Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 192: Vu Thế Rủ Rê Cùng Đi Đào Mộ

Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:23

Mấy cái việc như đào mộ này, Mộc Cửu Nguyệt không rành lắm.

Nhưng không sao, bên phía Vệ Liệt lắm người tài, cô định sang đó mượn tạm một nhân tài về dùng.

"Cái quái gì cơ? Cô muốn đi theo đào mộ á?" Vệ Liệt nghe xong suýt rớt cả tai, không dám tin vào những gì mình vừa nghe: "Điên rồi sao! Sau trận đại địa chấn, mấy cái mộ phần chẳng phải sập hết rồi à? Giờ mà đi đào mộ chẳng khác nào đi tìm c.h.ế.t?"

Mộc Cửu Nguyệt bình thản nói: "Nói thì nói vậy. Nhưng Vu Thế bảo, bên trong chứa khoảng ba ngàn tấn vàng ròng, ngoài ra còn có các loại đồ vật bằng vàng khác như bánh vàng, khí cụ vàng nữa. Tôi tính rồi, sau này chúng ta di cư chắc chắn tốn kém không ít tiền, không gian của tôi cũng cần nuốt thêm nhiều vàng để sản xuất đủ lương thực. Thế nên tôi mới muốn qua đó xem thử."

"Còn về chuyện nguy hiểm, làm gì có chuyện nào không nguy hiểm? Rủi ro càng cao, lợi nhuận càng lớn." Mộc Cửu Nguyệt nói tiếp: "Vì thế tôi mới sang đây hỏi xem bên anh có chuyên gia nào trong lĩnh vực này không. Chúng ta nhắm đào được thì đào, không đào được thì chuồn."

Vệ Liệt nghe xong cũng động lòng phàm: "Nhiều vàng thế á! Vậy rốt cuộc là mộ của ai? Chẳng lẽ là mộ của người hiện đại? Biển thủ công quỹ hay là kho hàng lậu giấu dùm ai?"

"Ai mà biết được? Dù sao thì bây giờ chủ nhân cũng đi bán muối rồi." Mộc Cửu Nguyệt cười hì hì: "Tôi còn đang nghi ngờ, không biết có phải kho bạc nhỏ Cao Ức giấu bên ngoài không nữa. Chỉ có lão ta mới yêu vàng đến thế."

Vệ Liệt ngẫm nghĩ một lát rồi chốt: "Vậy lần này tôi cũng muốn đi theo."

"Anh có được không đấy?" Mộc Cửu Nguyệt nhìn Vệ Liệt từ đầu đến chân với ánh mắt nghi ngờ.

Vệ Liệt lập tức phản ứng gay gắt: "Đàn ông không thể nói là không được!"

Mộc Cửu Nguyệt: "He he he he."

"Hơn nữa, tận thế rồi, tôi cũng không thể cứ sống mãi trong lồng kính, không được cũng phải rèn cho được. Huống chi chẳng bao lâu nữa chúng ta sẽ phải di cư tập thể. Nếu không có sức khỏe tốt, không có chút bản lĩnh lận lưng, lỡ trên đường di cư xảy ra sự cố gì, chẳng phải tôi vẫn phải dựa vào chính mình sao?" Vệ Liệt nói: "Chẳng lẽ cứ trông cậy người khác bảo vệ mãi? Tuy tôi không so được với cô, nhưng trước đây tôi cũng từng học qua chút ít. Ông bố vô trách nhiệm của tôi tuy mặc kệ tôi sống c.h.ế.t ra sao, nhưng tôi vẫn còn một người ông nội tốt, những thứ cần dạy ông đều dạy không sót thứ gì."

"Cũng không phải là không được." Mộc Cửu Nguyệt cân nhắc một chút rồi gật đầu: "Đúng là cần phải rèn luyện. Thế này đi, anh chọn vài người thân thủ tốt đi cùng. Bên Vu Thế chưa biết cử bao nhiêu người, chúng ta không thể thua về mặt khí thế được."

"Được." Vệ Liệt sảng khoái đồng ý.

Ở một diễn biến khác.

Có người chất vấn Vu Thế: "Cậu thực sự muốn chia sẻ tin tức này với người của căn cứ Bình Minh sao? Đó là do chúng ta phát hiện ra mà!"

Vu Thế ung dung ngồi đó, tay vân vê lọn tóc xoăn tinh tế trước trán, chậm rãi đáp: "Nói chính xác hơn, là tôi phát hiện ra. Tôi đương nhiên có quyền quyết định cho ai biết, cho ai đi."

"Vu thiếu gia, nói không thể nói như vậy được. Chúng ta đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, có vinh cùng hưởng có họa cùng chịu." Người kia nói: "Nhà họ Cao sụp đổ rồi, khu trú ẩn miền Trung hiện tại là do mấy nhà chúng ta cùng kiểm soát."

"Thì đã sao?" Vu Thế nghiêng đầu nhìn hắn, nhếch mép: "Nếu anh ngứa mắt chúng tôi, thì có thể đừng mua lương thực rau củ từ nhà họ Vu nữa! Căn cứ Bình Minh bên kia cũng bán đồ ăn đấy, có điều họ chỉ nhận vàng thôi."

"Cậu..."

"Thôi được rồi, thôi được rồi, bớt tranh cãi vài câu đi." Khổng Hoài vẫn như mọi khi đóng vai người hòa giải: "Vu thiếu gia làm như vậy cũng có lý do của cậu ấy. Bây giờ khu trú ẩn miền Trung nhìn thì đông dân, nhưng thực chất là mạnh ngoài yếu trong. Mực nước đang dâng lên không ngừng, chúng ta sớm muộn gì cũng phải di dời. Thêm một người bạn tổng tốt hơn thêm một kẻ thù. Hơn nữa, thực lực của căn cứ Bình Minh hiện tại không hề tầm thường, chẳng thua kém gì khu trú ẩn miền Trung chúng ta. Kết giao được thì nên kết giao. Chưa kể, ngôi mộ này nếu không đào, sớm muộn gì cũng chìm xuống đáy nước, để hời cho đồng minh còn hơn là lãng phí."

"Coi như anh nhìn thấu đáo." Vu Thế cười khẩy: "Người của căn cứ Bình Minh ấy à, ai nấy đều là cao thủ. Tuy chỉ có hơn tám mươi vạn người, nhưng cái họ ăn, cái họ dùng, tốt hơn gấp mấy lần đám dân thường ở chỗ chúng ta!"

"Hừ!" Kẻ vừa phản bác Vu Thế hậm hực im lặng.

Khổng Hoài lại mở miệng nói: "Cám ơn Vu thiếu gia đã giúp móc nối, để chúng tôi mua được không ít máy bay và vật tư từ căn cứ Bình Minh."

"Biết thế là tốt." Vu Thế cười nhạt đứng dậy: "Được rồi, các người cứ từ từ uống trà, tôi đi chuẩn bị đây."

Nói xong, hắn yêu kiều thướt tha bỏ đi.

Kẻ vừa nãy chọc ngoáy Vu Thế rốt cuộc không nhịn được nữa: "Khổng Hoài, anh tâng bốc cái tên ẻo lả đó như thế, không phải anh có ý đồ gì với hắn đấy chứ?"

Sắc mặt Khổng Hoài trầm xuống: "Tề Gia Gia, anh liệu mà giữ mồm giữ miệng cho sạch sẽ! Đừng tưởng nhà họ Cao không còn thì các người có thể thượng vị! Ở cái khu trú ẩn miền Trung này, vẫn là ba nhà Khổng, Hoa, Vu chúng tôi có tiếng nói nhất!"

Sắc mặt Tề Gia Gia cũng biến đổi, không khách khí đáp trả: "Đừng tưởng anh mang họ Khổng thì có thể đại diện cho nhà họ Khổng. Tương lai nhà họ Khổng là phải giao cho vị đại thiếu gia kia, đâu có liên quan gì đến anh?"

"Bất kể gia nghiệp nhà họ Khổng nằm trong tay ai, cũng sẽ không bao giờ rơi vào tay nhà họ Tề các người." Khổng Hoài cũng không chịu yếu thế, châm chọc lại: "Chuyện nội bộ nhà họ Khổng chúng tôi, không phiền anh nhọc lòng!"

Ngay lúc hai người đang giương cung bạt kiếm, Vu Thế đã rời đi đột nhiên quay lại, cười híp mắt phán một câu: "Anh nghĩ nhiều rồi, tôi có người trong lòng rồi."

Một câu nói khiến cả Khổng Hoài và Tề Gia Gia đều bị sét đ.á.n.h ngang tai.

Hai ngày sau.

Mộc Cửu Nguyệt, Vệ Liệt, mang theo Hoắc Cách cùng ba vệ sĩ đến hội họp với Vu Thế.

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Trận thế bên phía Vu Thế muốn khoa trương bao nhiêu có bấy nhiêu.

Ngoài việc Vu Thế dẫn theo một đám người đông đúc, còn có một kẻ cầm đầu khác cũng dẫn theo một đám người nữa.

"A Cửu!" Vu Thế vừa nhìn thấy Mộc Cửu Nguyệt, cả người như bừng sáng, không kìm được mà lao thẳng đến trước mặt cô, định bày tỏ nỗi niềm tương tư.

Một thanh đao Đường lạnh lùng kề thẳng vào n.g.ự.c hắn, ngăn cách hắn và Mộc Cửu Nguyệt.

"Mày làm cái gì đấy? Sao mày dám đối xử với Vu thiếu gia như thế?" Đám người phía sau la lối om sòm.

Chưa đợi Mộc Cửu Nguyệt mở miệng, Vu Thế đã xù lông trước: "La hét cái gì? Đây là chuyện giữa tôi và A Cửu, cần các người lo à? Đừng nói là A Cửu cầm đao chĩa vào tôi, cho dù anh ấy c.h.é.m tôi hai nhát, tôi cũng vui lòng!"

"Vu thiếu gia, hắn chính là người trong lòng của anh hả? Gầy yếu thế kia, có 'đè' nổi anh không đấy?" Một gã thanh niên cợt nhả nhìn Mộc Cửu Nguyệt từ trên xuống dưới: "Trông cũng chẳng ra sao cả!"

"Hắn là ai?" Mộc Cửu Nguyệt nhíu mày hỏi: "Không phải đã nói rõ là chỉ có người của hai bên chúng ta thôi sao?"

"Hắn tên Tề Gia Gia, nhà hắn trước đây làm nghề trộm mộ." Vu Thế trả lời với giọng điệu nũng nịu, ánh mắt nhìn Mộc Cửu Nguyệt dịu dàng đến mức có thể dìm c.h.ế.t người ta.

Mộc Cửu Nguyệt cố nén xúc động muốn c.h.é.m người, cau mày nói: "Đông người quá, không đi nữa."

Người đông thì lắm chuyện, lắm chuyện thì dễ sinh biến cố.

Tuy cô rất thích vàng, nhưng điều kiện tiên quyết là phải lấy được vàng một cách thuận lợi.

Nếu trong đội ngũ đồng hành toàn là một lũ phế vật vô dụng chỉ biết kéo chân, thì thà không đi còn hơn.

"Ấy ấy ấy, đừng mà!" Vu Thế vội vàng nói: "Bọn họ chỉ đến đưa tiễn thôi, người thực sự xuống mộ chỉ có mấy người chúng ta."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.