Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Chương 14: Kệ Đi, Chị Cá Có Nhịp Điệu Riêng Của Mình

Cập nhật lúc: 07/05/2026 07:10

[Tôi còn tưởng họ bị ngon đến phát khóc, kết quả là bị cay đến oẹ??]

[Gừng, một loại nguyên liệu bất kể trong món ăn nào cũng có thể ngụy trang thành công và hòa nhập vào đó, trong lúc vô tình giáng cho thực khách một đòn chí mạng]

[Ây dô, đang ăn cơm à, tôi còn tưởng đang dò mìn cơ đấy]

[Thấy chưa, gừng còn như vậy huống hồ là người, cho dù bạn có cố gắng biến thành dáng vẻ cô ấy thích đến đâu, cô ấy vẫn sẽ không thích bạn đâu]

[? Xem củ gừng thôi cũng não yêu đương lôi ra ngoài!]

Trên bàn ăn ngoài Ngư Thính Đường, toàn bộ t.ử trận.

À, còn một người nữa.

Yến Lan Thanh thong thả ăn món thịt bò xào, còn có tâm trạng nhận xét: "Mùi vị không tồi."

Giang Hải Lâu còn tưởng cuối cùng cũng có một món không phải do gừng sống cos, ăn một miếng.

Lại nôn rồi.

Kỳ Vọng sặc ho sặc sụa, thấy mắt Tang Khanh Khanh ửng đỏ lập tức xót xa.

Gã múc cho cô ta một bát cháo kê, "Khanh Khanh, em đừng ăn mấy món này nữa, húp chút cháo cho đỡ đi."

Tang Khanh Khanh cảm kích nhìn gã một cái, nhận lấy cháo nhưng không uống ngay.

Kỳ Vọng húp hai ngụm, "Khụ —— phốc!"

Gã phun toẹt ra, suýt thì phun đầy mặt Tang Khanh Khanh, may mà quay đầu kịp thời.

Sắc mặt Kỳ Vọng khó coi: "Đến cháo kê cũng làm bằng gừng, điên rồi sao?!"

Chu Vân Lý rùng mình một cái, cẩn thận không đụng vào thức ăn trên bàn nữa, đẩy bát ra xa.

Thấy đĩa trái cây tráng miệng đã cắt sẵn bên cạnh, anh lấy qua, ngửi mùi trước.

Rất tốt, không có mùi gừng.

Anh xiên một miếng dâu tây, yên tâm ăn vào.

"Oẹ!!!"

Văn Sa Hạ ngồi cạnh anh run lẩy bẩy, "Dâu tây cũng làm bằng gừng?!"

Cái này mà cũng làm ra được sao?!

Hai tiếng đồng hồ Ngư Thính Đường ở trong bếp rốt cuộc đã bận rộn những gì vậy??!

Không hề khoa trương mà nói, mỗi món ăn trên bàn đều do thầy gừng sống tận tâm cos thành.

Khoai tây xào thịt gà, sườn xào chua ngọt, chân gà da hổ, cá diếc hấp, còn có canh gà mái già...

Con gà mái già đó, cũng là giả.

Ngay cả đĩa trái cây đã cắt sẵn, dâu tây dứa khế còn có chuối, đều là gừng, chỉ là dùng nước ép trái cây lên màu.

Chỉ cần một miếng, là có thể tiễn toàn bộ khách mời đi.

Giang Hải Lâu nghĩ đến điều gì, mặt xanh lè: "Bữa tối của chúng ta không phải chỉ ăn cái này chứ? Bản thiếu gia đói cả ngày rồi đấy!"

Ngư Thính Đường cười khẩy: "Thích ăn thì ăn, không ăn thì c.h.ế.t ở ngoài."

Giang Hải Lâu: "..."

Tang Khanh Khanh nhíu mày, "Thính Đường, tôi biết để cô một mình làm bữa tối cô có oán hận trong lòng, nhưng mọi người hôm nay đều mệt cả ngày rồi, cô làm bữa tối thành ra thế này, không tốt với mọi người lắm đâu..."

"Cũng đâu thấy lúc các người ăn cắp máy gặt lúa mì của tôi tự kiểm điểm bản thân, ây dô, bây giờ d.a.o cắm vào người mình mới biết kêu à?"

Tang Khanh Khanh: "..."

Kỳ Vọng đập bàn định quát Ngư Thính Đường, nhưng vừa mở miệng cái giọng đã bị gừng làm hại: "Quác ——"

"Ây dô, con vịt nhà ai từ hội sở chạy ra thế này?"

Kỳ Vọng: "..."

[G.i.ế.c điên rồi, chị Cá trực tiếp g.i.ế.c điên rồi]

[Ngoài Yến mỹ nhân vẫn đang càn quét đồ ăn, các khách mời khác nghi ngờ đã mất đi toàn bộ sức lực và thủ đoạn]

[Khoan đã, bản thân Ngư Thính Đường cũng chưa ăn tối mà, đây chẳng phải là đả thương địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm sao?]

[Kệ đi, chị Cá của chúng ta có nhịp điệu riêng của mình]

Một bữa tối ăn trong bầu không khí sầu t.h.ả.m.

Cuối cùng chỉ còn lại đồ uống Ngư Thính Đường làm là chưa ai đụng tới.

Những người khác còn có thể cố nhịn một chút, Giang Hải Lâu là sắp c.h.ế.t đói thật rồi, trên bàn toàn là thức ăn nhưng chẳng có món nào ăn được.

Cậu ta đành phải đứng dậy đi ra phòng khách.

Lúc này, cậu ta nhìn thấy đống đồ ăn vặt Ngư Thính Đường để trên bàn phòng khách buổi trưa...

Ngư Thính Đường cũng nhớ ra đồ ăn vặt của mình, đi ra phòng khách.

Cô thấy Giang Hải Lâu đang ngồi xổm ở đó, lén lút trộm đồ ăn vặt của cô.

"Cậu làm gì đấy?"

Động tác móc sô cô la của Giang Hải Lâu khựng lại, sau đó lý lẽ hùng hồn nói: "Ăn chút đồ ăn vặt của cô thôi mà, bản thiếu gia lớn chừng này đồ ngon gì mà chưa từng ăn, để mắt đến mấy thứ đồ ăn vặt tạp nham này của cô, là nể mặt cô hiểu không?"

Nói xong, cậu ta ném một viên sô cô la vào miệng.

Ngư Thính Đường im lặng vài giây, cười: "Đó là cái túi cháu trai lão Lý dùng để đựng phân chim chơi đấy."

Động tác nhai của Giang Hải Lâu khựng lại.

Ngư Thính Đường giơ ngón tay cái lên, "Cậu quả nhiên đồ ngon gì cũng từng ăn, biết nhìn hàng đấy!"

Giang Hải Lâu như thể đông cứng trong nháy mắt, cả người cứng đờ tại chỗ.

Sau đó sắc mặt cậu ta từ vàng chuyển sang xanh, giống như dưa cải muối hai mươi năm ngấm kỹ gia vị.

Trong phòng khách bùng nổ một trận nôn mửa như muốn lật tung nóc nhà.

Đợi các khách mời khác chạy tới xem.

Giang Hải Lâu nằm trên sàn phòng khách, mặt mày xanh xao, nghi ngờ đã đi rồi.

Văn Sa Hạ kinh hãi: "Cậu, cậu ấy sao vậy?"

Ngư Thính Đường bình tĩnh chắp tay sau lưng, "Thanh niên sức khỏe tốt, ngả đầu là ngủ rồi."

Văn Sa Hạ:? Là vậy sao?

[Thiếu gia hào môn quả nhiên khác phàm, dũng cảm làm người đầu tiên ăn cứt chim!]

[Không phải, mấy đứa nhóc này lấy phân chim bỏ vào túi, không sợ ăn nhầm à??]

[Có một khả năng nào đó, người ta là trẻ con, không phải thằng ngu]

[Vậy nên Giang mã lầu là thằng ngu]

Dù sao cũng chỉ là quay chương trình, không phải đòi mạng người.

Tổ chương trình vẫn biết chừng mực, mang bữa tối đã chuẩn bị sẵn đến.

Ngoại trừ Giang Hải Lâu vừa tỉnh lại nhưng hồn phách đã bay mất không đụng đũa, các khách mời ăn mà chẳng thấy mùi vị gì.

Lưỡi như bị gừng ướp qua, ăn gì cũng thấy mùi gừng.

Ngư Thính Đường không hề bị ảnh hưởng, một mình quất ba bát cơm to.

Sau bữa tối, tổng đạo diễn yêu cầu tất cả khách mời giao nộp hành lý.

Tất nhiên, là hành lý ngoại trừ đồ dùng hàng ngày và điện thoại.

Ví dụ như đồ ăn vặt, thú bông, máy chơi game, còn có tiểu thuyết truyện tranh các loại.

Hôm nay livestream suốt, hành lý của tất cả khách mời đều do nhân viên trông coi.

Sau khi trả lại, họ phải kiểm kê tại chỗ những đồ dùng cần thiết, rồi mới giao nộp.

Văn Sa Hạ mở vali hành lý, phàn nàn: "Đạo diễn, thật sự không thể để lại cho tôi một con thú bông sao, buổi tối tôi không ôm thú bông không ngủ được."

Tổng đạo diễn mặt sắt vô tình: "Không được."

Văn Sa Hạ kêu rên một tiếng.

Chu Vân Lý cười nói với cô: "Hay là tôi dùng khăn mặt gấp cho cô một con gấu nhỏ nhé, ở nhà tôi từng làm cho em gái rồi, đơn giản lắm."

Mặt Văn Sa Hạ hơi ửng đỏ, "Vậy thì cảm ơn thầy Chu."

"Không có gì."

[Oa oa oa! Hai người này có mầm mống tình yêu rồi nha!]

[Bố mẹ ơi, Vân Du Thiên Hạ của chúng ta ra đời rồi!!]

[Khanh Khanh truyền cảm hứng quá, đến show hẹn hò cũng không quên mang nhiều sách thế này, luôn giữ thói quen đọc sách, nỗ lực trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình nha!]

[Đĩa than đỉnh lưu Kỳ mang theo kìa, còn là bản đặc biệt màu trắng của ban nhạc The Beatles nữa, đệt mợ có gu quá]

[Giang Hải Lâu bị bệnh thần kinh à, đến show hẹn hò mang theo một vali tiền mặt?? Chỗ này ít nhất cũng phải một triệu tệ rồi nhỉ?!]

[Một triệu tệ thôi mà, nhiều lắm sao? Giống như tôi còn trẻ mà đã có hơn mười triệu... pixel]

Vali tiền mặt này của Giang Hải Lâu mở ra làm tổng đạo diễn sợ đến mức nhảy dựng lên khỏi ghế, d.ụ.c vọng cầu sinh rất mạnh gào lên:

"Chúng ta là show hẹn hò đàng hoàng! Không phải hiện trường trao đổi con tin của bọn bắt cóc!!!"

Tuy nhiên Giang Hải Lâu vẫn chìm đắm trong bóng tối của viên phân chim, nằm đó hai mắt vô hồn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.