Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Chương 27: Anh Chôn Mìn Dưới Sàn Nhà À?
Cập nhật lúc: 07/05/2026 08:05
Nhiều năm trước, Tang Khanh Khanh vừa đến Ngư gia không lâu.
Cốt truyện trong sách vừa vặn tiến triển đến đoạn: "Ngư Chiếu Thanh và Ngư Bất Thu nhớ nhung Ngư Thính Đường, sợ cô dưỡng bệnh buồn chán, đặc biệt xin trường nghỉ thêm vài ngày, muốn đến đạo quan ở cùng cô thêm một thời gian."
Đó là lần đầu tiên Tang Khanh Khanh sử dụng quyền hạn sửa đổi hai chữ.
Tiêu tốn toàn bộ giá trị ái mộ và điểm may mắn của ả lúc bấy giờ.
Ả đem hai chữ "nhớ nhung", sửa thành "lãng quên".
Trùng hợp là, bọn họ vẫn xin nghỉ, nhưng trên đường về nhà lại xảy ra t.a.i n.ạ.n xe hơi, nằm viện nửa tháng.
Từ đó về sau, quả nhiên bọn họ không còn nhớ đến Ngư Thính Đường nữa.
...
Ngư Thính Đường vừa quay đầu lại, đã thấy trên đỉnh đầu Tang Khanh Khanh lại đang sủi bong bóng xanh.
[Tang Khanh Khanh: Hệ thống, khi nào tôi mới có thể sửa đổi hai chữ cùng một lúc?]
[Hệ thống tu chính tiểu thuyết: Giá trị ái mộ và điểm may mắn hiện tại của ký chủ không đủ để mở lại quyền hạn này, xin hãy kiên nhẫn chờ đợi.]
[Tang Khanh Khanh: Được rồi, mở giao diện nhiệm vụ hàng ngày ra, tôi tìm ý tưởng chút.]
Ngư Thính Đường chớp chớp mắt, mấy ý này là sao? Chẳng lẽ Tang Khanh Khanh từng ở một đoạn cốt truyện nào đó, một hơi sửa đổi hai chữ nào đó sao?
Thế này thì hơi quá đà rồi.
Thảo nào là tiểu thuyết Mary Sue m.á.u ch.ó.
Nữ chính có cái hệ thống này trong tay, trực tiếp vô địch luôn rồi còn gì.
Ví dụ như đem "hôm nay kiếm được một ngàn tệ", sửa thành "hôm nay kiếm được một trăm tỉ".
Thế chẳng phải trực tiếp phát tài luôn sao?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu có thể làm như vậy thì Tang Khanh Khanh chắc chắn đã làm từ lâu rồi, nếu đã không có, thì chứng tỏ hệ thống này tồn tại một loại hạn chế nào đó.
Giống như Ngư Thính Đường chuyên làm huyền học, không sợ nhất chính là bọn làm khoa học.
Đánh được thì đ.á.n.h, đ.á.n.h không được thì cho bọn chúng nếm mùi tà môn.
Dọa c.h.ế.t bọn chúng, hi hi.
*
Sáng hôm sau.
Chuông báo thức vang lên đúng giờ, chỉ là bài hát đã được đổi.
Đổi thành...
"Hôm nay là hôn lễ của hai nhà La Mã, một người đàn ông đột nhiên xông vào lễ đường, hét lớn với cô dâu rằng anh không cho phép em mang theo đứa con của anh gả cho người đàn ông khác!"
"Chú rể chấn động, cô dâu nước mắt lưng tròng, nói với anh ta 'Giữa chúng ta là không có khả năng đâu, anh vẫn nên buông tay đi! Anh là anh trai của em mà!'"
"Sắc mặt chú rể tái mét, lúc này người nhà cô dâu đứng lên, nói 'Có một chuyện chúng tôi vẫn luôn giấu con, thật ra con là do chúng ta nhặt được'..."
Đoạn chuông báo thức này còn chưa phát xong.
Trên ban công của nhà chung đã lố nhố toàn đầu người.
Ngoại trừ Ngư Thính Đường, các khách mời khác vừa đ.á.n.h răng vừa đứng đó nghe hóng hớt, còn tích cực hơn cả ăn cơm.
[Phía sau thế nào rồi?? Ông mau phát tiếp đi chứ!]
[Thật sự cạn lời, nếu trường học mỗi ngày đều phát loại chuông báo thức hóng hớt này, tôi có thể đúng sáu giờ mỗi ngày mở mắt dậy để nghe.]
[Bản chất của con người là hít hà drama, nói cách khác, thật ra tất cả chúng ta đều là tra nam!]
Mãi cho đến lúc ăn sáng, Văn Sa Hạ vẫn còn lẩm bẩm: "Cô dâu m.a.n.g t.h.a.i đứa bé gả cho chú rể, nhưng cha đứa bé lại là anh trai cô ấy, cô ấy và anh trai không phải ruột thịt..."
"Đạo diễn, cuối cùng cô dâu ở bên ai vậy?"
Tổng đạo diễn chỉ vào Ngư Thính Đường: "Cô hỏi cô ấy đi, ý tưởng này là do cô ấy đưa ra, câu chuyện chỉ có một nửa thôi."
Ngư Thính Đường ngáp một cái: "Nửa sau ngày mai phát, đỡ cho các người không dậy nổi, làm lỡ việc ăn sáng của tôi."
Văn Sa Hạ: QAQ
Người nhà họ La và họ Mã trong thôn Lạc Thủy ngày mai vừa hay tổ chức hôn lễ: "...?"
Cũng, cũng khá trùng hợp ha.
Người nhà họ Mã nghe xong thì bỏ qua, tiếp tục cùng thông gia bàn bạc chuyện kết hôn ngày mai.
Không phát hiện ra sắc mặt của thông gia và cô dâu đều không được tự nhiên cho lắm.
Trong nhà chung tình yêu, Giang Hải Lâu và Chu Vân Lý chần chừ mãi không chịu ra khỏi phòng.
Cho đến khi tổng đạo diễn công bố nhiệm vụ buổi sáng, mới không thể không lộ diện.
Ngư Thính Đường sờ sờ chiếc băng đô hình vỏ sò trên đỉnh đầu, vừa định đi ra ngoài, cánh tay đột nhiên bị người ta đỡ lấy.
Cô ngẩng đầu, nhìn thấy Giang Hải Lâu đang khúm núm gật đầu khom lưng đứng đó.
"Bệ hạ, mời ngài đi lối này, cẩn thận dưới chân."
Ngư Thính Đường rút phắt tay về, vô cùng cảnh giác: "Anh chôn mìn dưới sàn nhà à??"
"Bệ hạ, tôi không có!"
"Vậy anh lên cơn điên gì?"
Giang Hải Lâu vốn dĩ khá xấu hổ, nhưng nhớ tới nỗi sợ hãi bị Mỹ Dương Dương chi phối tối qua, chút xấu hổ này quả thực không đáng nhắc tới!
Nhỡ đâu con Mỹ Dương Dương đó lại quay về, ở đây ngoài Ngư Thính Đường ra, còn ai có thể cứu hắn?
Cho nên, hắn nhịn!
Giang Hải Lâu miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm: "Để cảm ơn cô tối qua đã cứu tôi, tôi quyết định trong khoảng thời gian quay phim này, cô bảo tôi đi hướng đông tôi tuyệt đối không đi hướng tây!"
"Tôi sẽ theo cô lăn lộn!"
Đang yên đang lành cảm ơn, lại bị hắn nói thành lời thề của xã hội đen.
"Tôi chẳng qua dậy muộn một chút, thế mà đã có người muốn cướp vị trí của tôi rồi."
Từ chỗ lan can tầng hai truyền đến một giọng nói lười biếng.
Yến Lan Thanh tựa vào đó, đôi mắt hồ ly ngậm cười: "Bệ hạ, tôi chính là người cô sai Tô Bồi Thịnh đích thân khiêng vào cung đấy, cô sẽ không quên chứ?"
Thế mới nói chức vụ có người tranh giành mới là chức vụ tốt?
Cảm giác nguy cơ của Giang Hải Lâu lập tức dâng lên: "Bệ hạ! Nô tài tuyệt đối hữu dụng hơn bất kỳ ai, ngài không dùng thử sao biết nô tài không bằng hắn!"
Yến Lan Thanh: "Anh từng ăn cứt."
Giang Hải Lâu: "... Bệ hạ! Nô tài có tiền có thể hiếu kính ngài! Nô tài còn có sức lực, việc bẩn việc mệt nô tài đều có thể làm!"
Yến Lan Thanh: "Anh từng ăn cứt."
Giang Hải Lâu: "..." Đệt mợ.
Người cầm quyền Yến gia này thế mà lại độc mồm độc miệng như vậy!
Hắn cũng đâu có bị Mỹ Dương Dương bám lấy không buông!!
Khả năng tiếp nhận của Ngư Thính Đường vô cùng cường hãn, lập tức tuyên bố: "Quy củ trong cung các người đều biết cả rồi chứ?"
Giang Hải Lâu: "Cái gì cái gì?"
"Sau này ở bên ngoài, không được để lộ thân phận của trẫm. Phải gọi trẫm là:" Ngư Thính Đường bình thản nhả chữ, "Ngư đại soái."
Nói xong, cô nhấc chân đi ra ngoài.
Giang Hải Lâu:???
Yến Lan Thanh: "Phụt."
[Tôi cũng bị bệnh rồi, cứ như chưa từng thấy người ta phát thần kinh bao giờ, ngồi đây cười nửa ngày vụ mã lầu được phong phi.]
[Cứ nhìn cái điệu bộ Giang mã lầu bình phẩm Ngư tỷ lúc trước, hắn không bị c.h.é.m đầu đã là may rồi còn muốn phong phi?]
[Không thể nói như vậy, mã lầu miệng mồm hơi độc một chút, người hơi tiện một chút, không có não một chút, miễn cưỡng làm một thái giám sai vặt cũng tạm được đi.]
[Chu Vân Lý sao lại thất thần thế kia? Trông có vẻ rất chột dạ.]
Trong sân.
Tổng đạo diễn rốt cuộc cũng nhớ ra đây là một show hẹn hò, không bắt các khách mời ra ngoài trồng trọt lùa lợn nữa, mà là hoạt động trong nhà chung.
"Tương tác tình yêu lần này: Thử thách nhịn cười! Lát nữa sẽ rút ngẫu nhiên hai khách mời đối chiến, ai bị chọc cười trước coi như thua."
"Người chiến thắng có thể ưu tiên chọn làm nhiệm vụ hàng ngày nào lát nữa."
"Bây giờ mời các bạn bắt đầu bốc thăm, khách mời bốc được quả bóng cùng màu, bước ra đối chiến."
Quy tắc trò chơi nói xong, các khách mời cũng vừa vặn bốc thăm xong.
Ngư Thính Đường bốc được một quả bóng nhỏ màu vàng, đang cầm xem, một quả bóng màu vàng bên cạnh chạm vào quả của cô.
"Ngư lão sư, nương tay nhé." Yến Lan Thanh giơ quả bóng lên cười.
Ngư Thính Đường tung hứng quả bóng nhỏ: "Dễ nói thôi, tôi làm việc anh cứ việc đau đầu đi."
Yến Lan Thanh:?
Nhóm đầu tiên xuất chiến là Văn Sa Hạ và Giang Hải Lâu.
Văn Sa Hạ chuẩn bị vô cùng đầy đủ.
Kết quả Giang Hải Lâu không nói võ đức, c.ắ.n răng buông một câu: "Hỉ Dương Dương cậu ở đâu..."
Văn Sa Hạ: "Ha ha ha ha ha!!!"
Bị hạ gục trong nháy mắt.
Đoạn video tối qua Giang Hải Lâu vừa nhảy điệu múa Ấn Độ vừa tự xưng là Mỹ Dương Dương, còn bị cư dân mạng cắt ghép thành video ma mị, tung lên mạng, lượt xem lên tới hàng chục triệu.
Cười bò cả một đám người.
Cũng nhờ chuyện này, hôm nay người c.h.ử.i hắn trong phòng livestream đã ít đi.
Thắng bại đã định, nhóm tiếp theo đến lượt Ngư Thính Đường và Yến Lan Thanh.
Hai người mặt không cảm xúc, có thể nhìn ra quyết tâm c.h.ế.t cũng phải thắng.
