Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 159: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:14
Hoa Đan Đan hài lòng nói: "Cũng đúng. Muốn câu cá lớn thì phải thả mồi to."
"Cũng chỉ có Khổng Hoài mới tâng bốc cô thôi." Cao Phong từ bên ngoài đi vào, ngồi phịch xuống đó với vẻ nghênh ngang: "Không thấy cậu cả nhà họ Khổng còn chẳng thèm lộ mặt sao?"
Khổng Hoài chỉ cười cười, cũng không tiếp lời.
Hoa Đan Đan đảo mắt xem thường, nói: "Thằng em trai con riêng kia của anh c.h.ế.t rồi, anh lại bắt đầu lên mặt đấy nhỉ?"
"Chuyện này chẳng lẽ không đáng vui mừng sao?" Cao Phong liếc nhìn Khổng Hoài, nói: "Nó mà hiểu chuyện biết nghe lời như Khổng Hoài thì tôi cũng chẳng phải là không dung chứa được nó."
"Các người đang nói gì đấy?" Lại một thanh niên khác từ bên ngoài đi vào, tướng mạo có phần âm nhu, dáng đi lại hơi ẻo lả giống mấy bà thím.
"Vu Thế, sao cậu lại đến đây? Chẳng phải cậu không hứng thú với mấy chuyện này sao?" Cao Phong hỏi ngược lại.
Vu Thế là người thừa kế của nhà họ Vu.
Bình thường cậu ta không thích xuất đầu lộ diện.
Cũng cực ít việc có thể khiến cậu ta chủ động ra khỏi cửa.
Ánh mắt Vu Thế không ngừng nhìn quanh bên dưới khán đài, dường như đang tìm người nào đó.
"Cậu tìm cái gì thế?" Cao Phong hỏi.
"Tìm một người." Vu Thế trả lời: "Hôm nay, anh ấy hẳn là sẽ đến."
"Hẳn là?" Cao Phong và Hoa Đan Đan đồng thanh lên tiếng: "Đến đây á?"
Vu Thế tìm một vòng vẫn không thấy, lập tức có chút thất vọng: "Không đến sao?"
Trong căn phòng đối diện, khi Mộc Cửu Nguyệt nhìn thấy Vu Thế thì sửng sốt một chút: "Hả? Sao cô ấy lại ở đây?"
"Ai?" Lận Trăn và Vệ Liệt cùng hỏi.
"Là cô ấy đó." Mộc Cửu Nguyệt chỉ vào Vu Thế ở đối diện nói: "Cái cô gái nhỏ ngồi bên cạnh Hoa Đan Đan ấy."
"Cô gái nhỏ? Cô quen cậu ta à?" Vệ Liệt hỏi.
"Cũng không hẳn là quen." Mộc Cửu Nguyệt ngẫm nghĩ rồi nói: "Hôm kia tôi ra ngoài lấy hàng cho Thẩm Thanh, thấy một đám người vây công cô ấy ở ngoài thành, còn có kẻ đẩy tới đẩy lui cô ấy. Tôi vốn không phải người thích lo chuyện bao đồng, nhưng tôi ghét nhất là ức h.i.ế.p phụ nữ. Hôm đó cô ấy mặc khá ít, lúc xô đẩy còn lộ cả một đoạn eo, vừa thon vừa dài, tóc tết cũng bị giật rối tung lên. Tôi đoán chắc vì xinh đẹp nên bị bọn buôn người nhắm trúng, thế là tiện tay giải vây giúp."
"Đám người đó bị tôi đuổi đi rồi, kết quả cô ấy đột nhiên kéo tôi chạy một mạch, chạy đến mức tôi thấy khó hiểu. Cô ấy kéo tôi đến một ngôi nhà dân, hỏi tôi không sợ bị người ta trả thù sao? Lúc đó tôi thấy câu hỏi thật kỳ cục, ai dám trả thù tôi chứ? Tôi bèn bảo không sợ. Không biết sao cô ấy lại cười."
Mộc Cửu Nguyệt với vẻ mặt nhức răng nói tiếp: "Sau đó cô ấy nói, lần đầu tiên có người không vì thân phận của cô ấy mà chủ động đứng ra bảo vệ, cô ấy cuối cùng cũng tìm được người định mệnh của mình. Cái gì với cái gì không biết! Tôi nghe mà hồ đồ luôn."
"Sau đó cô ấy hỏi tên tôi, tôi bịa đại cái tên Mục Tam. Nói là người bình thường sống ở khu dân nghèo." Mộc Cửu Nguyệt kể lại: "Rồi cô ấy bảo sẽ đến tìm tôi. Tôi nghe xong nghĩ bụng người này não có vấn đề à, tìm tôi làm gì? Đột nhiên cô ấy nhét cho tôi cái túi nhỏ rồi đi mất."
Mộc Cửu Nguyệt lấy cái túi nhỏ từ không gian ra: "Nè, chính là cái này."
Vệ Liệt nhanh tay lẹ mắt chộp lấy, mở ra xem, bên trong là một vật hình chữ nhật to bằng lòng bàn tay trông giống như cuốn băng cassette.
Lận Trăn kiến thức rộng rãi, lập tức nhận ra ngay: "Đây chẳng phải là thiết bị thu tín hiệu sao?"
"Thiết bị thu tín hiệu?" Lời Mộc Cửu Nguyệt còn chưa dứt, đã thấy trên đài cao đối diện, Vu Thế bật dậy, nhìn chằm chằm về phía phòng bao của Mộc Cửu Nguyệt.
"Úi trời đất ơi!" Mộc Cửu Nguyệt chộp lấy thiết bị thu tín hiệu, ném vội vào trong không gian.
Giây tiếp theo, Vu Thế cầm thiết bị dò tìm tín hiệu trên tay với vẻ mặt không thể tin nổi.
"Vừa rồi rõ ràng có tín hiệu, sao lại biến mất rồi? Anh ấy chắc chắn ở gần đây!" Vu Thế không ngồi yên được nữa, vội vàng bỏ đi.
Cao Phong nhìn bóng lưng Vu Thế, hỏi Khổng Hoài và Hoa Đan Đan: "Vu Thế bị sao thế?"
Hoa Đan Đan nhún vai: "Ai mà biết được? Gia chủ nhà họ Vu tính tình nóng nảy, không ngờ sinh ra đứa con lại nhu nhược như cái bánh bao mềm. Tôi lại thấy nhà họ Vu hợp kén rể hơn đấy."
Khổng Hoài không tiện bình phẩm, chỉ cười cười, hiển nhiên cũng có phần đồng tình với cách nhìn của Hoa Đan Đan.
Trong mấy gã công t.ử bọn họ, Vu Thế quả thực lạc loài so với những người khác.
Mộc Cửu Nguyệt thấp thỏm lo âu hỏi Vệ Liệt và Lận Trăn: "Có phải tôi gây họa rồi không? Có phải tôi không nên nhiều chuyện đi cứu người không?"
Vệ Liệt đ.á.n.h giá Mộc Cửu Nguyệt từ trên xuống dưới, nói: "Tôi lại thấy là Vu Thế để mắt đến cô rồi đấy."
"Cái gì cơ?!" Giọng Mộc Cửu Nguyệt cao lên ba quãng tám: "Tôi không thích phụ nữ!"
Lận Trăn cố nhịn cười: "Vu Thế là đàn ông, chỉ là trông hơi ẻo lả thôi."
Mộc Cửu Nguyệt trừng mắt to mắt nhỏ: "Cái gì! Đàn ông á! Trông như thế á?!"
"Chỉ cho phép cô là phụ nữ mà trông giống con trai, lại không cho phép người ta là đàn ông mà trông giống con gái sao?" Vệ Liệt cười như không cười nhìn Mộc Cửu Nguyệt.
Mộc Cửu Nguyệt dùng sức vò mặt, nói: "Thế cũng không đúng. Hình tượng bên ngoài của tôi luôn là đàn ông. Vu Thế cũng là đàn ông, cậu ta..."
"Thì không cho phép cậu ta thích đàn ông à?" Vệ Liệt hỏi ngược lại.
Mộc Cửu Nguyệt bị hỏi đến á khẩu không trả lời được.
Lận Trăn vỗ vỗ vai Mộc Cửu Nguyệt, nói: "Anh hùng cứu mỹ nhân, đối với công t.ử nhà giàu mà nói, là sự hấp dẫn chí mạng đấy."
"Thế này thì loạn mất." Mộc Cửu Nguyệt cạn lời: "Nếu sớm biết cậu ta là người thừa kế nhà họ Vu, tôi tuyệt đối không đi cứu."
"Vu Thế dẫn người tới rồi." Vệ Liệt nhắc nhở cô: "Cô mau vào không gian trốn đi."
Mộc Cửu Nguyệt không nói hai lời, xoay người chui tọt vào không gian.
Giây tiếp theo, tiếng gõ cửa vang lên.
Vu Thế dẫn người đi vào.
Vu Thế nhìn quanh một vòng, không thấy người mình cần tìm, đáy mắt lộ rõ vẻ thất vọng.
Cậu ta còn chẳng thèm để ý đến Vệ Liệt và Lận Trăn, tỏ thái độ coi như không khí.
Vệ Liệt và Lận Trăn cầu còn không được cậu ta lờ đi, đỡ phải phí lời giải thích.
Ngay khi Vu Thế định rời đi, ánh mắt cậu ta bỗng rơi vào tách trà trên bàn, mở miệng hỏi: "Phòng các người còn người thứ ba?"
Vệ Liệt cũng nhìn thấy tách trà, thầm kêu không ổn.
Lận Trăn phản ứng nhanh, nói: "Không, chỉ có hai chúng tôi."
"Coi tôi là thằng ngu à?" Vu Thế chỉ vào tách trà nói: "Hai người các anh, dùng ba cái tách trà?"
"Tách trà này là chuẩn bị cho ngài." Vệ Liệt cũng phản ứng lại kịp: "Thiếu gia tôn quý nhà họ Vu đến, sao có thể không quét dọn đón chào, pha trà thơm tiếp đãi?"
Vu Thế hoàn toàn không để ý đến lời nịnh nọt của Vệ Liệt, hỏi: "Các người có thấy một chàng trai cao không lắm, tầm 20 tuổi không? Trông rất đẹp trai, mang theo một vẻ hoang dã, lại có chút ngông cuồng bất cần đời, trông rất 'trai thẳng' nữa."
Vệ Liệt ngẫm nghĩ, từ ngữ miêu tả này chuẩn xác thật.
Vệ Liệt lắc đầu: "Chưa từng gặp. Hay là ngài sang phòng khác xem thử?"
Vu Thế không nói nữa, xoay người bỏ đi.
Mười mấy phút sau, Mộc Cửu Nguyệt mới từ trong không gian chui ra, nhỏ giọng hỏi: "Đi rồi à?"
Vệ Liệt và Lận Trăn buồn cười nhìn cô: "Cửu Nguyệt, hoa đào của cô nở rồi."
"Thôi xin can." Mộc Cửu Nguyệt vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Tôi chỉ ăn đào, không ăn hoa đào."
"Tôi cảm thấy vừa rồi cậu ta không tin lời chúng ta đâu, khéo lại phái người canh giữ ở cửa, cô vừa ra ngoài là bị tóm ngay đấy." Vệ Liệt nhắc nhở cô: "Vu Thế nhìn có vẻ yếu đuối, nhưng trên người mang theo dáng vẻ cố chấp."
