Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 298: Bán Hàng, Bán Hàng Khủng!
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:49
Nói một câu từ đáy lòng.
Lận Anh Hoài ở Khu trú ẩn Tây Bắc, có trụ được đến cuối cùng hay không còn chưa biết được.
Vương Thủ Trấn không hợp với ông, một núi không thể có hai hổ, mâu thuẫn này sớm muộn gì cũng bùng nổ.
Cho nên, căn cứ Bình Minh chính là đường lui của ông.
Trong bốn Căn cứ trưởng của căn cứ Bình Minh, chỉ có Lận Trăn và Sở trưởng Lâm là có người nhà, Mộc Cửu Nguyệt là trẻ mồ côi, người nhà duy nhất là Lão Hầu, bây giờ có thêm cô giáo Tần.
Còn Vệ Liệt, có cha cũng như không, thậm chí còn chẳng bằng không có.
Tây Bắc và Tây Nam nhất định sẽ có một trận chiến.
Tương lai ai hố ai còn chưa biết được đâu.
"Cái giá này, có phải hơi 'đen' quá không?" Mộc Cửu Nguyệt dù là quỷ hắc tâm, nhìn cái giá này cũng thấy hơi chột dạ: "Thực sự bán một gam uranium cho ông ấy với giá năm trăm tấn vàng à? Nhỡ ông ấy không mua thì sao?"
"Không mua? Thì để họ tiếp tục đốt than chứ sao!" Lận Trăn trả lời: "Cô đừng có mềm lòng! Bán hàng ba ngày đó, cô còn chưa hiểu Khu trú ẩn Tây Bắc giàu có cỡ nào à? Chỉ đòi ông ta có năm trăm tấn vàng bọ, đã là giá hữu nghị lắm rồi!"
Mộc Cửu Nguyệt giơ ngón cái với Lận Trăn: "Vậy chúng ta bán cho họ bao nhiêu gam?"
"Năm trăm gam, không thể nhiều hơn!" Lận Trăn nói: "Năm trăm gam, đủ cho họ dùng rất lâu rồi!"
Mộc Cửu Nguyệt sờ cằm ngẫm nghĩ.
Quả thực không thể cho quá nhiều.
Điện năng của Khu trú ẩn Tây Bắc mà quá dư dả thì sẽ sinh chuyện, phải để họ vừa đủ dùng, nhưng không có dư lực để làm trò mèo.
Dù sao thì, ở Khu trú ẩn Tây Bắc, những người dùng được điện không bao gồm tầng lớp dưới đáy.
Chỉ có những kẻ có tiền ở bên trên mới dùng nổi.
Một cân uranium phát điện, đủ cho họ dùng rất lâu rồi!
Phía căn cứ Bình Minh vừa báo giá, Lận Anh Hoài đã cạn lời.
Nhưng ông cũng phản ứng lại rất nhanh, nói là phải bàn bạc với Vương Thủ Trấn một chút.
Ý là ông không định bỏ tiền, để Vương Thủ Trấn bỏ tiền ra.
Mộc Cửu Nguyệt tỏ vẻ không thành vấn đề.
Ai trả tiền cũng được, miễn là vàng đủ nguyên chất, số lượng đủ nhiều, thì đều không thành vấn đề.
Lận Anh Hoài tìm Vương Thủ Trấn, nói mình thông qua quan hệ của con trai, miễn cưỡng thuyết phục được căn cứ Bình Minh bán một cân nguyên tố uranium, nhưng đối phương ra giá năm trăm tấn vàng.
Ông không có nhiều vàng như vậy, nên hỏi Vương Thủ Trấn có muốn không.
"Năm trăm tấn, sao cậu ta không đi cướp luôn đi? Lận Anh Hoài, Lận Trăn là con trai ruột của ông đấy, nó nỡ hố ông như vậy sao?" Vương Thủ Trấn vừa nghe xong, lập tức nổi đóa.
Lận Anh Hoài dang tay nói: "Tôi biết làm sao được? Nó là con trai tôi thật, nhưng nó còn là Căn cứ trưởng của căn cứ Bình Minh. Tuy căn cứ Bình Minh đất hẹp, nhưng người ta nhiều vật tư. Ai bảo dự trữ nguyên tố hạt nhân của chúng ta cạn kiệt rồi chứ? Ai bảo người ta có chứ? Đây đã là giá tình thân tôi thương lượng được rồi đấy. Nó vốn định ra giá bảy trăm tấn một cân, tôi phải ép mãi mới xuống được năm trăm tấn. Hay là, ông đi đàm phán với nó?"
Lận Anh Hoài cũng c.h.é.m gió thành thần, nói cứ như thật, khiến Vương Thủ Trấn tin sái cổ.
Chủ yếu là vì Lận Anh Hoài, cái lão già này, mày rậm mắt to, trông như Chu Thời Mậu (một diễn viên chính trực nổi tiếng của TQ), nhìn qua đã thấy không phải loại người biết nói dối.
Nhưng ai ngờ được, ông ấy lại thực sự biết nói dối chứ?
"Con trai tôi nói rồi, dự trữ của họ cũng không nhiều, số này là chút hàng tồn của Khu trú ẩn Miền Trung ngày trước." Lận Anh Hoài nói: "Hồi đó thành phố K chẳng phải cũng định xây nhà máy điện hạt nhân sao? Kết quả chưa kịp xây thì mạt thế ập đến. Cho nên, chút dự trữ này là vốn liếng của thành phố K ngày xưa đấy. Dùng hết là hết thật!"
Trong lòng Vương Thủ Trấn cũng bắt đầu d.a.o động.
Năm trăm tấn vàng, đối với ông ta mà nói, thực sự không phải chuyện to tát.
Ông ta thực sự không thiếu chút tiền này.
Nhưng dù không thiếu tiền cũng không thể tiêu xài hoang phí như vậy được.
Một cân uranium, dùng để phát điện, cùng lắm cũng chỉ dùng được vài tháng.
Vài tháng sau thì sao?
Tiếp tục mua?
Nhưng nhỡ bây giờ không mua, sau này không mua được nữa thì sao?
Lúc xây dựng Khu trú ẩn Tây Bắc, vội vội vàng vàng, chỉ lo xây chỗ ở, việc chiết xuất nguyên tố hạt nhân hay xây nhà máy điện hạt nhân đều không kịp làm.
Bây giờ nhà máy điện hạt nhân thì xây xong rồi, nhưng không có nguyên tố hạt nhân, nhà máy điện hạt nhân chỉ là vật trang trí!
Hiện tại các nhà máy điện hạt nhân, b.o.m hạt nhân trên toàn cầu đều "ngủ đông", tìm cũng không tìm thấy.
Lận Anh Hoài còn ở bên cạnh châm dầu vào lửa: "Không phải tôi nói gở, nhưng bây giờ động đất lớn, địa hình thay đổi hoàn toàn, những quả b.o.m hạt nhân trước kia đều không tìm lại được nữa rồi. Cho dù tìm được, có dùng được hay không còn chưa biết. Bây giờ cũng chẳng ai biết chiết xuất nguyên tố hạt nhân, cho dù biết chiết xuất, cũng phải có chỗ để chiết xuất chứ, đúng không? Cho dù có thể chiết xuất, cũng phải có quặng cho ông chiết xuất chứ, đúng không? Vấn đề là, tìm ở đâu ra?"
Vương Thủ Trấn bị hỏi đến á khẩu không trả lời được.
"Vũ khí hạt nhân nước ngoài tự hủy nổ tung, rò rỉ phóng xạ đáng sợ thế nào, ông cũng biết rồi đấy. Chúng ta không dám tùy tiện mở cái cửa này đâu." Lận Anh Hoài nói: "Nếu chúng ta thực sự đi tìm đầu đạn hạt nhân để tinh luyện nguyên tố hạt nhân, nhỡ nó nổ, thì cả cái Tây Bắc này đừng hòng ai sống sót!"
"Được rồi, tôi đã chuyển lời rồi, ông là người đứng đầu, ông quyết định!" Lận Anh Hoài nói xong câu này, xoay người bỏ đi.
Vương Thủ Trấn không nhịn được thầm mắng: Lão hồ ly!
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, lại thấy Lận Anh Hoài nói đúng.
Tranh thủ lúc còn mua được, mau chóng mua đi!
Than đá trong tay tính chất ổn định, không sợ nổ không sợ phóng xạ, cứ giữ lại đó đã, sau này biết đâu còn có chỗ dùng khác.
Sau đó Vương Thủ Trấn bịt mũi, đi tìm Bộ trưởng Tài chính của mình.
"Ông thống kê xem, dự trữ vàng trong tay chúng ta còn bao nhiêu?" Vương Thủ Trấn hỏi.
"Chắc còn khoảng vài ngàn tấn ạ." Bộ trưởng Tài chính trả lời: "Sở trưởng Vương, ngài hỏi cái này làm gì?"
"Căn cứ Bình Minh có uranium, năm trăm tấn một cân." Vương Thủ Trấn nói.
"Cái gì? Bọn họ là cướp ngày à?!" Bộ trưởng Tài chính lập tức cuống lên: "Trước mạt thế giá một ký cũng chỉ hai trăm tấn! Bây giờ một cân (500g) mà đòi năm trăm tấn? Tăng gấp năm lần rồi!"
"Bình tĩnh bình tĩnh." Vương Thủ Trấn nói: "Hóa ra mới tăng có năm lần à, thế thì hợp lý."
Bộ trưởng Tài chính: "Ngài có muốn nghe xem mình đang nói cái gì không vậy!"
"Bây giờ là mạt thế rồi! Cái gì mà chẳng tăng giá? Một bộ quần áo rách nát trước mạt thế lau chân còn không thèm, giờ bán 5 gam vàng! Một cân uranium đòi tôi năm trăm tấn vàng, tôi vậy mà lại không thấy đắt nữa!" Vương Thủ Trấn nói: "Xem ra, Lận Trăn đúng là đưa giá tình thân rồi! Bây giờ muốn tìm uranium, đâu có dễ. Cho dù tìm được mỏ uranium, cũng chẳng có ai tinh luyện được nữa!"
Bộ trưởng Tài chính lập tức bình tĩnh lại: "Có lý!"
"Được, quyết định vậy đi!" Vương Thủ Trấn nói: "Xuất năm trăm tấn vàng, đưa sang căn cứ Bình Minh, tiện thể mang uranium về! Nhà máy điện hạt nhân của chúng ta đang chờ nguyên liệu hạt nhân để hoạt động đây!"
"Vâng, tôi đi xuất kho ngay!"
Khi năm trăm tấn vàng được đưa đến trước mặt Mộc Cửu Nguyệt, Mộc Cửu Nguyệt cười không khép được miệng.
Tiền này dễ kiếm thật đấy!
Ngồi mát ăn bát vàng, năm trăm tấn vàng vào tay!
A ha ha ha!
Vui quá đi!
Lát nữa phải thưởng thêm đồ ăn cho mười mấy người may mắn được chọn kia mới được!
Nếu không có họ, sao cô có được thu hoạch này?
"Chúng ta bàn giao cho rõ ràng, đừng có qua loa đại khái." Mộc Cửu Nguyệt nhắc nhở đối phương: "Đúng rồi, anh về hỏi Sở trưởng Vương xem, ngoài uranium ra còn cần gì nữa không? Căn cứ Bình Minh chúng tôi còn nhiều hàng tốt lắm! Có muốn cân nhắc một ít Plutonium không?"
"Cô còn có Plutonium?" Người phụ trách bàn giao giọng điệu lạc cả đi: "Thiên thần ơi! Căn cứ Bình Minh các người còn bảo bối gì mà chúng tôi không biết nữa không?"
