Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 140: Có Nên Đến Khu Trú Ẩn Miền Trung Dạo Một Vòng Không?
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:10
"Đúng vậy." Mọi người cùng gật đầu.
"Thẩm Thanh nói nhân lực vẫn còn hơi ít, nếu cho cậu ấy thêm một trăm người nữa, biết đâu kiếm được nhiều hơn." Vệ Liệt lên tiếng: "Cho nên, bây giờ chúng ta phải bàn xem có nên tăng cường nhân lực không."
Mộc Cửu Nguyệt đã nếm được quả ngọt, mắt sáng rực lên: "Đi chứ! Sao lại không đi! Chúng ta có hơn tám mươi vạn người, chọn ra trăm tám chục người đâu có khó!"
Lận Trăn nói: "Chọn người không khó, khó là làm sao móc nối được với cấp trên. Sở dĩ Thẩm Thanh có thể thành công nhanh chóng là vì tôi và Sở trưởng Lâm đã giao hết các mối quan hệ tích lũy trước đây cho cậu ấy. Chúng ta phái thêm người qua đó, nếu vẫn dùng đường dây cũ thì về cơ bản không có thêm lợi ích gì mấy. Trừ phi bồi dưỡng thêm đường dây quan hệ thứ hai, như vậy mới có ý nghĩa."
"Đúng, chính là đạo lý này." Sở trưởng Lâm nói: "Đây cũng là vấn đề chúng ta cần bàn bạc kỹ lưỡng. Cá nhân tôi thiên về hướng ổn định, phát triển nội lực của chúng ta trước. Trận mưa axit này kéo dài đến nửa năm.
Tiêu hao trong nửa năm quá lớn, chúng ta phải chú trọng phát triển nông nghiệp chăn nuôi mới có thể nuôi sống được nhiều người như vậy. Tôi đã rất tiết kiệm rồi, những người không có sức lao động, ngày hai bữa, ăn toàn là bánh trộn cát, rễ cây vỏ cây. Nhưng dù vậy, mức tiêu hao mỗi ngày vẫn là con số kinh người."
"Đây là còn trong trường hợp Cửu Nguyệt cung cấp phần lớn lương thực đấy. Tôi luôn cho rằng, ăn no bụng trước rồi hãy bàn chuyện khác." Sở trưởng Lâm nhìn về phía Mộc Cửu Nguyệt: "Huống hồ, sau mưa axit còn có thiên tai, chúng ta phải chuẩn bị trước vật tư cho thiên tai tiếp theo."
Mộc Cửu Nguyệt trầm ngâm: "Cũng có lý."
Vệ Liệt lên tiếng: "Cơ hội kiếm tiền chỉ thoáng qua là mất. Thực không dám giấu, tôi tích cực kiếm vàng như vậy là vì Cửu Nguyệt cần."
Mọi người đều nhìn về phía Mộc Cửu Nguyệt.
Mộc Cửu Nguyệt gật đầu: "Điều này là thật. Duy trì không gian cần tiêu tốn vàng, hơn nữa là một lượng vàng không nhỏ."
Câu này là nói dối, mục đích là để người khác không nảy sinh suy nghĩ không làm mà hưởng, không được cho rằng đồ trong không gian của cô đều là từ trên trời rơi xuống.
Phải để họ bỏ công sức ra.
Khi chi phí chìm đủ lớn, họ sẽ còn lo lắng cho không gian này hơn cả bản thân cô.
Quả nhiên, Lận Trăn và Sở trưởng Lâm lập tức trầm tư suy nghĩ.
"Không gian của Cửu Nguyệt là giới hạn cuối cùng của chúng ta, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót. Gia sản của chúng ta đều nằm trong không gian cả đấy." Lận Trăn nói: "Huống hồ bên trong còn có đất có thể trồng trọt, đó càng là nền tảng để an thân lập mệnh."
"Tôi cũng tán thành." Sở trưởng Lâm thở dài một tiếng, nói: "Thảo nào trước đây Vệ Tổng chỉ đích danh đòi vàng, đều là đòi cho Cửu Nguyệt phải không? Được, chuyện này chúng ta tính toán lại. Trồng lương thực quan trọng, vàng cũng quan trọng, chúng ta xem có cách nào song quản tề hạ (tiến hành song song cả hai) không."
"Tôi có một ý tưởng." Mộc Cửu Nguyệt giơ tay nói.
Ba người đồng loạt quay đầu nhìn cô.
"Tôi thấy chúng ta có thể đến khu trú ẩn miền Trung dạo một vòng xem sao, ngồi nhà bàn bạc cũng chẳng ra ngô ra khoai gì, chi bằng đến tận nơi xem thực tế." Mộc Cửu Nguyệt nói: "Chúng ta nghĩ cách trà trộn vào, xem có gì hay ho để nhặt nhạnh không. Tuy kiếm tiền rất quan trọng, nhưng nhặt của hời cũng quan trọng mà!"
Nói xong, Mộc Cửu Nguyệt nháy mắt.
Vệ Liệt phản ứng đầu tiên: "Cô muốn đi nhặt của hời từ mấy tên nhà giàu đó?"
"Tại sao không chứ?" Mộc Cửu Nguyệt nói: "Khu trú ẩn miền Trung năm lần bảy lượt gây rắc rối cho chúng ta, còn gây ra tổn thất lớn như vậy. Món nợ này không tính toán rõ ràng với bọn họ thì hời cho bọn họ quá? Chúng ta có không gian, còn sợ gì nữa?"
Mắt Lận Trăn sáng lên, anh ta là người không chấp nhận được dù chỉ một hạt cát trong mắt, lập tức tỏ thái độ: "Tôi thấy được đấy!"
Sở trưởng Lâm suy nghĩ một chút, nói: "Cũng không phải là không được. Chỉ là phải tính kế lâu dài."
"Sở trưởng Lâm, cái này không cần cân nhắc nữa, trăm lợi mà không có một hại!" Lận Trăn nôn nóng nói: "Chúng ta lén lút đi, lén lút về, chuyện chịu thiệt thì đ.á.n.h c.h.ế.t không nhận, khu trú ẩn miền Trung có bản lĩnh thì đi mà tìm! Tìm được đồ mất, coi như bọn họ giỏi!"
"Các cậu đừng quá tự tin. Khu trú ẩn miền Trung thu nhận dân số và của cải của mười tỉnh, người tài trong đó cũng không ít đâu." Sở trưởng Lâm lớn tuổi nhất, cũng là người trầm ổn nhất, ông từ tốn nói: "Hơn nữa không gian của Cửu Nguyệt là bí mật tuyệt đối của căn cứ Bình Minh chúng ta, tuyệt đối không thể có bất kỳ sai sót nào.
Các cậu không sợ người của khu trú ẩn miền Trung một khi biết được bí mật của cô ấy sẽ lén lút ra tay độc ác với cô ấy sao? Năng lực này trong mạt thế đã là sự tồn tại nghịch thiên rồi! Những kẻ có quyền sẽ không dễ dàng buông tha đâu."
"Nói cũng phải." Vệ Liệt gật đầu: "Đúng là cần phải bàn bạc kỹ lưỡng."
Mộc Cửu Nguyệt vừa định mở miệng thì bị ngắt lời.
"Cửu Nguyệt, cô đừng vội, không phải không cho cô đi, mà là phải xem đi trong trường hợp nào." Sở trưởng Lâm lập tức trấn an cô: "Dù sao cô cũng là Căn cứ trưởng của căn cứ Bình Minh, quân t.ử không đứng dưới bức tường sắp đổ, cô nói có phải không?"
Mộc Cửu Nguyệt ỉu xìu gật đầu: "Được rồi, vậy bàn lại sau."
Mộc Cửu Nguyệt ủ rũ đi tìm Lão Hầu, thấy Lão Hầu đang cùng cô giáo Tần giúp làm bánh rau, loại thực phẩm phổ biến nhất và tiêu thụ lớn nhất trong căn cứ.
Có người thái rau, có người trộn cát trộn rễ cây, có người đốt lửa rán bánh, có người đóng gói chuyển ra ngoài.
Lão Hầu vừa làm vừa lầm bầm: "Làm cái trò gì thế này? Cơm đang ngon lành lại làm thành ra thế này! Ăn kiểu gì đây? Lại còn cát với lá cây vỏ cây nữa chứ!"
Cô giáo Tần an ủi ông: "Đây cũng là cách nghĩ ra để ngăn chặn việc phúc lợi dành cho dân thường bị những kẻ xấu có tâm cơ chiếm dụng."
"Nhưng cũng quá..." Lão Hầu vẫn giữ vẻ mặt như bị táo bón.
Mộc Cửu Nguyệt đứng bên cạnh, giải thích tiếp lời cô giáo Tần: "Lão Hầu, ông xem phim truyền hình chưa? Trong cháo cứu trợ những năm mất mùa, người ta đều ném một nắm đất vào. Biết tại sao không?"
"Tại sao?" Lão Hầu hỏi ngược lại.
"Bởi vì người thực sự đói khát, đất sét trắng (cao lanh) cũng ăn, sao lại quan tâm trong cháo có nắm đất? Còn người không thiếu cái ăn, thì có thế nào cũng không nuốt trôi được.
Chiếc bánh này tuy thô ráp khó nuốt, nhưng có thể làm một người no bụng, sống sót. Điều này giúp những người không có khả năng kiếm điểm tích lũy cũng có thể dựa vào những chiếc bánh này mà sống. Còn những người có khả năng kiếm điểm tích lũy sẽ chê bánh này thô ráp rát họng, nuốt không trôi, lười đ.á.n.h chủ ý lên nó."
Mộc Cửu Nguyệt cầm một chiếc bánh đã chín lên, c.ắ.n một miếng.
Quả thực rất khó ăn, nhưng đúng là có thể ăn no.
"Chính là đạo lý này." Cô giáo Tần nói với Lão Hầu: "Căn cứ chúng ta vẫn có không ít người sống qua ngày nhờ vào hai chiếc bánh này đấy."
Miệng Lão Hầu mấp máy, cuối cùng không nói gì thêm, chỉ là lúc làm việc càng thêm ra sức.
Lúc phát bánh, Mộc Cửu Nguyệt cũng đi theo.
Khi nhìn thấy một nhóm người mặc quần áo rách rưới, dìu đỡ nhau đến nhận bánh, cô dường như đã hiểu những lo lắng của Sở trưởng Lâm.
Cô quả thực rất quan trọng đối với căn cứ Bình Minh.
Ít nhất khi cô còn sống, những người nghèo khổ ở căn cứ Bình Minh sẽ không bị c.h.ế.t đói.
Sở trưởng Lâm có thể không phải là một người tốt theo đúng nghĩa, nhưng ông ấy thực sự đã làm được những việc mình cần làm.
Đặc biệt là so với đám sâu mọt ở khu trú ẩn miền Trung, Sở trưởng Lâm đã là một đại thiện nhân hiếm có rồi.
