Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 97: Thành Phố K Trở Thành Hòn Đảo Cô Lập

Cập nhật lúc: 25/12/2025 04:59

Mộc Cửu Nguyệt hỏi: "Người bên ngoài, không phải đều đi đến Khu trú ẩn rồi sao? Sao vẫn còn người sống ở bên ngoài?"

"Khu trú ẩn cũng không phải ai cũng nhận. Hoặc là có vật tư, hoặc là trẻ khỏe. Người bình thường thì không vào được." Một cậu bé mười hai mười ba tuổi mở miệng giải thích: "Họ cũng giống chúng tôi, đều là những người bị bỏ rơi."

Người bên phía Mộc Cửu Nguyệt cùng nhau thở dài.

Mộc Cửu Nguyệt bình tĩnh tiếp tục hỏi: "Các người đã đi bao xa?"

"Chúng tôi chỉ đi qua các thị trấn xung quanh một lượt. Thời gian gấp, chúng tôi không đi được nơi quá xa. Nhưng tôi dám nói, những nơi khác chắc cũng như vậy thôi."

Thiếu niên trả lời: "Trên đường chúng tôi đến đây, nghe nói Khu trú ẩn Đông Nam đã sớm không còn nữa, khu trú ẩn của mấy thành phố lớn cũng tiêu tùng rồi. Có nơi c.h.ế.t vì tuyết lở, có nơi c.h.ế.t vì dịch hạch. Có một khu trú ẩn ở thành phố lớn không coi trọng dịch hạch này, kết quả bệnh nhân số 0 đột nhiên phát bệnh, nôn ra m.á.u ngay tại chỗ, m.á.u b.ắ.n ra ngoài, cùng lúc lây nhiễm cho mấy chục người."

"Mà mấy chục người đó cũng không biết mình bị lây nhiễm, về nhà vẫn làm việc như bình thường, hình thành lây nhiễm chéo. Nửa tháng sau, một nửa số người trong khu trú ẩn đều bị lây bệnh. Họ muốn chạy ra ngoài cầu cứu, nhưng phần lớn người chưa ra khỏi khu trú ẩn đã phát bệnh rồi. Chỉ có vài trăm người sống sót cuối cùng kiên trì đến được khu trú ẩn khác cầu cứu. Sau đó, bị b.ắ.n thành cái sàng tập thể."

Thiếu niên nói xong những lời này, vẻ mặt dè dặt nhìn Mộc Cửu Nguyệt.

Cậu ta tuy nhỏ tuổi, nhưng đã xác định được, vị anh trai nhỏ nhắn gầy yếu trước mắt này chính là người dẫn đầu của đội ngũ này.

"Những gì chúng tôi biết chỉ có thế thôi." Thiếu niên tiếp tục nói: "Bây giờ dịch hạch vừa bùng phát, tất cả các khu trú ẩn lớn chắc chắn sẽ không nhận người nữa đâu. Họ cũng sợ đi vào vết xe đổ."

Mộc Cửu Nguyệt gật đầu: "Làm tốt lắm."

Nói xong, Mộc Cửu Nguyệt ném một cái bao tải qua, nói: "Đây là thù lao cho các người, có vắc-xin cũng có thức ăn và nước uống. Bây giờ nhiệt độ cao, các người sống ở ngoài trời cũng không sao. Các người có thể tìm một chỗ tại đây để dừng chân, nhưng tuyệt đối không được vượt qua vạch này. Nghe hiểu chưa?"

"Vâng vâng vâng, cám ơn cậu." Hơn hai mươi người phía đối diện đồng loạt quỳ xuống trước Mộc Cửu Nguyệt.

"Có tin tức gì cứ việc gửi tới, tôi sẽ dựa vào giá trị của tình báo mà đưa cho các người thù lao tương ứng." Mộc Cửu Nguyệt nói.

"Vâng, vậy chúng tôi liên lạc với cậu thế nào?"

"Đốt lửa trại. Tôi nhìn thấy thì tự nhiên sẽ đến." Mộc Cửu Nguyệt nói xong câu này, ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói: "Nhắc nhở thân thiện, tranh thủ lúc nguồn nước vẫn còn, hãy mau chóng tích trữ nước đi. Sau này, có thể sẽ không còn cơ hội nữa đâu."

Mộc Cửu Nguyệt liền dẫn người rời đi.

Đám người đó nhìn chằm chằm vào bóng lưng Mộc Cửu Nguyệt, bảo không ghen tị là nói dối.

Nhưng bọn họ thực sự không dám vượt quá giới hạn dù chỉ một bước.

Bởi vì bọn họ hiểu, người thanh niên kia tuyệt đối nói được làm được.

Mộc Cửu Nguyệt trở về Khu trú ẩn trên núi, liền đi tìm Vệ Liệt.

"Vệ Liệt, tình hình rất tệ." Mộc Cửu Nguyệt nói: "Thành phố K chúng ta thành đảo cô lập rồi. Bên ngoài toàn bộ đều là người nhiễm bệnh, cái c.h.ế.t của họ chỉ là chuyện sớm muộn. Bây giờ những người duy nhất có thể sống sót, chắc chỉ có vài khu trú ẩn lớn và các khu trú ẩn ở thành phố lớn tạm thời duy trì được thôi."

Vệ Liệt nghiêm túc gật đầu: "Theo ước tính, hiện tại dân số còn sống sót trên cả nước chắc chưa đến ba trăm triệu đâu."

Mộc Cửu Nguyệt nói: "Đúng vậy. Đây mới là đợt thiên tai thứ tư."

"Tuy nhiên, có một cái lợi, đó là Khu trú ẩn Trung tâm tạm thời sẽ không đến thành phố K gây rắc rối nữa." Mộc Cửu Nguyệt nói: "Khu trú ẩn Trung tâm đã rút đi phần lớn dân số từ các khu trú ẩn ở thành phố khác, đủ để họ tiêu hao một thời gian rồi. Bọn họ không rút được người của Khu trú ẩn thành phố K, cho nên mới ngáng chân chúng ta. Chuyện này, Sở trưởng Lâm sẽ không ngậm bồ hòn làm ngọt đâu nhỉ?"

Vệ Liệt cười, nói: "Đương nhiên là không. Nhưng mà, đây là chuyện giữa bọn họ, không liên quan gì đến chúng ta. Chúng ta chỉ cần giữ vững địa bàn của mình là đủ rồi."

"Nói phải. Bây giờ vẫn chưa phải lúc lộ diện." Mộc Cửu Nguyệt nói đầy ẩn ý: "Đợi sau trận đại động đất, sóng thần và núi lửa phun trào, mới thực sự là lúc thay m.á.u toàn bộ."

"Mấy ngày nay cô vất vả rồi." Vệ Liệt nói: "Cô nghỉ ngơi cho khỏe, tôi đi tìm Lận Trăn và Sở trưởng Lâm nói chuyện thêm chút nữa."

"Ừm." Mộc Cửu Nguyệt cũng không khách sáo với anh, quay người về hang động của mình nghỉ ngơi.

Vừa về đến nơi, đã thấy Lão Hầu đang khử trùng hang động, từ trong ra ngoài không bỏ sót ngóc ngách nào.

"Về rồi à?" Lão Hầu thấy Mộc Cửu Nguyệt về, vội vàng đi tới: "Tình hình bên ngoài thế nào rồi?"

"Địa ngục trần gian." Mộc Cửu Nguyệt trả lời: "Thời gian này, đừng đi đâu cả."

"Chú chẳng đi đâu hết." Lão Hầu thề thốt nói: "Mà này, cái dịch hạch này bao giờ mới kết thúc thế?"

"Khó nói lắm." Mộc Cửu Nguyệt thở dài một tiếng.

Cô thật sự không biết. Kiếp trước, vì sai sót ngẫu nhiên mà bỏ lỡ đợt bùng phát dịch hạch lớn.

Cô cũng chỉ nghe nói hồ lô có thể chiết xuất ra nguyên tố chữa bệnh, cũng không biết cụ thể là vị đại lão lợi hại nào nghiên cứu ra, càng không biết dịch hạch biến mất như thế nào.

Hình như, đùng một cái là hết. Rất tà môn.

Những ngày tiếp theo, Mộc Cửu Nguyệt ngoại trừ đi trao đổi tin tức với nhóm người kia thì cơ bản không ra ngoài nữa.

Dù sao bây giờ ra ngoài cũng chẳng có giá trị gì.

Trước đây thường xuyên ra ngoài là để tìm kiếm vật tư, là để báo thù.

Bây giờ vật tư bên ngoài dù có tìm được thì cũng không thể cho vào mồm.

Hơn nữa, cô và Vệ Liệt thực sự đã thu thập đủ vật tư.

Dùng khả năng nhân bản vạn lần của cô, có thể nhân bản ra đủ vật tư cho một vạn người sinh sống mấy chục năm, cho nên hoàn toàn không cần ra ngoài mạo hiểm.

Cô không giống nam nữ chính nhà bên, rõ ràng nắm trong tay vật tư trị giá hàng trăm tỷ, mà vẫn phải khổ sở đi tìm kiếm vật tư, sống còn khổ hơn chó.

Để làm gì chứ? Điển hình của việc không khổ mà cứ thích đ.â.m đầu vào khổ.

Cô cũng không bị dở hơi, mới không đi làm chuyện ngu xuẩn đó.

Bên phía Sở trưởng Lâm cũng học theo Vệ Liệt, phòng thủ nghiêm ngặt, không cho phép người trong Khu trú ẩn ra ngoài.

Mọi người cứ thế mà "cẩu" (ẩn nấp), cố thủ sống c.h.ế.t trong căn cứ.

Sở trưởng Lâm cũng là một nhân tài, không chỉ nghiên cứu ra hạt giống chịu lạnh, mà còn nghiên cứu ra hạt giống chịu hạn chịu nhiệt, dẫn dắt cư dân Khu trú ẩn cùng nhau điên cuồng làm ruộng.

Đất đai không đủ thì lấy không gian bù vào.

Mộc Cửu Nguyệt tò mò đi tham quan thử, nhà kính cao mấy chục mét, toàn bộ đều là trồng trọt lập thể, từng cái giá xếp cao ngất, từng tầng hoa màu đang phát triển mạnh mẽ.

Để nuôi sống nhiều người như vậy, khẩu vị hay dinh dưỡng gì đó đều không quan tâm nổi, chỉ cần sản lượng lớn và ăn no là được.

Cho nên đa số trồng khoai tây, khoai lang, sắn, bí ngô lớn, những loại cây trồng có sản lượng cực cao này.

Cũng đừng nói đùa. Dựa vào những thứ này, Sở trưởng Lâm thực sự đã nuôi sống mấy triệu dân của Khu trú ẩn.

Thảo nào người đứng đầu và người đứng thứ hai đều bị tước quyền lực, chỉ dựa vào năng lực này của Sở trưởng Lâm, hai người bọn họ sớm muộn gì cũng phải nhường ngôi cho người tài.

Lận Trăn bên kia cũng nhận được tin, ngoài việc tuần tra phòng thủ hàng ngày, thì chính là dẫn người của căn cứ Bình Minh điên cuồng làm ruộng theo.

Ai cũng biết, bên ngoài đã chẳng còn vật tư gì để tìm kiếm nữa rồi, muốn sống sót, thì đi làm ruộng hết đi!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.