Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 308: Năm Trăm Năm Thành Trí, Ngàn Năm Thành Hình.
Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:52
Lời này của Mộc Cửu Nguyệt khiến ba người có mặt đồng thời hít một hơi khí lạnh!
Trí tưởng tượng này, có hơi lớn quá rồi!
"Tuyết Diên hiện đang ở Tây Bắc, chúng ta có thể thử cô ta!" Mộc Cửu Nguyệt nói: "Tôi muốn xem trong tay cô ta có phải thực sự còn có nhân sâm tinh ngàn năm đã hóa hình hay không!"
Vệ Liệt nói: "Lúc đó cô ta đ.á.n.h tên trộm vặt bị cô ngăn lại, biểu hiện của cô ta quả thực chỉ là tức giận, chứ không phải kịch liệt đoạt lại nhân sâm. Từ đó có thể thấy, những lát nhân sâm cô ta mang theo bên người, trong tay cô ta còn rất nhiều, cho nên cũng không quá quý trọng."
"Tuyết Diên người này, ngạo mạn tự đại, đối với lũ kiến hôi dưới đáy xã hội căn bản không để vào mắt. Người có thể khiến cô ta coi là đối thủ, cũng chỉ có một mình Cửu Nguyệt cô thôi." Lận Trăn nói: "Cô ta có thể rất để ý lô nhân sâm này, nhưng so với cô, nhân sâm lại không quan trọng bằng. Đây chính là sự tương kính của kẻ mạnh."
"Các cậu nói đều có lý." Sở trưởng Lâm nói: "Vậy, Cửu Nguyệt, cô định làm thế nào?"
Mộc Cửu Nguyệt khoanh tay, nói: "Tôi chuẩn bị dạ thám doanh trại của Tuyết Diên. Tôi muốn xem, rốt cuộc cô ta đang che giấu bí mật gì."
"Kể cũng lạ. Tuyết Diên đến Tây Bắc, không ở Khu trú ẩn Tây Bắc, cũng không ở nhà khách hào hoa, mà lại ở nơi hoang dã." Lận Trăn nói: "Người của tôi nghe ngóng được tin tức, nói là bọn họ ở trong một cái thung lũng cách Khu trú ẩn Tây Bắc khoảng một trăm cây số. Khu trú ẩn Tây Nam đâu thiếu tiền thiếu vật tư, theo lý mà nói, không cần thiết phải không khổ mà tự làm khổ mình."
"Thế là đúng rồi. Chứng tỏ bọn họ có bí mật lớn, loại tuyệt đối không thể để người khác phát hiện." Vệ Liệt nói: "Sống trong đám đông rất dễ lộ tẩy."
"Vậy tôi càng phải đi xem thử." Mộc Cửu Nguyệt nhếch môi nói: "Tôi thực sự rất muốn biết, bí mật nâng cao thực lực của Tuyết Diên là gì!"
***
Lúc này.
Doanh trại của Tuyết Diên.
Tuyết Diên đi đến trước một cái lồng, nói vọng vào bên trong: "Nghĩ thông suốt chưa? Nguyện ý thần phục ta chưa?"
Trong lồng truyền ra một tiếng gầm gừ phát ra từ cổ họng, pha lẫn với giọng nói của con người: "Đừng hòng!"
Tuyết Diên cười lạnh một tiếng: "Ngươi dù có ngoan cố chống cự, thì chống được đến bao giờ? Sớm muộn gì chẳng phải trở thành một phần của ta? Ta là nể tình ngươi ngàn năm tu hành không dễ, mới cho ngươi cơ hội này. Nếu sự kiên nhẫn của ta cạn kiệt, cho dù tổn thất vài trăm năm đạo hạnh, ta cũng sẽ ăn ngươi!"
Đáp lại Tuyết Diên là tiếng va đập càng mãnh liệt hơn.
Tuyết Diên cười lạnh một tiếng, xoay người rời đi: "Canh chừng ả cho kỹ. Nếu ả có mệnh hệ gì, các ngươi đều phải chôn cùng đấy!"
Tuyết Diên vừa đi, người phụ trách canh gác lập tức khóa chặt cửa lao, sợ con nhân sâm tinh này thực sự chạy thoát.
Không sai.
Trong lồng giam giữ chính là một con nhân sâm tinh.
Một con nhân sâm tinh đã bắt đầu hóa hình.
Mộc Cửu Nguyệt đã mai phục ở vị trí cách doanh trại của Tuyết Diên ba dặm, trọn vẹn một ngày một đêm.
Nói là một ngày một đêm, thực ra chính là hơn hai mươi tiếng đồng hồ ban ngày.
Thời khắc tối tăm nhất, cũng chỉ là bầu trời như phủ một lớp cát, ánh nắng không gay gắt như vậy mà thôi.
Nếu là người bình thường, trong hoàn cảnh khắc nghiệt như vậy, nằm trong cát một ngày đã sớm suy sụp không chịu nổi rồi.
Nhưng Mộc Cửu Nguyệt chịu được.
Hoàn cảnh khắc nghiệt hơn cô cũng chịu được, huống hồ chỉ là chút nhiệt độ cao và cát bụi?
Lúc mai phục, cô đã sớm mặc bộ đồ bảo hộ cách nhiệt giữ ấm, toàn thân đều được bảo vệ kỹ càng, nếu thế này mà còn không nhịn được, thì cô sớm đừng lăn lộn nữa, c.h.ế.t sớm giải thoát sớm cho xong.
Sở dĩ cô kiên nhẫn chờ đợi như vậy, là muốn đợi Tuyết Diên rời đi.
Nếu Tuyết Diên không đi, cô vừa xuất hiện bên trong, lập tức sẽ bị Tuyết Diên phát hiện.
Đã là nghe ngóng tin tức, thì tự nhiên phải lặng lẽ vào thôn, b.ắ.n s.ú.n.g thì không nên.
Hơn nữa Tuyết Diên chắc chắn không thể cứ ở mãi trong doanh trại không ra ngoài, bởi vì cô ta còn mang theo nhiệm vụ Kỳ Vô Quá giao cho, phải giao dịch với Khu trú ẩn Tây Bắc mà!
Tuy Khu trú ẩn Tây Bắc đã ký hợp đồng với căn cứ Bình Minh, nhưng ai quy định chỉ được giao dịch với một nhà?
Khu trú ẩn Tây Bắc có thể đồng thời giao dịch với hai nhà mà.
Thế là, đến ngày thứ ba Mộc Cửu Nguyệt mai phục, Tuyết Diên cuối cùng cũng động thân.
Cô ta chọn năm sáu người đi theo mình, lại đến Khu trú ẩn Tây Bắc tìm Vương Thủ Trấn bàn chuyện hợp tác.
Cô ta vừa đi, Mộc Cửu Nguyệt liền hành động.
Khoác trên mình tấm lưới ngụy trang sa mạc, cô như một con khỉ, nhẹ nhàng nhảy nhót tiến lên.
Mỗi khi tiến lên vài mét, lại dừng lại, đợi một chút, xem phản ứng của đối phương.
Tuyết Diên người này tự đ.á.n.h giá mình rất cao, cho nên phòng ngự làm rất bình thường.
Cô ta tự tin cho rằng, không ai có thể cướp đi đồ của cô ta.
Cho nên, bên phía doanh trại Tuyết Diên chỉ để lại vài chục người canh gác, trọng điểm là canh gác cái lồng sắt trong hang động.
Mộc Cửu Nguyệt lặng lẽ đi đến sau lưng một tên lính gác, một cây kim thủy tinh tẩm mưa axit, chuẩn xác và tàn nhẫn đ.â.m vào động mạch chủ trên cổ đối phương, trước khi đối phương kịp phản ứng, một tay bịt chặt miệng hắn, đợi cơ thể hắn không còn co giật nữa, lúc này mới nhẹ nhàng đặt nằm xuống đất, tạo ra giả tượng đang ngủ.
Mưa axit ăn mòn nội tạng hắn, nhưng nhìn từ bên ngoài lại không có vết thương nào.
Vừa không có m.á.u b.ắ.n ra, cũng không làm hiện trường trở nên lộn xộn.
Cứ như vậy, Mộc Cửu Nguyệt liên tiếp xử lý năm tên lính gác, đi thẳng vào bên trong hang động.
Bây giờ cô tò mò lắm rồi, cực kỳ muốn biết Tuyết Diên rốt cuộc giấu bảo bối gì.
Mộc Cửu Nguyệt từ từ đi vào trong, đột nhiên, trong lồng sắt phía trước truyền đến tiếng xích sắt va chạm, ngay sau đó là một giọng nói với ngữ điệu kỳ quái: "Ngươi không phải nói là không đến nữa sao? Sao lại đến? Ta đã nói rồi, ta sẽ không thần phục ngươi đâu! Ngươi từ bỏ ý định này đi!"
Bước chân Mộc Cửu Nguyệt khựng lại.
Đối phương đây là coi mình thành Tuyết Diên rồi?
Lồng sắt, xích sắt, giam cầm, đe dọa, thần phục...
Mấy từ này d.a.o động liên tục trong não Mộc Cửu Nguyệt.
Đột nhiên, trong lòng Mộc Cửu Nguyệt sáng tỏ, dường như đã hiểu ra điều gì.
Trong lồng sắt này, nhốt chẳng lẽ chính là nhân sâm tinh trong truyền thuyết?
Không phải chứ, không phải chứ.
Thật sự để cô đoán trúng rồi?
Mộc Cửu Nguyệt cưỡng ép đè nén sự kích động trong lòng, đi về phía trước hai bước.
Dưới bóng đen khổng lồ, là một cái lồng giam không lớn.
Trong lồng giam giữ một sinh vật nhìn giống con người, nhưng lại không giống con người, đang thoi thóp nằm dưới đáy lồng, thở hổn hển kịch liệt.
Trông có vẻ như sắp "ngủm" rồi.
Mộc Cửu Nguyệt ngồi xổm ngay trước mặt đối phương: "Này, ngươi là nhân sâm tinh hả?"
Cơ thể đối phương bỗng nhiên cứng đờ, ngay sau đó như ch.ó dữ vồ mồi lao về phía Mộc Cửu Nguyệt.
Đáng tiếc, lồng sắt khổng lồ đã ngăn cách hai người họ.
"Trên người ngươi có mùi của Tức Nhưỡng! Cho ta, cho ta!" Đối phương vươn tay về phía Mộc Cửu Nguyệt.
Mộc Cửu Nguyệt giống như đang trêu chó, lấy từ không gian ra một nắm Tức Nhưỡng, cố ý lắc lắc trước mắt đối phương: "Ngươi nói cái này sao?"
Không đợi đối phương có phản ứng, Mộc Cửu Nguyệt vèo cái lại nhét trở về không gian.
Bây giờ phản ứng của đối phương càng kịch liệt hơn!
Nó liều mạng va vào lồng: "Cầu xin ngươi, cho ta, cho ta!"
"Ta lại cảm thấy, chúng ta có thể nói chuyện trước đã." Mộc Cửu Nguyệt nói: "Ví dụ như, nói xem ngươi là thứ gì trước? Tại sao ngươi lại ở đây? Tại sao Tuyết Diên lại bắt ngươi? Ngươi có biết bí mật của Tuyết Diên không? Chỉ cần ngươi trả lời những câu hỏi này của ta, ta sẽ cân nhắc xem có nên giúp ngươi hay không."
p/s mình để nguyên ngươi -ta khi giao tiếp với nhân sâm tinh nhé!
