Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 317: Thủ Đoạn Của Tuyết Diên

Cập nhật lúc: 25/12/2025 05:54

"Lão Cao, chúng ta về điều tra kỹ lại đội ngũ của mình đi." Lận Anh Hoài nói: "Cái gì cũng có thể loạn, duy chỉ có quân đội là không được loạn!"

"Ông yên tâm, tôi nhất định sẽ đôn đốc các cấp dưới, nói chuyện với từng người một!" Cao Tham mưu trưởng nói: "Việc này không thể qua loa được!"

"Cha, chú Cao." Lận Trăn lại mở miệng nói: "Lúc nào rảnh rỗi, hai bên chúng ta tổ chức một buổi xem mắt đi. Để cho bọn họ có hy vọng vào cuộc sống. Người có hy vọng thì sẽ không đi vào con đường cực đoan!"

"Đã là lúc nào rồi mà còn nghĩ đến chuyện này?" Cao Tham mưu trưởng là một gã độc thân vạn niên.

"Không thể nói như vậy được chú Cao. Chỉ cần là con người, chắc chắn ai cũng muốn vợ con nồng ấm bên bếp lò." Lận Trăn nói: "Trong những đội ngũ cháu dẫn dắt, chỉ cần ai đã lập gia đình thì đều cực kỳ vững tâm. Cực kỳ có tinh thần trách nhiệm!"

Lận Anh Hoài u oán nói: "Con hiểu rõ thế cơ mà? Vậy sao thằng nhãi con nhà con còn chưa mau chóng dẫn con dâu về cho cha?"

Lận Trăn: "... Cha! Chúng ta đang nói chính sự mà!"

Cao Tham mưu trưởng: "Ha ha ha ha ha ha ha!"

"Căn cứ Bình Minh chúng cháu rảnh rỗi là tổ chức xem mắt, dù không thành đôi thì mọi người cũng thấy vui vẻ, có cảm giác quy thuộc!" Lận Trăn nói: "Khu trú ẩn Tây Bắc đông dân như vậy, chẳng lẽ bọn họ không muốn lập gia đình sao?"

"Lận Trăn nói có lý!" Cao Tham mưu trưởng trầm ngâm nói: "Chúng ta có thể tăng cường liên hôn, kết hợp các thế lực ở Tây Bắc lại với nhau. Nếu sau này thực sự khai chiến với Khu trú ẩn Tây Nam, chúng ta cũng đồng lòng!"

"Được, việc này giao cho ông đấy!" Lận Anh Hoài nói: "Tôi đi điều tra gian tế!"

Ba người cứ thế thì thầm to nhỏ sắp xếp xong xuôi mọi việc.

Sau khi bàn giao với cha xong, Lận Trăn đi tìm Vệ Liệt.

Vệ Liệt vừa nhìn thấy hắn, liền trực tiếp bắt lính.

Vệ Liệt đeo cái loa mini lên thắt lưng của Lận Trăn, xoay người cầm cốc nước ừng ực uống như điên.

Hắn nói đến khô cả họng rồi!

Những người này mua sắm quá hăng say!

Lận Trăn vừa đến đã bị bắt vịt lên giàn, nhưng rất nhanh hắn đã thích ứng, bắt đầu rao bán hàng.

"Đừng vội, có hết, ai cũng có phần!" Lận Trăn xắn tay áo lên, nhìn cũng ra dáng lắm.

"Ông chủ, các anh còn bao nhiêu hàng thế? Không phải bán hết là nghỉ luôn đấy chứ?" Có người chen vào hỏi.

Đây đã là người thứ một ngàn sáu trăm bốn mươi lăm hỏi cùng một câu hỏi như vậy rồi.

Vệ Liệt trả lời lần thứ một ngàn sáu trăm bốn mươi lăm: "Hàng của chúng tôi còn rất nhiều, đủ để cung cấp cho nhu cầu ở đây, chúng tôi vẫn đang chuyển hàng tới, mọi người cứ yên tâm!"

Lận Trăn nói: "Yên tâm, hàng nhiều lắm. Căn cứ Bình Minh chúng tôi có nguồn hàng riêng, trước mạt thế đã có một trung tâm lưu trữ siêu lớn, bây giờ đã khai quật được, đang liên tục vận chuyển tới đây."

Được rồi, ngay cả Lận Trăn thẳng tính cũng biết mở mắt nói dối rồi.

Thế giới này còn cái gì là không thể thay đổi chứ?

"Lên hàng mới rồi!" Phía sau có người hô to một tiếng: "Hàng mới lần này là ca sứ, chậu sứ, chậu inox, bát inox, đũa inox, thìa inox! Quy tắc cũ! Năm mươi gam vàng đổi một món, ai đến trước được trước!"

Oà!

Đám đông phía sau càng thêm phấn khích!

Thậm chí ngay cả những người giàu có ở bên trên cũng không nhịn được mà xuống quét hàng.

Họ có tiền mà!

Toàn là hai người khiêng một sọt vàng đến mua, mua một lần là một đống lớn.

"Khách hàng mua số lượng lớn, đi bên này!" Vệ Liệt thấy người giàu bị thu hút tới, tinh thần lập tức phấn chấn: "Nào nào nào, khách lẻ sang bên kia, khách lớn sang bên tôi!"

Xoạt xoạt xoạt.

Đám đông phân luồng.

Khách mua lẻ đều đi tìm Lận Trăn.

Còn những khách hàng lớn bên trên đều đến tìm Vệ Liệt.

Vệ Liệt báo giá thu tiền một cách thành thạo: "Vị khách này, chúng tôi còn có thùng nhựa dung tích lớn, chai nhựa, chậu nhựa, ngài có muốn không?"

"Muốn muốn muốn! Tôi muốn đặt một ngàn cái! Không, một vạn cái!" Đối phương vừa nghe, lập tức mày râu hớn hở nói: "Còn đồ thủy tinh không?"

"Có, một bộ cốc trà thủy tinh." Vệ Liệt lấy từ sau lưng ra một bộ cốc thủy tinh nhỏ mà trước mạt thế siêu thị bán chín tệ chín: "Cái này hơi đắt, cần năm trăm gam vàng, lấy không?"

"Lấy lấy lấy! Có bao nhiêu lấy bấy nhiêu!" Đối phương hưng phấn suýt nhảy cẫng lên tại chỗ.

"Ở đây tổng cộng có một trăm bộ!" Vệ Liệt nói với người phía sau: "Ghi cho ngài ấy năm vạn gam vàng, lát nữa thanh toán một thể!"

"Ở đây có một gói gia vị mì tôm, bên trong có một trăm gói nhỏ. Một trăm gam vàng một gói lớn, tồn kho có năm ngàn gói, ai đến trước được trước!" Vệ Liệt hô một tiếng.

"Tôi muốn, tôi muốn!"

"Cho tôi, cho tôi!"

"Tôi lấy hết!"

Đám người bên dưới điên cuồng hò hét.

Vệ Liệt cười không khép được miệng.

Gói gia vị mì tôm này là do bọn họ lúc ăn mì tôm chê mùi vị không ngon nên để riêng ra.

Không ngờ lại tìm được đường tiêu thụ ở đây.

Lại còn đắt hàng như thế!

Đúng là vạn lần không ngờ tới!

Ngay khi căn cứ Bình Minh đang điên cuồng bán hàng vơ vét của cải, thì tại một hang động bí mật cách đó vài trăm dặm.

Tuyết Diên vẻ mặt lạnh lùng đứng đó, hai tay chắp sau lưng, lạnh nhạt nhìn thuộc hạ của mình nhét từng đám trẻ con vào trong lồng sắt.

Những đứa trẻ này đều từ ba bốn tuổi đến bảy tám tuổi.

Đứa nào đứa nấy đều rắn rỏi.

Trẻ con có thể sống sót đến tận bây giờ trong thời mạt thế, sức khỏe đều rất tốt.

Đều là những vật liệu vô cùng ưng ý.

"Đội trưởng Tuyết, đây là lứa trẻ con cuối cùng trộm được từ Khu trú ẩn Tây Bắc." Có người đến báo cáo: "Sổ sách của chúng tôi, có phải nên thanh toán rồi không?"

Tuyết Diên gật đầu: "Đưa tiền cho hắn!"

Kẻ kia mừng rỡ ra mặt, xoay người định nhận tiền.

Ngay khoảnh khắc hắn đưa tay ra lấy tiền, hắn bỗng cảm thấy tầm mắt mình đột ngột dâng cao, ngay sau đó hắn nhìn thấy cơ thể không đầu của mình đang điên cuồng phun máu.

Trong đáy mắt hắn thoáng qua tia không thể tin nổi.

Sau đó mất đi ý thức.

"Đội trưởng Tuyết! Cô làm cái gì vậy?" Bên cạnh có người kinh hãi hét lên: "Nếu không có hắn, sao chúng ta bắt được nhiều trẻ con từ Khu trú ẩn Tây Bắc như vậy!"

"Cậu thì hiểu cái gì?!" Tuyết Diên cười khẩy: "Loại bại hoại này muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, chỉ cần có mồi nhử treo phía trước, thiếu gì kẻ trước ngã xuống kẻ sau tiến lên c.ắ.n câu! Khu trú ẩn Tây Bắc hiện tại chưa phản ứng kịp việc mất nhiều trẻ con như vậy, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra. Giữ hắn lại sẽ làm lộ chúng ta. Chi bằng, tiễn hắn đi c.h.ế.t cho xong!"

Những người xung quanh đều im bặt.

Tuyết Diên xưa nay nói một là một.

Cô ta làm việc gì, người khác đều không dám ho he.

"Tất cả số trẻ con này, chuyển hết về!" Tuyết Diên lạnh lùng phất tay: "Tốc độ phải nhanh! Làm lỡ thí nghiệm của Vô Quá, các người sẽ bị sung làm vật liệu đấy!"

Cả đám người rùng mình ớn lạnh, ai nấy đều tăng tốc độ làm việc trong tay, cúi đầu không dám nhìn Tuyết Diên.

Thủ đoạn của Tuyết Diên, bọn họ đã được lĩnh giáo rồi.

Hôm đó vì làm mất cái lồng và hàng hóa của cô ta, những người đó đều bị đ.á.n.h thừa sống thiếu c.h.ế.t, đến giờ vẫn chưa bò dậy nổi.

Nhưng bọn họ nửa lời oán thán cũng không dám.

Nếu dám oán trách một câu, ngày hôm sau nhìn thấy sẽ là t.h.i t.h.ể của bọn họ.

Lúc này, một đứa bé trong lồng đột nhiên tỉnh lại.

Mở mắt ra nhìn thấy mình ở nơi xa lạ, lập tức gào khóc nức nở: "Đây là đâu? Cháu muốn về nhà, cháu muốn tìm mẹ!"

Vút!

Một roi quất tới.

Đứa bé vừa rồi còn gào khóc, trong nháy mắt đã tắt thở.

"Lôi ra ngoài, cho ch.ó ăn!" Tuyết Diên buông lại câu này, lạnh lùng xoay người bỏ đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.