hay là giới thiệu cháu trai thím cho cháu đi, cháu và anh ấy chắc chắn có rất nhiều chủ đề chung."

Khuôn mặt xanh lè của Ngư Thính Đường dí sát vào, bà thím Vương suýt nữa thì lên cơn đau tim.

"Cô gái cô... điều kiện ngoại hình của cô hơi kém chút, nhưng cũng tạm được. Nhưng sao cô lại nói có chủ đề chung với cháu trai tôi?"

Ngư Thính Đường vắt chéo chân, điệu bộ ngông nghênh: "Đều từng ngồi tù mà, sao có thể không có chủ đề chung được?"

Bà thím Vương: "... Hả?"

"Trước đây cháu đi xem mắt, đá gãy của quý của đối phương, vào trỏng ngồi xổm hai năm. Vừa ra tù thì lái xe tông c.h.ế.t bà mối giới thiệu gã đàn ông đó cho cháu, lại vào trỏng thêm mấy năm."

Nói rồi, Ngư Thính Đường nắm lấy tay bà thím Vương, "Chắc là ngồi tù nghiện rồi, vừa nhìn thấy thím, không hiểu sao, cháu đột nhiên lại muốn vào trỏng nữa."

Cô nhe hàm răng trắng ởn, khuôn mặt xanh lè trông vô cùng kinh dị.

Bà thím Vương lạnh toát sống lưng, môi run rẩy, dùng sức giãy giụa.

Ngư Thính Đường khỏe lắm, bà thím Vương mặt nghẹn đến xanh mét mới cố rút được tay ra.

"Tôi, tôi nhớ ra tôi còn việc chưa làm, đi trước đây!"

"Ấy, đừng vội mà, trò chuyện thêm lúc nữa đi!"

Bà thím Vương nghe vậy chạy càng nhanh hơn.

[Bà thím này bị bệnh gì vậy, người từng ngồi tù cũng dám giới thiệu cho người ta, cứ bắt nạt Hạ Hạ nhà chúng ta tính tình mềm mỏng đúng không]

[Tâm trạng phức tạp, ở đó lại chỉ có Ngư Thính Đường đứng ra]

[Vân Lý nhà chúng ta không phải không đứng ra, là anh ấy mệt xỉu rồi, còn đang nằm dưới đất kìa]

[Xong rồi, tôi hình như hơi yêu Ngư Thính Đường rồi, vừa nghe cô ấy nói chuyện là có cảm giác tê liệt toàn thân không cử động được! Có phải tôi điên rồi không]

[Không, bạn chỉ là hình như hơi c.h.ế.t rồi thôi]

Ngư Thính Đường bĩu môi, tiện tay ôm lấy con ba ba già đặt bên cạnh, đứng dậy bỏ đi.

Gấu áo cô đột nhiên bị người ta kéo lại.

Văn Sa Hạ mắt đỏ hoe, lí nhí nói: "Cảm, cảm ơn cô."

Ngư Thính Đường xua tay, tìm chỗ của mình ngồi xuống.

Bên cạnh, người nhà lão Lý bưng cơm cho cô, gắp thức ăn cho cô, rót nước cho cô, chỉ thiếu nước hầu hạ cô như vạn tuế gia.

Ngay cả ba ba già bảo bối của cô, cũng có người chuyên đút ăn.

Người nhà lão Vương: Không con ơi, rốt cuộc đây là đến chực cơm hay là đến đăng cơ vậy?

Ăn no uống say, Ngư Thính Đường ôm ba ba già rời khỏi nhà lão Vương, cả người hơi ngà ngà say.

Con người cô, cứ ăn no là sẽ như vậy.

Gọi tắt là phần t.ử say cơm.

Nhà lão Lý còn liên tục mời cô đến nhà chơi.

Ngư Thính Đường nghĩ đến cái nhà bếp hội tụ đủ ngũ độc của nhà họ, lập tức từ chối.

Lão Lý đành tiếc nuối nhét cho cô một đống đồ ăn vặt (tiện tay thó từ nhà lão Vương), và bảo cô rảnh thì đến ăn cơm.

Sau khi Ngư Thính Đường đi, con trai lão Lý yếu ớt hỏi: "Bố, con vừa đột nhiên nhớ ra, ông nội con không phải đi sớm rồi sao?"

"Đúng vậy, sao thế."

"Bố còn nhớ Tiểu Ngư vừa nói gì không? Cô ấy nói ông nội nhờ cô ấy nhắn lời, cô ấy còn biết chuyện hồi nhỏ của bố..."

Lão Lý lập tức rùng mình, trợn tròn mắt.

"Chẳng lẽ là ông nội mày báo mộng nhầm địa chỉ nhà mình, lỡ báo mộng cho Tiểu Ngư rồi?!"

Con trai lão Lý: "..." Ý con là thế à??

Đi ngang qua nhà lão Hách, Ngư Thính Đường nghe thấy bên trong ồn ào náo nhiệt.

Kỳ Vọng bị một đàn gà đuổi chạy khắp nhà, mái tóc ngắn được chải chuốt kỹ lưỡng dính đầy lông gà, quần áo giày dép hàng hiệu cũng bị làm cho lộn xộn.

Đợi gã khó khăn lắm mới dừng lại được, một con gà bay lên đỉnh đầu gã, thanh lịch ngồi xuống.

Kỳ Vọng: "..."

[Ha ha ha ha ha ha kỳ cảnh trăm năm có một nha!]

[Đây chắc chắn là show hẹn hò, không phải kế hoạch biến hình của ngôi sao? Tôi thấy mặt đỉnh lưu Kỳ xanh lè rồi]

[Anh ta cơm còn chưa được ăn, bên kia Ngư Thính Đường quất ba bát cơm còn mang theo một đống đồ ăn vặt, khoảng cách này]

[Chỉ có tôi vẫn đang nghĩ anh ta và Tang Khanh Khanh rốt cuộc có phải yêu đương vụng trộm không à?]

[Vọng tể nhà chúng ta ế từ trong bụng mẹ, sao có người tin lời con mụ điên Ngư Thính Đường đó chứ?]

So với cảnh gà bay ch.ó sủa bên này, nhà lão Phương mà Yến Lan Thanh đến còn coi như yên tĩnh.

Anh bị nhà lão Phương yêu cầu trông trẻ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.