Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 360: Bạch Tuộc Siêu To Khổng Lồ

Cập nhật lúc: 26/12/2025 10:26

Tuyết Diên điểm một ngàn người biến dị, liền đi thẳng đến nơi có hồ nước kia.

Mộc Cửu Nguyệt suy nghĩ một chút, cũng xách đao Đường lững thững đi theo.

Tuyết Diên liếc nhìn Mộc Cửu Nguyệt, cũng không từ chối việc cô đi theo.

Nếu thực sự có nguy hiểm, có Mộc Cửu Nguyệt ở đó, độ an toàn sẽ tăng lên đáng kể.

Con người Mộc Cửu Nguyệt này cũng rất tà môn.

Cô thuộc kiểu gặp mạnh thì mạnh, thực lực không rõ.

Cái hồ đó cách đội ngũ của họ không xa.

Đi khoảng nửa tiếng là tới.

Một con đường kéo dài một bên đến hồ, một bên là đường họ đi tới, muốn đến Khu trú ẩn Tây Nam, quả thực không thể tránh khỏi cái hồ này.

"Cái hồ này xuất hiện kỳ lạ thật." Tuyết Diên mở miệng nói: "Lúc tôi đến, vẫn chưa có. Ở đây chỉ là một bãi đất trống!"

Mộc Cửu Nguyệt nghĩ ngợi rồi hỏi: "Ở đây từng xảy ra động đất chưa?"

"Cô nói trận đại địa chấn hai năm trước à? Có chứ." Tuyết Diên trả lời: "Chỉ là cường độ động đất không mạnh bằng miền Trung và miền Đông. Tôi nhớ trận động đất đó, cả miền Đông đều sụp đổ? Miền Trung cũng chẳng khá hơn là bao chứ gì?"

Mộc Cửu Nguyệt gật đầu: "Đúng vậy, cả thành phố K đều sụp đổ. Hủy thiên diệt địa, đúng là không ngoa chút nào."

"Ở đây so với bên các cô thì nhẹ hơn nhiều. Phía Tây Nam này chỉ có vài ngọn núi sụp đổ, địa mạo về cơ bản không thay đổi quá lớn." Tuyết Diên nói: "Cho nên tôi mới thấy lạ, cái hồ này ở đâu ra."

"Cô cho người đi lấy ít nước hồ về đây." Mộc Cửu Nguyệt mở miệng nói.

"Sao thế?" Tuyết Diên quay đầu nhìn cô: "Cô có ý tưởng gì à?"

"Tôi nghi ngờ cái hồ này, không phải hồ nước ngọt, mà là hồ nước mặn!" Mộc Cửu Nguyệt vươn ngón tay chọc chọc Tuyết Diên: "Bảo cô đi thì cô đi đi, nói nhiều thế làm gì?"

Tuyết Diên trợn mắt, định nổi đóa.

Mộc Cửu Nguyệt lại nói: "Tôi nghi ngờ Tây Nam cũng sắp trở thành đường bờ biển rồi, nếu nước hồ này là nước mặn, thì chứng minh suy đoán của tôi là đúng!"

Mắt Tuyết Diên lập tức trở lại bình thường: "Sao không nói sớm!"

Nói xong, lườm Mộc Cửu Nguyệt một cái.

Mộc Cửu Nguyệt cũng lườm lại cô ta: "Với cái não to bằng quả óc ch.ó của cô, cô nghĩ được cái gì chứ? Đã chỉ đường cho rồi, cô cũng chẳng ngẫm ra được! Cứ bắt tôi phải nói toạc móng heo ra! Cô thừa nhận đi, vũ lực cô không bằng tôi, IQ cũng không bằng tôi!"

"Mộc Cửu Nguyệt!" Tuyết Diên trực tiếp nổi giận, rút roi ra định đ.á.n.h nhau.

"Gọi tôi làm gì? Muốn đ.á.n.h nhau hả! Tôi chiều!" Mộc Cửu Nguyệt cũng rút đao Đường ra.

Hai người giương cung bạt kiếm, một lời không hợp là lao vào nhau.

Mấy thuộc hạ đi cùng hai người bọn họ, đều trưng ra vẻ mặt "hủy diệt đi, ngày tháng này không sống nổi nữa rồi".

Nhưng mà, làm lỡ mệnh lệnh của Kỳ Vô Quá, hai bà cô này không sao, chứ bọn họ là mất mạng nhỏ đấy!

Bọn họ đành phải kiên trì đi tới can ngăn: "Đội trưởng Tuyết, Căn cứ trưởng Mộc, chúng ta làm việc chính trước đã!"

Tuyết Diên lườm Mộc Cửu Nguyệt cháy mắt, nhưng cũng thu roi về.

Mộc Cửu Nguyệt thuận thế tra đao vào vỏ, nói: "Thế còn ngây ra đó làm gì? Đi đi chứ!"

Mấy người kia nhìn về phía Tuyết Diên, Tuyết Diên phất phất tay, bọn họ mới quay người bảo hai người biến dị đi ra bờ hồ lấy nước.

Tuyết Diên và Mộc Cửu Nguyệt cũng không đấu khẩu nữa, cứ thế chăm chú nhìn hai người biến dị đi về phía hồ nước.

Ngay khi hai người đó múc đầy nước, chuẩn bị quay về.

Hai cái xúc tu khổng lồ, giống như từ hư không xuất hiện, v.út một cái từ dưới nước trồi lên, mỗi cái cuốn lấy một người biến dị, trực tiếp kéo vào trong hồ nước.

Hai người biến dị thậm chí còn chưa kịp phản ứng, đã mất tích.

Mặt nước sủi bọt ùng ục.

Rất nhanh sau đó không còn động tĩnh gì nữa.

Rõ ràng là đã bị ăn thịt rồi.

Mộc Cửu Nguyệt khoanh tay cười nhạo Tuyết Diên: "Đám người biến dị này đúng là phế vật! Bị bắt đi cũng không biết phản kháng! Đồ không có não, đúng là kém cỏi!"

Tuyết Diên nhìn chằm chằm Mộc Cửu Nguyệt: "Có phải cô đang mắng tôi không?"

"Cô cứ thích vơ vào mình thì tôi cũng chịu." Mộc Cửu Nguyệt nhún vai nói: "Dù sao tôi cũng đâu có chỉ mặt gọi tên!"

"Cô!" Tuyết Diên bị Mộc Cửu Nguyệt chọc cho tức đến đảo mắt liên tục.

"Được rồi, đừng có cô cô tôi tôi nữa, mau cho hai người nữa qua xem thử! Lần này đừng gọi người biến dị qua nữa, bọn không não qua đó cũng chỉ là đưa đồ ăn cho bạch tuộc thôi!" Mộc Cửu Nguyệt tùy tiện chỉ vào hai thuộc hạ của Tuyết Diên: "Hai người các anh đi!"

Hai người bị Mộc Cửu Nguyệt điểm danh, mặt lộ vẻ kinh hoàng, chân run lẩy bẩy.

Tuyết Diên lại làm như không thấy, hất hàm về phía họ: "Không nghe thấy à? Các người qua đó thử xem!"

"Đội trưởng Tuyết..." Hai người cố gắng mở miệng cầu xin.

Tuyết Diên âm trầm nói: "Không muốn đi? Vậy tôi g.i.ế.c các người, ném qua đó cũng được!"

"Không không không, chúng tôi đi, chúng tôi đi!" Hai người này không dám cầu xin nữa, lăn lê bò toài về phía bờ hồ.

Vì đã có kinh nghiệm của hai người biến dị trước đó, hai người này cảnh giác vô cùng, đi đi dừng dừng, sang trái hai bước, sang phải hai bước.

Ra vẻ đ.á.n.h không lại thì chạy ngay.

Mộc Cửu Nguyệt và Tuyết Diên cứ thế nhìn chằm chằm bọn họ, nhìn bọn họ tuy lề mề chậm chạp, nhưng cuối cùng vẫn đến gần bờ hồ.

Hai người run rẩy múc đầy thùng nước, quay người ba chân bốn cẳng định chạy.

Đúng lúc này, hai cái xúc tu siêu to quen thuộc, lại lần nữa từ dưới hồ nước lật lên, cuốn về phía hai người.

"Mẹ ơi! Chạy mau!" Hai người kia dù sao cũng không phải người biến dị, đầu óc linh hoạt hơn nhiều.

Hai người ném thẳng thùng nước trong tay vào xúc tu, quay người định chạy.

Tuy nhiên hai chân người, sao có thể chạy lại tốc độ của xúc tu?

"Á! Cứu mạng! Đội trưởng Tuyết, cứu tôi!"

"Tôi không muốn c.h.ế.t! Tôi không muốn... Ùng ục ục..."

Hai người này cũng bị lôi xuống nước, ăn sạch sành sanh.

"Cô nhìn rõ chưa?" Tuyết Diên hỏi Mộc Cửu Nguyệt.

"Ừ." Mộc Cửu Nguyệt trả lời: "Xác định là bạch tuộc nước mặn. Nó còn có cái tên, gọi là bạch tuộc đốm xanh."

"Cô biết à?" Tuyết Diên hỏi.

"Cô không biết sao?" Mộc Cửu Nguyệt hỏi ngược lại.

Tuyết Diên trợn mắt: "Nói mau!"

"Bạch tuộc đốm xanh, là loài sống ở vùng biển nhiệt đới và cận nhiệt đới của Ấn Độ Dương và Thái Bình Dương, thường thấy ở các hồ thủy triều và rạn san hô nông ven bờ biển phía nam Australia, cũng như các rạn san hô nông và hồ thủy triều ven biển Nhật Bản. Chúng cư trú ở vùng biển nông có độ sâu từ 0 đến 50 mét, ưa thích môi trường như rạn san hô, t.h.ả.m cỏ biển và đáy sỏi đá."

"Bạch tuộc đốm xanh nhỏ là một loài sinh vật kịch độc, là một trong những loài động vật có độc tính mạnh nhất đại dương. Độc tố chủ yếu của bạch tuộc đốm xanh nhỏ là maculotoxin và tetrodotoxin, có thể dẫn đến tê liệt thần kinh cơ."

"Về lý thuyết, loài này kích thước rất nhỏ, chỉ cỡ bàn tay. Bạch tuộc đốm xanh mà lớn thế này, tôi cũng là lần đầu tiên nhìn thấy."

"Nơi này tuy không hoang vu như bãi đá Gobi Tây Bắc, nhưng môi trường ở đây, theo lý thuyết cũng không thích hợp với môi trường sống của chúng."

"Cho nên chỉ có hai cách giải thích: Thứ nhất, chúng đã biến dị. Hiển nhiên, chúng không chỉ biến dị về kích thước khổng lồ, độc tính mạnh hơn, mà còn có thể sống trong hồ nước ngọt trên đất liền. Thứ hai, thực đơn của chúng rất phong phú, con người cũng đã trở thành thực đơn của chúng. Vốn dĩ chúng là loài không thích chủ động tấn công, nhưng bây giờ tiến hóa trở nên dễ nổi nóng dễ bị kích động, chủ động săn bắt con mồi." Mộc Cửu Nguyệt nói xong, lại châm chọc một câu: "Tuyết Diên à, có phải bỗng nhiên phát hiện bản thân thật thiếu văn hóa không? Kiến thức thường thức đơn giản thế này mà cũng không biết? Hết cách rồi, tôi chính là bác học đa tài như thế đấy, trên thông thiên văn dưới tường địa lý!"

"Cô biết liêm sỉ tí đi!" Tuyết Diên lườm cô một cái rõ to: "Vậy cô nói xem, làm sao chiến thắng nó?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.