Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Chương 52: Hắn Mê Mẩn Thiếu Nữ Ma Pháp

Cập nhật lúc: 07/05/2026 08:07

Giọng nói của Tạ phu nhân tràn ngập sự kháng cự: "Tôi không cần cậu phải làm tốt hơn, giữa chúng ta không có khả năng nào đâu, cậu tốt nhất là dập tắt cái suy nghĩ đó đi."

Giọng nam kia đột nhiên kích động: "Tại sao anh ta được mà tôi lại không được? Rõ ràng là tôi quen biết chị trước, rốt cuộc tôi có điểm nào không bằng anh ta?!"

"Vân Sanh, tôi có thể vì chị mà hy sinh tất cả, gia đình của tôi, danh tiếng của tôi, thậm chí là cả mạng sống của tôi!"

Nghe lén đến đây, Ngư Thính Đường nhịn không được mà quay sang nhả rãnh với Tạ Thức Phong: "Nghe là biết xạo ch.ó rồi, nếu ông ta thực sự muốn hy sinh, sao không nói là 'tiền của tôi đều cho chị hết' đi?"

"Danh tiếng với mạng sống của ông ta đáng giá mấy đồng chứ? Toàn giở mấy cái trò vô dụng này ra để lấy nhỏ thả lớn."

Nói xong, Ngư Thính Đường ra vẻ thâm trầm: "Tham lam xảo trá, kẻ này tuyệt đối không thể giữ lại!"

Tạ Thức Phong vốn dĩ trong lòng đang rất khó chịu, dù sao thì người bị theo đuổi cũng là mẹ của anh.

Nhưng nghe xong câu nói của Ngư Thính Đường, anh lập tức dở khóc dở cười.

Anh định nói gì đó, nhưng khi cô quay đầu lại, đuôi tóc đuôi ngựa ướt sũng quét qua cánh tay anh, hơi ngứa ngứa.

Cổ họng anh bỗng nhiên như bị thứ gì đó chặn lại.

Gốc tai không khống chế được mà nóng ran.

Bên ngoài cửa, giọng nam kia càng lúc càng hùng hổ dọa người: "Tạ Hoằng đã là một phế nhân rồi, anh ta không thể cho chị hạnh phúc t.ì.n.h d.ụ.c được đâu, chỉ có tôi mới có thể!"

"Bác sĩ đều nói anh ta chẳng sống được mấy ngày nữa, chị cớ sao phải..."

Còn chưa nói hết câu, một tiếng tát chát chúa vang lên.

Tạ phu nhân tức giận mắng: "Đủ rồi, Tạ Nam Trạch! Cậu đối với người chị dâu này nảy sinh tư tưởng bẩn thỉu thì thôi đi, vậy mà còn dám nguyền rủa anh cả của cậu?!"

Ngư Thính Đường: Má ơi!

"Đây là chú ruột của anh à?" Cô nhỏ giọng hỏi Tạ Thức Phong.

Tạ Thức Phong nhắm nghiền mắt: "Ừ."

Ngư Thính Đường trong lòng "chậc" một tiếng, trời đất ơi đúng là anh em tốt tuyệt cú mèo, không ngờ còn có quan hệ huyết thống nữa chứ.

"Vân Sanh, anh cả tôi đã già rồi!" Người đàn ông kích động nói.

"Cậu cút ra ngoài cho tôi ngay bây giờ!" Tạ phu nhân nhẫn nhịn đến giới hạn.

Ngư Thính Đường đang hóng hớt hăng say, lập tức sốt ruột: "Không thể để ông ta cút được."

"Bây giờ ông ta mà cút, chắc chắn sẽ mang theo thứ chôn ở góc đông nam hoa viên đi mất, đó chính là bằng chứng ông ta hãm hại ba anh đấy."

Tạ Thức Phong hoàn hồn, đôi mắt đen láy kinh ngạc: "Cô nói cái gì?!"

Hai mươi phút sau.

Dưới gốc cây hòe ở góc đông nam hoa viên đào lên được một bộ hài cốt trẻ sơ sinh.

Trên mảnh vải m.á.u có viết bát tự ngày sinh của Tạ Hoằng, bọc lấy bộ hài cốt này, đặt vào trong hộp gỗ hòe, dùng đinh trấn hồn đóng c.h.ế.t rồi chôn sâu dưới lòng đất.

Ngư Thính Đường nhìn mà thở dài thán phục.

Có cái tâm tư hại người này, đi làm cái gì mà chẳng thành công?

Lùi một vạn bước mà nói, ông ta không thể vào nhà máy ngồi nhặt hạt thanh long được sao?

Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi.

"Vì để nguyền rủa ba tôi, ông ta ngay cả t.h.a.i c.h.ế.t lưu do vợ cũ sinh ra cũng đào lên."

Tạ Thức Phong đứng phía sau Ngư Thính Đường, khẽ lên tiếng: "Người c.h.ế.t là vô tội, chúng ta có thể làm gì cho bộ hài cốt này không?"

Ngư Thính Đường suy nghĩ một chút: "Theo lý mà nói, nó đã bị đinh trấn hồn đóng qua, có thể sẽ không qua được ải kiểm tra chính trị, không lên bờ được."

"Nhưng theo quy định của Luật Vị thành niên Địa Phủ, trẻ vị thành niên dưới tám tuổi không có chủ quan làm ác, có thể đi cửa VIP để lên bờ."

Tạ Thức Phong hơi ngẩn người: "Địa Phủ bây giờ... tiên tiến thế sao?"

Ngư Thính Đường: "Ừ hứ, nghe nói sau này còn định ra chính sách kẻ mang tội ác tày trời phải ngồi tù ba trăm năm trước, rồi mới được đầu t.h.a.i vào súc sinh đạo."

"Bên cạnh anh nếu có người bạn nào không muốn sống nữa, anh có thể khuyên họ chuẩn bị sớm đi, nếu không chính sách mới ban hành xuống thì khó lo lót lắm."

"Được." Tạ Thức Phong nghe mà ngơ ngác: "Đến lúc đó tôi sẽ hỏi thử mấy người bạn của tôi..."

... Không đúng.

Bạn bè của anh chắc cũng không đến mức vội vàng muốn đi c.h.ế.t như vậy.

Tạ Thức Phong vội vàng ổn định lại tam quan, kéo chủ đề quay lại: "Vậy bộ hài cốt này bây giờ còn có thể lên bờ không?"

Ngư Thính Đường gật đầu, móc cây b.út lông nhỏ ra: "Đợi tôi làm phép một chút, đảm bảo cho nó lập tức lên bờ."

Tạ Thức Phong vẻ mặt nghiêm túc, trận địa sẵn sàng đón địch.

Ngư Thính Đường hai tay nâng cây b.út lông nhỏ, hắng giọng.

"Ta là người tiếp dẫn của Linh giới... Hãy đáp lại lời triệu hồi của ta, nghe theo lệnh ta, mở ra đi cánh cửa Địa ngục!"

Tạ Thức Phong:???

Khoan đã, câu thần chú này hình như có chỗ nào đó sai sai??

Giây tiếp theo, trên mặt đất xuất hiện một hố đen với hoa văn phức tạp, mảnh vải m.á.u và bộ hài cốt hóa thành những đốm sáng liti tràn vào trong đó.

Sau đó biến mất không thấy tăm hơi.

Ngư Thính Đường dùng b.út lông gãi gãi má: "Xong việc."

"Như vậy là được rồi sao?" Tạ Thức Phong vất vả lắm mới ổn định được tam quan, suýt chút nữa lại nứt toác.

"Đúng vậy, nếu không anh còn muốn thế nào nữa?"

"Nhưng câu thần chú siêu độ cô vừa đọc sao lại như thế..."

Ngư Thính Đường ngửa mặt lên trời thở dài: "Cái này phải trách sư huynh của tôi, năm tôi học siêu độ, anh ấy mê mẩn thiếu nữ ma pháp, ngày nào cũng quấn lấy tôi đòi chơi cosplay."

Thế là từ đó không bao giờ quay đầu lại được nữa.

"Sư huynh của cô cũng thật là... thiếu nữ tính." Tạ Thức Phong bỗng nhiên cảm thấy may mắn, may mà sư huynh của anh dịu dàng điềm tĩnh, không bao giờ bày ra mấy trò này.

Không lâu sau, cảnh sát chạy tới nơi.

Sau khi điều tra xác minh, Tạ Nam Trạch đeo vòng tay vàng hồng, ngồi xe chuyên dụng tốc hành rời đi.

Trước khi đi còn đập cửa kính xe phát điên: "Tôi làm kín đáo như vậy, không đáng bị phát hiện, không thể nào bị phát hiện được!"

Sau đó bị nhân viên cảnh sát đè bẹp xuống.

Tạ Thức Phong tâm trạng phức tạp: "Mẹ tôi luôn rất tin tưởng ông ta, không ngờ ông ta lại là loại người này."

Ngư Thính Đường an ủi anh: "Không sao đâu, nếu anh thấy buồn, thì vào bếp cắt một quả chanh, vắt nước cốt chanh vào mắt mẹ anh đi."

"Mặc dù chẳng có tác dụng gì, nhưng anh sẽ bị ăn một trận đòn nhừ t.ử. Đánh anh xong, cục tức của mẹ anh cũng xả ra được kha khá rồi."

Tạ Thức Phong:?

"Thính Đường nói câu này hay thật đấy." Tạ phu nhân cười đi tới, nắm lấy tay Ngư Thính Đường: "Nói trúng tim đen của tôi luôn rồi."

"Chào chị gái." Ngư Thính Đường dẻo miệng gọi người.

Tạ phu nhân che miệng cười: "Tôi là mẹ của Thức Phong, cháu nên gọi tôi một tiếng dì mới phải."

Ngư Thính Đường kinh hô: "Cái gì? Chị gái nhìn trẻ trung thế này, không nói tôi còn tưởng là chị gái của Tạ Phong Phong đấy chứ."

Tạ Phong Phong:...?

Tạ phu nhân lập tức cười đến mức hoa cành run rẩy, lấy cuốn séc từ trong túi xách ra xoẹt xoẹt viết liền tay.

Ngư Thính Đường đếm thử một cái, má ơi, số 0 trên này còn nhiều hơn cả số 0 ở thủ đô nữa!

Tiếng "chị gái" này gọi quá đáng giá!

Tạ phu nhân nhét tờ séc vào tay cô: "Hôm nay mời cháu đến nhà chơi, vốn dĩ là muốn cảm ơn cháu vì đã giúp đỡ Tiểu Phong nhà dì trước đó, không ngờ lại để cháu gặp phải mấy chuyện xui xẻo này, thật là chê cười rồi."

Ngư Thính Đường kéo miệng túi áo ra làm một chuỗi combo liên hoàn: "Ây dô, chị gái, không được không được đâu, thế này sao mà tiện chứ?"

"Khách sáo với chị làm gì? Chị còn chuẩn bị cho em quà gặp mặt khác nữa, chúng ta cùng đi xem nhé?"

"Dạ vâng chị gái!"

Tạ Thức Phong bị bỏ rơi đứng hóng gió một mình:.

Anh đột nhiên có một khoảnh khắc hoài nghi, giữa anh và Ngư Thính Đường rốt cuộc ai mới là con ruột của bà Lâm...

Ăn trưa xong, Ngư Thính Đường theo Tạ phu nhân đi thăm Tạ tiên sinh.

Ông nằm liệt giường nhiều năm, chỉ còn thoi thóp một hơi thở, bác sĩ đều đã phát giấy báo nguy kịch.

Quỷ kế của Tạ Nam Trạch vừa được hóa giải, tình trạng của ông cũng xuất hiện bước ngoặt.

Ông tỉnh rồi.

Ngư Thính Đường sờ sờ bao lì xì và tờ séc nặng trĩu trong túi, cầm b.út vẽ một tấm bùa an thần điện t.ử.

"Cài làm hình nền điện thoại, dùng đủ bảy bảy bốn mươi chín ngày, âm khí trên người ông ấy sẽ tan đi, từ từ khôi phục lại bình thường."

Tạ Thức Phong trịnh trọng nhận lấy: "Cảm ơn cô."

Ngư Thính Đường xua xua tay: "Cảm ơn cái gì chứ, tôi với mẹ anh là quan hệ gì, khách sáo quá rồi đấy."

Tạ Thức Phong bỗng nhiên nghẹn họng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.