Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Chương 67: Bà Lão Chiến Đấu

Cập nhật lúc: 07/05/2026 08:09

#Khương Thái Công câu cá, người nguyện mắc câu#

#Ảo tưởng trước khi c.h.ế.t của cần thủ#

#Kỳ Vọng hôi chân#

……

Hot search liên tục nổ ra, show "Yêu Đương Không Bằng Trồng Trọt" lại một lần nữa thoát vòng.

Mặc dù tư thế thoát vòng có hơi kỳ quái, nhưng độ hot mang lại là hàng thật giá thật.

Hoạt động câu cá vừa kết thúc, đã đến giờ phút thanh toán thành quả.

Ba tổ khách mời, toàn bộ xơi trứng ngỗng.

Cá dưới biển giống như được gắn định vị, căn bản không thèm bơi về phía bọn họ.

Điều này khiến những cần thủ đang chuẩn bị xuất phát đến hòn đảo, lặng lẽ ngồi thụp trở lại.

Còn tổ cuối cùng, hải sản trong xô nhiều đến mức đi hai bước lại rớt xuống, nhìn mà đỏ mắt tức giận.

Ngư Thính Đường hùng dũng oai vệ bước xuống khỏi rạn san hô.

Yến Lan Thanh khí thế hiên ngang xách xô đi theo sau.

Cho dù không nói thẳng ra, nhưng sự tự hào trên mặt hai người đã thể hiện hết thảy.

Tức đến mức Tang Khanh Khanh tại chỗ sử dụng chức năng sửa chữ.

Ngư Thính Đường đi ngang qua Ninh Giai Nhân, dưới chân đột nhiên trượt một cái, đụng cô ta ngã xuống biển.

May mà cô phản ứng nhanh, lập tức vươn tay ôm lấy eo Ninh Giai Nhân, cứu cô ta về.

Ninh Giai Nhân nhào thẳng vào lòng cô, trái tim sợ hãi đập thình thịch.

Xung quanh toàn là rạn san hô, ban nãy mà ngã xuống, không biết sẽ biến thành cái dạng gì.

"Cảm, cảm ơn." Ninh Giai Nhân không ngờ Ngư Thính Đường sẽ giúp mình, mất tự nhiên nói lời cảm ơn.

Ngư Thính Đường không để trong lòng, xách xô rời đi.

Chỉ là lúc đi ngang qua Tang Khanh Khanh, cô thình lình dùng m.ô.n.g hất văng ả ta ra ngoài.

"Á!!!" Tang Khanh Khanh ngã nhào trên bãi cát, phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

"Ngư Thính Đường, cô làm cái gì vậy?!" Kỳ Vọng phẫn nộ chất vấn, vội vàng đi đỡ người.

"Trật khớp m.ô.n.g, chuyện rõ rành rành thế này còn phải hỏi sao?"

Ngư Thính Đường hừ một tiếng, mảy may không bận tâm đến ánh mắt người khác, sải bước chân lục thân không nhận rời khỏi bãi cát.

Bên môi Yến Lan Thanh gợn lên một nụ cười, đi theo sau, "Mông à, để tôi giúp bệ hạ nâng nhé?"

Lời vừa dứt, hắn và Ngư Thính Đường song song trầm mặc.

Ngư Thính Đường quay đầu nhìn hắn, "Tên nhóc nhà anh, trong đầu đang nghĩ cái gì thế?"

"... Đang nghĩ đến bệ hạ."

"Vậy anh cứ từ từ mà nghĩ, tôi còn có việc đi c.h.ế.t trước đây."

"?"

Yến Lan Thanh ánh mắt vô tội, "Bệ hạ, tôi kể cho cô nghe một câu chuyện cười, cô quên chuyện vừa rồi đi được không?"

"Lại là truyện cười nhạt?" Ngư Thính Đường tăng nhanh bước chân, "Vậy tôi khuyên anh đừng kể truyện cười nhạt ở bãi biển."

"Tại sao?"

"Vì sẽ gây ra sóng thần."

【Nhiệt độ cao nhất hôm nay là 39 độ, còn các người, bạn của tôi, lại khiến tôi như đang ở giữa mùa đông giá rét】

【Ai đó đến thu dọn đống truyện cười nhạt của bọn họ vứt hết đi】

【Mẹ tôi vừa hỏi tôi có phải đang xem hai bệnh nhân tâm thần yêu đương không, fan CP còng lưng cả đời cuối cùng cũng gãy rồi】

Bãi biển cách Ngôi Nhà Rung Động một đoạn, Ngư Thính Đường hai bàn tay trắng, đi đến trước mặt một bà lão bán rau trước ngân hàng để chọn rau.

Vừa ngồi xổm xuống chưa đầy nửa phút, trong ngân hàng truyền ra một tràng tiếng s.ú.n.g.

Tiếp đó, một đám cảnh sát cầm khiên chống bạo động bao vây kín cửa ngân hàng.

Người xung quanh lập tức sợ hãi chạy tán loạn như chim muông.

Tay cầm quả cà chua của Ngư Thính Đường khựng lại, "Bà ơi, bà không chạy sao?"

Bà lão bán rau rít một hơi t.h.u.ố.c, "Cái cảnh tượng nhỏ này, có gì mà phải chạy, lỡ dở việc bán rau của tôi."

"Tố chất tâm lý của bà cũng đỉnh thật đấy."

"Chứ sao nữa." Bà lão bán rau phả ra một ngụm khói, vẻ mặt khoan khoái, "Nhớ năm xưa lúc tôi đơn thương độc mã cướp ngân hàng, cái thằng cướp bên trong kia còn chưa ra đời đâu."

"Thời đại nào rồi, cướp ngân hàng còn dùng s.ú.n.g, cái đó thì có tác dụng mẹ gì? Kỹ năng cơ bản là tự chế b.o.m còn chưa học xong, cũng dám đi cướp ngân hàng..."

Ngư Thính Đường "hờ" một tiếng, "Vậy mà đến giờ bà vẫn chưa bị bắt, có kỹ năng bảo mạng đặc biệt gì sao?"

"Chuyện đó thì đơn giản, g.i.ế.c một người rồi cướp lấy thân phận của nó, ngày ngày ngồi bán rau trước cửa ngân hàng với đồn cảnh sát là xong."

Ngư Thính Đường hiểu rồi, đây chính là hiệu ứng bóng tối dưới chân đèn.

Bên cạnh có người đi tới, "Bà ơi rau này bán thế nào? Có tươi không, có phun t.h.u.ố.c trừ sâu không?"

"Không có." Bà lão bán rau lấy từ trong sọt ra một cái chai, "Muốn ăn thì tự xịt, thêm chút tiền tôi cũng có thể xịt giúp cô."

Ngư Thính Đường và Yến Lan Thanh nhìn nhau, lặng lẽ đặt mớ rau trên tay xuống.

【Mẹ kiếp bà lão chiến đấu】

【Đây là kịch bản đúng không? Làm gì có tội phạm nào thiếu não đến mức, buôn chuyện với người ta mà phun hết cả lời thật lòng ra】

【Cái đó khó nói lắm, bản tin vừa đưa tin tên cướp ngân hàng này, cầm s.ú.n.g đồ chơi】

【Vãi nồi?? Bị bắt rồi???】

Bà lão bán rau và tên cướp s.ú.n.g đồ chơi cùng nhau bị áp giải lên xe cảnh sát.

Nguyên nhân là do động tĩnh xịt t.h.u.ố.c trừ sâu của bà ta quá lớn, thu hút sự chú ý của cảnh sát.

Ngư Thính Đường xem mà cười ha hả, quay đầu định chia sẻ với Yến Lan Thanh, chợt nghe thấy sau gáy vang lên một tiếng "rắc".

"Bệ hạ, cô sao vậy?" Yến Lan Thanh nhíu mày.

"Đầu tôi hình như gãy rồi."

"?"

Ngôi Nhà Rung Động.

Ngư Thính Đường và Yến Lan Thanh đang ăn uống khí thế ngất trời, các khách mời khác đã trở về.

Từng người sắc mặt khó coi.

Nghĩ đến việc Ngư Thính Đường vừa nãy đã giúp mình, Ninh Giai Nhân nhịn cảm giác khó chịu nhắc nhở cô: "Thầy Ngư, sau này hai người tuyệt đối đừng đi đường nhỏ, bên đó có kẻ biến thái không mặc quần áo chạy rông."

"Còn có một nhà nuôi cá sấu, không cẩn thận xổng ra, rượt bọn tôi suốt một quãng đường..."

Lục Nhiên nhíu mày, "Cô nói với cô ta mấy chuyện này làm gì? Có cùng một tổ đâu."

Ninh Giai Nhân hơi cạn lời, "Nói hay không là quyền tự do của tôi chứ?"

Vị đại thiếu gia này quản cũng rộng quá rồi đấy.

Lúc nhặt rác buổi chiều chẳng thấy anh ta ra sức chút nào, cái miệng thì lải nhải rõ giỏi.

Nếu không phải vì giao hảo với anh ta có lợi cho sự nghiệp của mình, cô ta mới lười hầu hạ.

Ngư Thính Đường lấy đá chườm sau gáy, "Cư dân trên hòn đảo này đều đi theo con đường không tầm thường, cô cũng cẩn thận một chút."

Ninh Giai Nhân không hiểu sao lại có cảm giác thụ sủng nhược kinh, "Vâng, vâng ạ."

Lục Nhiên trợn trắng mắt.

Cô ta lấy lòng Ngư Thính Đường thì có ích gì? Cô ta có thể cho cô ta tài nguyên hay cho cô ta tiền chắc?

Xùy.

Đêm khuya.

Mệt mỏi cả ngày, các khách mời trong Ngôi Nhà Rung Động đều đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Một bóng người lén lút, trùm khăn kín đầu áp sát tường đi sang nhà bên cạnh, vòng quanh chân tường hắt một thùng xăng có mùi hăng hắc.

Đi được một vòng, phát hiện trong thùng vẫn còn thừa chút xăng, bóng người vì không muốn lãng phí, tiện tay đổ luôn ở gần Ngôi Nhà Rung Động.

Sau đó vứt cái thùng đi.

Ném bật lửa xuống.

Bóng người xoay lưng bỏ chạy khỏi đây.

"Bùng" một tiếng, hai ngôi nhà chớp mắt đã bị ngọn lửa bùng lên bao trùm!

Ngư Tê Chu nửa đêm tỉnh dậy uống nước, tiện thể nhìn lướt qua màn hình giám sát livestream, liền nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ này.

"Ngư Đường Đường! Dậy đi đừng ngủ nữa! Nhà cháy rồi mau chạy đi!!!"

Tiếng hét xé ruột xé gan trên loa phát thanh cuối cùng cũng đ.á.n.h thức các khách mời đang ngủ say.

Bọn họ bị khói đặc sặc đến ho sù sụ, hoảng hốt cuống cuồng lao xuống giường chạy ra ngoài.

Lửa cháy ngày càng lớn, đã lan vào tận trong nhà.

Hạ Lâm xách một xô nước tới hỗ trợ, nghe vậy lắc đầu, "Không thấy."

"Khéo lại ngủ c.h.ế.t dí ở xó nào rồi." Lục Nhiên mỉa mai, "Thế cũng là đáng đời cô ta."

Đáy mắt Yến Lan Thanh lạnh lẽo, "Ngậm cái miệng của anh lại."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.