Thầm Giấu Tình Nồng - Chương 2

Cập nhật lúc: 16/09/2026 04:03

Đây là sự thật. Mắt nhìn đàn ông của tôi đúng là chẳng ra sao. Trong trường có cả đống hot boy đẹp trai theo đuổi, cuối cùng tôi lại chọn trúng một tên cặn bã.

Vừa nói xong, Trần Tranh và người kia cũng mua vé trở về.

“Tớ không quan tâm, cậu nhất định phải xem giúp tớ.”

Tôi ngẩng đầu nhìn chàng trai kia. Chiều cao khá ổn, vóc dáng cũng được, ngoại hình thì càng không có gì để chê. Dù sao tôi và Trần Nhan Nhan đều là những đứa mê trai đẹp chính hiệu.

Còn nhân phẩm à?

Phải quan sát thêm mới biết.

4

Trên đường lên núi, Trần Nhan Nhan đi cùng bạn trai. Dù sao người ta cũng đang trong giai đoạn tình cảm mặn nồng, hiểu được, hiểu được.

Tôi đi theo phía sau hai người họ, tiện thể quan sát bạn trai của Trần Nhan Nhan.

“Nhắc em một câu, em là người có bạn trai rồi đấy.”

Tôi: ???

Chẳng phải chỉ là giả làm người yêu thôi sao?

Có cần nghiêm túc đến thế không?

Trần Tranh mặc một bộ đồ leo núi màu đen, trên lưng đeo ba lô cũng màu đen, gương mặt tuấn tú nổi bật đến mức khiến người ta khó lòng rời mắt.

Phải công nhận, xét về nhan sắc, Trần Tranh còn đẹp trai hơn cả bạn trai cũ của tôi.

Không… Cái thứ đó sao có thể đem ra so với người ta được chứ?

Hồi đó chắc chắn mắt tôi bị mù rồi.

“Tôi đang giúp em gái anh giải quyết chuyện đại sự cả đời đấy.”

Trần Tranh sa sầm mặt: 

“Em lo giải quyết chuyện của mình trước đi.”

Tôi thì có chuyện gì cần giải quyết?

Người này có bệnh... đúng không?

Đến lưng chừng núi, tôi đã mệt đến mức không chịu nổi. Vốn dĩ leo núi chẳng phải sở trường của tôi, huống hồ còn phải leo tận lên đỉnh.

Trước khi đến, Trần Nhan Nhan rõ ràng nói chỉ leo chơi thôi, không cần nghiêm túc.

Có hề nói phải leo đến tận đỉnh đâu???

“Các cậu cứ lên trước đi, tớ ở đây chờ.”

Tôi mệt đến mức hai bên thái dương túa ra từng giọt mồ hôi to như hạt đậu, chúng dính c.h.ặ.t vào tóc mai hai bên, trông chẳng khác nào tôi vừa chạy xong mười vòng sân vận động, nhìn thôi cũng khiến người ta xót xa.

Trần Nhan Nhan đành từ bỏ ý định kéo tôi đi tiếp: 

“Được rồi, vậy cậu ở đây chờ bọn tớ nhé!”

“Thể lực kém thế mà cũng học người ta leo núi.”

 Trần Tranh nhìn tôi với vẻ ghét bỏ, sau đó quay sang nói với hai người kia: 

“Hai người cứ đi đi, tôi ở đây với cô ấy. Không khéo bị người ta bắt cóc bán đi, đến lúc đó lại phải mất công đi tìm.”

Đúng là khiến cả nhà tôi phải chấn động. Cảm ơn anh đã nghĩ cho tôi đến thế nhé. Người không biết còn tưởng tôi là đồ vô dụng chẳng làm được tích sự gì.

Trần Nhan Nhan bước đến bên cạnh, vỗ vai tôi:

 “Vậy cậu ở đây chờ bọn tớ với anh tớ nhé. Yên tâm, anh tớ tốt lắm.”

Nói xong, cô ấy cùng bạn trai rời đi...

Không phải chứ???

Trần Nhan Nhan, cậu yên tâm để tớ ở riêng với anh trai cậu đến thế thật à?

5

Tôi vừa định giơ tay lau mồ hôi trên thái dương, lại cảm nhận được những giọt mồ hôi đang từng chút một biến mất trước khi tay kịp chạm tới.

Ngẩng đầu lên, tôi thấy Trần Tranh đang nghiêm túc dùng khăn giấy lau mồ hôi bên thái dương cho mình.

“Hay là để tôi tự làm đi.”

Trần Tranh như thể không nghe thấy lời tôi nói, vẫn tỉ mỉ lau sạch mồ hôi nơi tóc mai.

Đến khi anh lau xong, tôi vẫn còn hơi ngẩn người.

Ngay sau đó, trước mắt xuất hiện một chai nước khoáng.

Thấy tôi cứ ngây ra, anh nói: 

“Có uống không? Không uống thì thôi...”

Mắt thấy chai nước sắp bị anh cất lại vào ba lô.

Tôi lập tức giật lấy chai nước trong tay anh, còn không quên nói một tiếng: 

“Cảm ơn.”

Không ngờ anh cũng chu đáo phết.

“Từ lúc bắt đầu leo đến vừa rồi, chúng ta đi tổng cộng một tiếng rưỡi. Riêng em đã nhìn tên đàn ông kia suốt nửa tiếng.”

Anh lại muốn làm gì nữa đây?

“Trong một tiếng rưỡi đó, em chỉ nhìn tôi đúng hai lần.”

Tôi cau mày nhìn anh: 

“Thì sao? Anh muốn làm gì?”

Anh bước đến bên cạnh tôi, lấy chai nước khoáng trong tay tôi, mở nắp rồi đưa đến bên miệng.

Do dự một lát, nhưng vì khát quá nên tôi vẫn cúi đầu uống.

Anh lại nói: “Tôi muốn được bù đắp.”

Lời vừa dứt, tôi sợ đến mức phun luôn ngụm nước trong miệng ra.

Cho nên anh định xử tôi ngay giữa chốn núi sâu rừng thẳm này sao?

Đúng lúc ấy, bụng tôi lại chẳng biết giữ thể diện mà réo lên.

Trước khi lên núi, tôi thật sự cứ tưởng hôm nay chỉ đi dạo ngắm cảnh, thế nên trong túi chỉ mang theo mỹ phẩm.

“Cho em.”

Chu Dã đặt chiếc ba lô đen mình đang đeo vào lòng tôi. Đúng lúc tôi định ném trả chiếc ba lô cho anh.

Qua khe hở của khóa kéo, tôi nhìn thấy bên trong có một chiếc hộp màu xanh và một gói đồ màu vàng.

Bị sự tò mò thôi thúc, tôi mở chiếc ba lô màu đen ra, ngay sau đó một hộp bánh Oreo cùng một gói khoai tây chiên vị dưa chuột hiện ra trước mắt.

Bụng tôi lại chẳng biết giữ thể diện mà réo lên lần nữa. Tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà giữ hình tượng, lập tức xé bao bì, nhét đồ ăn vào miệng.

Sau một hồi mệt bở hơi tai mà được ăn một miếng đồ ăn nhiều calo để lấp đầy bụng, cảm giác này đúng là hạnh phúc không gì sánh bằng.

“Sao anh biết tôi thích ăn Oreo với khoai tây chiên vị dưa chuột?”

“Em có ăn không?” Đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào tôi, như thể đang nói: Không ăn thì tôi vứt.

“Đừng, ăn chứ, tôi ăn.”

Lúc còn ở dưới chân núi, tôi còn lẩm bẩm chê anh, đi leo núi thôi mà đeo cả cái ba lô, chẳng hiểu mang theo lắm thứ như vậy để làm gì?

Đột nhiên, một ý nghĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.

Tôi nhìn đống đồ ăn trong tay bằng ánh mắt kỳ quái, chẳng lẽ... có độc?

“Có độc hay không mà em cũng không biết à, Lục Nhiên?”

Một câu của anh khiến tôi ngẩn ra. Tôi biểu hiện rõ ràng đến thế sao?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.