Thầm Giấu Tình Nồng - Chương 5
Cập nhật lúc: 16/09/2026 04:03
Vì chỉ là cuộc thi nội bộ do trường tổ chức nên tôi không chuẩn bị gì nhiều, hơn nữa đề tài này cũng khá đơn giản.
Luận điểm của đội tôi là [Chưa từng ở bên nhau sẽ tiếc nuối hơn].
Còn đội anh là [Cuối cùng không thể ở bên nhau sẽ tiếc nuối hơn].
Ban đầu là phần tranh biện của các bạn khác, còn phần kết cuối cùng lại do tôi và Trần Tranh ở phía đối diện đảm nhận.
Vận may này đúng là chẳng biết nói sao cho hết. Quan trọng nhất là đề tài lần này chọn hay quá đi mất.
“Tôi cho rằng chưa từng ở bên nhau sẽ càng tiếc nuối hơn. Trước đây tôi từng từ chối một chàng trai vô cùng xuất sắc, lại còn rất đẹp trai. Sau đó tôi hối hận, muốn tìm hiểu về cậu ấy, muốn bước vào cuộc sống của cậu ấy. Nhưng điều kiện tiên quyết cho tất cả những chuyện đó là liệu tôi có thể ở bên cậu ấy hay không, liệu cậu ấy có chịu cho tôi một cơ hội để tìm hiểu cậu ấy hay không. Tôi thật sự đã hối hận rất lâu, không hiểu sao hồi đó mình lại mù mắt đến mức chẳng hề chú ý tới cậu ấy.”
Đề tài này đúng là quá tuyệt vời.
Chẳng phải rõ ràng đang cho tôi một cơ hội để tỏ tình sao?
Trần Tranh: “Tôi cho rằng cuối cùng không thể ở bên nhau mới càng tiếc nuối hơn. Khi bạn ở bên một người rất nhiều năm, bạn hiểu rõ mọi thói quen trong cuộc sống của cô ấy, biết cô ấy thích ăn gì, không thích ăn gì. Có lẽ trong quãng thời gian ấy, hai người từng cùng nhau trải qua khó khăn, cũng từng có những tháng ngày ngọt ngào, êm đềm. Nhưng thời gian giống như một lưỡi d.a.o mài qua năm tháng, nó sẽ kiểm chứng xem hai người có thể có tương lai hay không. Cho dù bạn mong muốn một tương lai bên nhau, nhưng cô ấy lại không nghĩ như vậy, cuối cùng hai người vẫn sẽ chia xa.”
“Đã từng cùng nhau ngắm nhìn bốn mùa xuân hạ thu đông, cùng nhau thưởng thức từng bữa cơm mỗi ngày, cùng nhau bước qua những buổi sớm mai và những chiều hoàng hôn. Nếu cuối cùng phải chia xa, bạn có cảm thấy tiếc nuối không? Chắc chắn là có, bởi từng phút từng giây của bạn đều đã ghi lại tương lai mà bạn từng nghĩ sẽ có cùng cô ấy.”
Tất cả mọi người có mặt đều nhìn Trần Tranh đang đứng trên bục tranh biện. Những lời anh nói khiến ai nấy đều kinh ngạc.
Chỉ bởi vì từ đầu đến cuối, ánh mắt anh vẫn luôn nhìn tôi.
Đôi mắt u tối ấy càng nói càng trở nên cô đơn, càng nói càng chất chứa tiếc nuối.
Thậm chí tôi còn có thể cảm nhận được người anh đang nói đến chính là mình.
13
Cuối cùng, chúng tôi hòa nhau, bởi đáp án cho câu hỏi này vốn dĩ trong lòng mỗi người đều có hai mặt.
Cho đến khi cuộc tranh biện kết thúc, tôi vẫn không ngừng nghĩ lại những lời vừa rồi của anh.
Dường như tôi vừa được làm quen lại với một Trần Tranh hoàn toàn khác, một Trần Tranh mà trước đây tôi chưa từng hiểu.
“Vậy anh cảm thấy chưa từng ở bên nhau sẽ tiếc nuối hơn, hay cuối cùng không thể ở bên nhau sẽ tiếc nuối hơn?”
Anh cúi người ghé sát tôi, giọng điệu lười biếng:
“Em thấy sao?”
“Tôi cảm thấy chưa từng ở bên nhau sẽ tiếc nuối hơn. Anh nói xem, có đúng không?”
“Trần Tranh, tôi không muốn phải tiếc nuối. Tôi muốn ở bên anh, cho dù cuối cùng chúng ta không thể đi đến cuối cùng, tôi cũng chấp nhận.”
Đúng vậy, thật ra tôi cũng cảm thấy cuối cùng không thể ở bên nhau mới càng tiếc nuối hơn. Nhưng nếu không thử một lần, làm sao biết được chứ?
“Vậy em cứ tiếc nuối đi.”
...
…
14
Trong mắt người ngoài, chúng tôi ngọt ngào bao nhiêu thì có bấy nhiêu, chỉ mình tôi biết bản thân chẳng khác nào bị đày vào lãnh cung.
Điểm khác biệt duy nhất là người ngoài không biết tôi đã bị đày vào lãnh cung.
Người biết chỉ có mình tôi.
Danh phận thì có rồi, nhưng cùng lắm cũng chỉ là một cái danh, một danh phận được anh thừa nhận mà thôi.
“Trần Tranh, đã một tháng rồi, anh...” Đôi mắt u tối ấy nhìn chằm chằm vào tôi, có hơi đáng sợ:
“Bao giờ anh mới cho tôi ngồi vào vị trí chính cung vậy?”
Anh khẽ bật cười, khóe môi nhếch lên trong thoáng chốc rồi nhanh ch.óng trở lại như thường:
“Chẳng phải em vẫn luôn là chính cung sao?”
Luôn là cái gì chứ, bổn cung đã ở lãnh cung hơn một tháng rồi đấy.
Tủi thân quá, tôi cố kìm nước mắt trong hốc mắt, nhưng có cố thế nào cũng chẳng rơi nổi một giọt.
“Chính cung chỗ nào? Bây giờ cùng lắm tôi chỉ được tính là phi tần, còn là một phi tần bị đày vào lãnh cung nữa.”
“Muốn ra ngoài?”
Vốn chẳng thể khóc nổi, vừa nghe anh nói vậy, tôi lập tức kích động gật đầu lia lịa.
“Chờ thêm đi.”
Tôi tức giận đứng bật dậy:
“Bà đây không chơi với anh nữa, mệt tim ch//ết đi được.”
15
Kể từ ngày hôm đó, tôi không chủ động đi tìm Trần Tranh thêm lần nào nữa.
Trong trường đương nhiên cũng bắt đầu lan truyền tin đồn hai chúng tôi đã chia tay.
Tôi chỉ từ chối anh có một lần thôi, thế mà anh thì hay rồi, hơn một tháng trời, thật sự coi tôi như người ch//ết chắc?
Cứ đùa giỡn với tôi, treo tôi lơ lửng mãi như thế. Nếu tôi là con vịt, chắc đã bị nín ch//ết từ lâu rồi.
Đúng lúc này, điện thoại nhận được một tin nhắn:
[Nhiên Nhiên, Chủ nhật ra ngoài chơi nhé, vừa hay tớ có tin vui muốn báo cho cậu.]
[Tin vui gì mà không thể nói luôn bây giờ à?]
[Gặp mặt rồi nói.]
Mười phần thì có tám chín phần là cô ấy đã chính thức ở bên anh chàng đẹp trai lần trước rồi.
Quả nhiên, tôi đoán đúng.
Chỉ là vừa quay đầu, tôi đã nhìn thấy Trần Tranh cầm chai nước khoáng đi tới.
Tôi hơi bất ngờ, bởi trước khi đến đây, tôi còn đặc biệt hỏi Trần Nhan Nhan tổng cộng có bao nhiêu người đi.
Trần Nhan Nhan dường như nhận ra tôi không vui, vội vàng nói:
“Tớ gọi anh tớ đến đấy. Đi chơi thì chẳng phải càng đông càng vui sao?”
Cảm ơn cậu nhé, đông vui gì mà lại lôi cái tên này đến đây?
