Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Chương 180: Cô Không Phải Con Ngốc
Cập nhật lúc: 07/05/2026 10:02
Trên mạng bàn tán sôi nổi, đoán gì cũng có, ác nỗi cách giải và quá trình thì đúng, nhưng đáp án lại sai bét.
Trái ngược với điều đó, trong phòng làm việc của Tổng giám đốc ở tầng cao nhất Tập đoàn Uyên Ngư, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ngư Chiếu Thanh ngồi sau bàn làm việc, trên khuôn mặt lạnh lùng không có một tia nhiệt độ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, liên tục kéo thanh tiến trình livestream.
Từ lúc Ngư Thính Đường nhỏ xuống núi đợi bọn họ, đến lúc thấy cô bé khóc trên lưng sư huynh.
Tự ngược xem đi xem lại hết lần này đến lần khác.
Để giữ cho đầu óc tỉnh táo.
Hồi lâu, anh buông chuột ra, ngửa đầu tựa vào ghế.
Trong đầu truyền đến một giọng nói lạnh lẽo: "Mày sẽ hối hận."
"Ngư Thính Đường thì có gì tốt, Tang Khanh Khanh mới là em gái mày nên đi yêu thương, mày vì Ngư Thính Đường mà đối xử với cô ta như vậy, nhất định sẽ hối hận."
Mắt phượng của Ngư Chiếu Thanh mở hé, ánh mắt sắc bén đáng sợ: "Mày chỉ là rác rưởi."
"Em gái tao không phải là món đồ chơi trong tay mày, tao lại càng không, mày tưởng có thể nhốt tao được bao lâu?"
"Trước đây chơi đùa với mày, mày còn tưởng tao thật sự không có cách nào trị mày sao?"
"Nghe qua từ dưỡng tinh súc duệ (nuôi dưỡng tinh thần, tích lũy sức mạnh) chưa? Đồ phế vật."
Mã của Chủ thần d.a.o động, nhớ lại trước đây mỗi lần áp chế nhân cách thứ hai đều rất nhẹ nhàng, không tốn chút sức lực nào.
So với lúc này lại không thể đoạt được quyền kiểm soát cơ thể, hắn chợt hiểu ra.
Dưới sự khống chế của hắn, số lần Ngư Chiếu Thanh tỉnh táo chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Lần đầu tiên, cha Ngư mẹ Ngư mời luật sư soạn thảo thỏa thuận nhận nuôi, để Tang Khanh Khanh có tư cách thừa kế.
Bị Ngư Chiếu Thanh dùng di chúc của ông nội cản lại.
Ngư Chiếu Thanh lại một lần nữa ngăn cản, đồng thời trục xuất cha Ngư khỏi tầng lớp quản lý tập đoàn, trực tiếp tước quyền.
Lần thứ ba...
Chủ thần càng nghĩ sắc mặt càng khó coi, số lần Ngư Chiếu Thanh tỉnh táo ít ỏi đến đáng thương, vậy mà lại làm ra nhiều chuyện bất lợi cho hắn như vậy.
Tốt, tốt, nhân cách thứ hai tốt lắm!
Chủ thần: "Đồ ngu xuẩn, mày quả thực là đồ ngu xuẩn!"
Mặc dù không nhìn thấy biểu cảm của nhân cách đó, nhưng Ngư Chiếu Thanh lại có thể cảm nhận được sự tức giận đang tuôn trào của hắn.
Bị chọc tức không nhẹ.
Ngư Chiếu Thanh cầm hộp sữa dâu trên bàn lên, lạnh lùng hút một ngụm: "Mày có thể cút được rồi."
Chủ thần: "Mày cứ chờ hối hận đi!"
Hối hận?
Ngư Chiếu Thanh uống xong sữa dâu, vẻ mặt bình thản cầm lấy một phi tiêu, đứng dậy đi đến trước bia phóng tiêu.
Giơ tay lên, chiếc phi tiêu màu vàng trong tay đ.â.m chuẩn xác vào hồng tâm của bia.
Trong đôi mắt phượng giống hệt Ngư Bất Thu kia, chất chứa toàn là sự lạnh lẽo.
Tao sẽ không hối hận.
Mày tốt nhất là cứ luôn tự tin như vậy đi.
Chủ thần.
*
Trong đạo quán.
Ngư Thính Đường nhỏ đ.á.n.h đ.í.t một bầy tiên hạc, tâm trạng cuối cùng cũng khá hơn một chút, đang chuẩn bị đi, đột nhiên cảm thấy sau lưng hơi đau.
Quay đầu lại thấy con hạc gây t.a.i n.ạ.n đang mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm mình.
Ngư Thính Đường nhỏ lập tức vắt chân lên cổ chạy về phía sư huynh: "Sư huynh! Con chim mập này mổ em!!!"
Tiên hạc muốn chơi với cô bé:?
Giang Phù Dạ giơ tay đỡ lấy quả đạn pháo nhỏ đang lao tới vun v.út: "Mổ em ở đâu?"
Ngư Thính Đường nhỏ cố gắng nửa ngày cũng không với tới sau lưng, hơi tủi thân: "Nó mổ vào gốc cánh của em, hơi đau!"
Gốc cánh?
Giang Phù Dạ suy nghĩ vài giây, đầu ngón tay trắng như ngọc ấn chính xác lên xương bả vai của cô bé: "Chỗ này?"
"Đúng!"
"Con tiên hạc nào?"
"Chính là nó!" Ngư Thính Đường nhỏ liếc mắt một cái đã chỉ ra con chim thối vừa mổ mình.
Giang Phù Dạ khẽ gật đầu: "Anh sai người đưa nó sang vách đá bên cạnh diện bích tư quá, ngày mai mới thả ra."
"Có ăn cánh gà rán không? Anh đi làm."
Ngư Thính Đường nhỏ vẫn còn hơi ỉu xìu, nghe thấy cánh gà rán vẫn không nhịn được thèm thuồng: "Ăn, còn muốn một ly sữa dâu ướp lạnh siêu to khổng lồ nữa."
"Sẽ đau bụng, em lại kêu la cho xem."
"Nhưng hôm nay em cứ muốn uống đồ lạnh cơ!"
"Hôm nay muộn rồi, ngày mai được không?"
"Không chịu không chịu!"
Nhóc con Ngư vừa mới dỗ dành xong lại giở chứng, xách váy chạy bình bịch, không thèm để ý đến sư huynh nữa.
Buổi tối cũng không cần sư huynh kể chuyện ru ngủ theo thông lệ, hát bài hát ru nữa.
Ăn tối xong là chui tọt vào phòng, đóng cửa c.h.ặ.t cứng.
Một bộ dạng em bây giờ đang rất tức giận, anh đừng có đến tìm em.
Sư phụ vẻ mặt ngạc nhiên: "Con chọc giận tiểu tổ tông thế nào vậy?"
"Cả buổi chiều muội ấy hóng gió ở đình nghỉ mát, còn chơi với tiên hạc đổ mồ hôi hột, buổi tối nói muốn uống sữa dâu ướp lạnh, con không cho nên muội ấy dỗi con." Giang Phù Dạ giải thích với khuôn mặt không cảm xúc.
Lúc này thiếu niên vẫn chưa trưởng thành, khác với người thừa kế thiên tài của Vân Kính Hư Quan đoan chính, trầm tĩnh ung dung sau này.
Đối mặt với việc tiểu sư muội lần đầu tiên dỗi mình, anh hiếm khi có chút luống cuống.
Đây là cảm giác mà ngay cả trong Thất Sát Tỏa Hồn Trận cũng chưa từng có.
Sư phụ cười ha hả: "Thằng nhóc con sao không biết linh hoạt chút nào vậy? Trước đây sư muội con sợ đắng không chịu uống t.h.u.ố.c, không phải con đổ t.h.u.ố.c vào bình sữa dâu lừa con bé uống sao?"
"Con bé muốn uống đồ lạnh, con cứ dán một tờ bùa khí lạnh lên bình, lừa con bé không phải là xong sao? Con còn không hiểu rõ con nhóc này bằng ta à."
Giang Phù Dạ gạt tay sư phụ ra, giọng điệu đều đều: "Sư muội là trẻ con, không phải con ngốc."
"Phương pháp ấu trĩ như vậy, con chỉ là lười dùng thôi."
Nói xong, Giang Phù Dạ phất tay áo bỏ đi.
Năm phút sau, anh cầm một bình sữa dâu dán bùa khí lạnh đến trước cửa phòng sư muội, trầm ngâm hồi lâu.
Cách này thật sự có tác dụng sao?
[Cười đến mức ức gà của tôi cũng đau luôn ha ha ha ha ha]
[Sư huynh Giang: Quá ấu trĩ. Cũng là sư huynh Giang: Cứ thử xem sao]
[Cảm giác Cá Hoàng không phải thật sự muốn uống sữa dâu ướp lạnh, mà là mượn cớ này để che giấu sự buồn bã?]
[Khó nói lắm, Cá Hoàng nhỏ cũng là một con nhóc háu ăn mà]
Giang Phù Dạ phát hiện cửa phòng không đóng c.h.ặ.t, nhưng cũng không đẩy ra.
Anh không chắc bây giờ sư muội có muốn gặp mình hay không.
Nghĩ ngợi một lúc, Giang Phù Dạ lấy một cái bồ đoàn, lặng lẽ ngồi xuống trước cửa.
Cách một cánh cửa, Ngư Thính Đường nhỏ trùm chăn kín mít nói gần một trăm câu nói xấu anh cả anh hai.
Càng nói mắt càng cay.
Nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, không cần đoán cũng biết là sư huynh.
Cô bé tưởng sư huynh sẽ vào, đợi một lúc lâu không nghe thấy động tĩnh gì.
Ngư Thính Đường nhỏ trằn trọc lăn lộn trên giường như tráng bánh xèo, trong lòng đã có chút hối hận vì dỗi sư huynh.
Cô bé nhảy xuống giường, rón rén nhích đến cửa, thò đầu nhìn ra ngoài.
"Sư huynh?"
Giang Phù Dạ quay đầu lại, mái tóc bạc trên vai từ từ rủ xuống.
"Anh đây."
Mắt Ngư Thính Đường nhỏ vẫn còn đỏ: "Sao anh lại ngồi trước cửa phòng em vậy? Anh không ngủ à?"
Giang Phù Dạ: "Ừ, tối nay không có ai đặt dịch vụ dỗ ngủ của anh, không ngủ được."
Ngư Thính Đường nhỏ bĩu môi, nhỏ giọng nói: "Em không cố ý dỗi anh đâu. Dù sao em cũng là đại ca đường đường chính chính, để đàn em nhìn thấy bộ dạng khóc nhè của mình, sẽ rất mất mặt."
Giang Phù Dạ một tay chống sàn đứng dậy, đi đến trước mặt cô bé ngồi xổm xuống một nửa, đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô bé.
Giọng nói trong trẻo đặc trưng của thiếu niên vô cùng dịu dàng:
"Anh biết."
"Đừng lo, sư huynh không nhìn thấy gì cả."
"Đại ca Đường Đường."
