Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 449: Hợp Tác Phát Triển

Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:27

Chuyện này không thể chỉ kéo mỗi Khu trú ẩn Tây Bắc vào được, mà còn phải kéo thêm hai nhà kia nữa.

Chủ yếu là Mộc Cửu Nguyệt vẫn luôn nhắm đến y thuật của Hoa gia và công nghệ kỹ thuật của Kỳ Vô Quá.

Phải nói rằng, Kỳ Vô Quá tuy nhân phẩm không ra gì, nhưng kỹ thuật trong tay anh ta thì mạnh thật sự.

Mỗi người chuyên một lĩnh vực khác nhau.

Cho nên cần phải kết hợp lại với nhau.

Nếu không thì làm sao cùng nhau xây dựng con thuyền Noah được.

Thế là, sau khi Sở trưởng Lâm và Vương Thủ Trấn bàn bạc riêng xong, bèn gọi cả Tuyết Diên và người của Căn cứ Phong Sào đến.

"Sự việc là như vậy, tuy là Căn cứ Bình Minh chúng tôi phát hiện ra, nhưng trên nguyên tắc cùng nhau tiến bộ, cùng nhau nỗ lực, cùng nhau phát triển, chúng tôi sẵn sàng cùng mọi người thực hiện việc này, cố gắng dự trữ thêm nhiều năng lượng nhất có thể trước khi thiên tai tiếp theo ập đến." Sở trưởng Lâm cười tươi rói nói: "Tôi hy vọng mọi người đều có thể phát huy thế mạnh của mình, cùng nhau nỗ lực."

Tuyết Diên cười khẽ: "Sở trưởng Lâm hào phóng thật đấy, chuyện tốt lớn như vậy cũng không quên chúng tôi. Mộc Cửu Nguyệt biết không? Cô ta có đồng ý không?"

"Đồng ý chứ, nếu không sao tôi có thể mời mọi người đến đây bàn bạc được?" Sở trưởng Lâm nói với vẻ chính nghĩa lẫm liệt: "Căn cứ trưởng Mộc của chúng tôi tấm lòng bao la, luôn nghĩ cho bá tánh, hy vọng có thể giữ lại thêm chút mầm mống cho nhân loại trong thời mạt thế này. Mặc dù mỏ khí này giá trị rất cao, nhưng giá trị của việc mọi người có thể sống sót còn cao hơn!"

"Căn cứ trưởng của chúng tôi vẫn luôn nói, nếu con người trên thế giới này c.h.ế.t hết, cho dù chỉ còn một mình cô ấy sống sót thì có ý nghĩa gì chứ? Con người mà, luôn phải sống theo bầy đàn, luôn phải có tình cảm ràng buộc."

"Cho nên, Căn cứ Bình Minh chúng tôi không bao giờ từ bỏ bất kỳ một cư dân nào, không bao giờ từ bỏ bất kỳ ai muốn sống!"

"Nói hay lắm!" Đại diện của Căn cứ Phong Sào vỗ tay nhiệt liệt cho Sở trưởng Lâm, có thể nói là cực kỳ ủng hộ.

Đại diện của Khu trú ẩn Tây Bắc, cũng là tâm phúc của Vương Thủ Trấn.

Đương nhiên cũng tung hứng cho Sở trưởng Lâm.

"Căn cứ Bình Minh thật nhân nghĩa! Có chuyện tốt chưa bao giờ quên chúng tôi. Là hàng xóm láng giềng, chúng ta nhất định phải tương trợ giúp đỡ lẫn nhau! Đã Căn cứ Bình Minh hào phóng như vậy, chủ động đưa ra dự án lớn thế này để hợp tác, Khu trú ẩn Tây Bắc chúng tôi cũng không thể keo kiệt được, tôi đề nghị, Căn cứ Bình Minh lấy 60% tài nguyên, mọi người không có ý kiến gì chứ?"

Tuyết Diên cười như không cười: "Khu trú ẩn Tây Bắc hào phóng thế cơ à? Phải biết rằng, người cần năng lượng nhất chính là các người đấy? Căn cứ Bình Minh người ta giàu có lắm, cái gì cũng không thiếu đâu!"

"Thiếu, sao lại không thiếu? Tài nguyên càng dùng càng ít, lúc nào cũng thiếu cả." Sở trưởng Lâm cười trả lời: "Số tài nguyên này chúng tôi cũng tạm thời bảo quản, nếu mọi người có nhu cầu về sau, giá cả có thể thương lượng."

"Tôi không có ý kiến!" Người của Căn cứ Phong Sào lập tức bày tỏ thái độ: "Dù sao cũng là người của Căn cứ Bình Minh phát hiện ra, người ta chiếm phần lớn là hợp tình hợp lý."

"Lời hay ý đẹp các người nói hết rồi, còn hỏi tôi làm gì?" Tuyết Diên cười khẩy: "Chuyện này mà cũng đáng để mời tôi đến à?"

Tuyết Diên đứng dậy định đi.

Sở trưởng Lâm cười tươi rói nói: "Đội trưởng Tuyết, xin dừng bước! Căn cứ trưởng của chúng tôi mời cô qua uống trà!"

"Biết rồi!" Tuyết Diên phất tay, xoay người đi tìm Mộc Cửu Nguyệt.

"Tìm tôi có việc gì?" Tuyết Diên ngồi xuống trước mặt Mộc Cửu Nguyệt một cách không hề khách khí: "Nếu là để bàn chuyện vừa rồi thì thôi đi. Các người chỉ là thông báo cho tôi, chứ đâu phải thương lượng với Tây Nam chúng tôi. Vốn dĩ đây cũng là chuyện riêng của Tây Bắc các người, liên quan gì đến Tây Nam chúng tôi chứ?"

"Tuyết Diên, tình hình bên phía Tây Nam thế nào rồi?" Mộc Cửu Nguyệt mở miệng hỏi: "Tôi vừa nhận được tin, bên đó đã bắt đầu di dời rồi?"

"Tin tức của cô cũng nhanh nhạy đấy nhỉ!" Tuyết Diên cũng không phủ nhận, dù sao mọi người đều cài gián điệp vào chỗ nhau, chuyện này ai cũng ngầm hiểu.

"Có điều, chỉ có dòng chính là đang di dời thôi." Tuyết Diên trả lời: "Những kẻ không quan trọng vẫn ở lại bên đó, tận hưởng niềm vui ngắn ngủi. Tôi thấy họ cũng đang tận hưởng lắm, nên không làm phiền họ nữa."

Tuyết Diên nói nghe thì đường hoàng, thực chất sự thật là, những người ở lại Tây Nam hiện giờ đều là những con tốt thí bị Kỳ Vô Quá và Tuyết Diên vứt bỏ.

Những người đó còn đang cuồng nhiệt, ăn mừng, tự mãn vì được vào sống trong trung thành hoặc nội thành, mà không biết rằng mình đều là những con tốt thí.

"Mang đi bao nhiêu người?" Mộc Cửu Nguyệt hỏi.

"Năm sáu mươi vạn người gì đó." Tuyết Diên trả lời lơ đãng: "Cụ thể tôi cũng không đếm, tôi không quản mấy việc này. Cô hỏi cái này làm gì?"

"Tuyết Diên." Mộc Cửu Nguyệt nói: "Số lượng người của hai bên chúng ta cơ bản là ngang nhau, lần này thực sự phải hợp tác một phen rồi. Tôi biết, Tây Nam các cô có không ít công nghệ tiên tiến, trong đó bao gồm cả công nghệ khai thác. Tôi sẵn sàng trích thêm một phần mười từ phần của Căn cứ Bình Minh tặng cho các cô để đổi lấy công nghệ khai thác của các cô. Chúng tôi rất có thành ý!"

"Chuyện này tôi phải về bàn bạc lại đã." Tuyết Diên nói: "Cô có vẻ rất gấp gáp."

Mộc Cửu Nguyệt không trả lời.

"Để tôi đoán xem, trong đội ngũ của cô, người biết thuật tiên tri kia có phải đã dự đoán được điều gì không? Thiên tai tiếp theo là gì? Khoảng bao giờ thì đến?" Tuyết Diên nhìn chằm chằm biểu cảm của Mộc Cửu Nguyệt, nhưng Mộc Cửu Nguyệt hoàn toàn im lặng, Tuyết Diên không nhìn ra được gì.

"Xem ra tôi đoán trúng rồi. Nói cho tôi biết đi, là cái gì?" Tuyết Diên nhoài người về phía trước Mộc Cửu Nguyệt: "Đã hợp tác thì phải có thành ý. Thành ý của cô đâu?"

"Thiên tai tiếp theo, nếu không đoán sai thì là sương mù." Mộc Cửu Nguyệt trả lời: "Cụ thể bao giờ bắt đầu thì tôi không biết. Nhưng lần sương mù này gây hại cực lớn cho con người, phần lớn mọi người sẽ vì thế mà nhiễm bệnh, trở thành bệnh nhân phổi, tuy không c.h.ế.t ngay được nhưng sống cực kỳ đau khổ."

"Tôi nhớ trước đây từng xảy ra thiên tai sương mù rồi mà, sao lại..."

"Lần này không giống." Mộc Cửu Nguyệt giải thích: "Trong sương độc chứa vô số côn trùng độc nhỏ như mạt bụi, khẩu trang thông thường hoàn toàn không ngăn được. Những con trùng độc này theo đường hô hấp đi vào cơ thể, sẽ ký sinh trong cơ thể người, từ từ hút chất dinh dưỡng để lớn lên. Cho đến khi hút khô người đó, những con trùng độc này sẽ phân tán ra xung quanh, tản vào không khí để tìm vật chủ tiếp theo." Mộc Cửu Nguyệt nói: "Trong không khí dày đặc loại trùng độc này, khó lòng phòng bị."

Tuyết Diên dù là sự kết hợp giữa người và hoa Đế Vương, cũng không khỏi hít sâu một hơi, hỏi: "Ảnh hưởng đối với động thực vật thì sao?"

"Động vật cũng chẳng khác gì con người, đều là vật chủ. Thực vật còn t.h.ả.m hơn! Những con trùng này sẽ bám vào thân cây, làm thối rữa cành lá." Mộc Cửu Nguyệt trả lời: "Có thể nói là sự tấn công bao phủ không phân biệt."

Sắc mặt Tuyết Diên lập tức thay đổi: "Tin tức chính xác chứ?"

"Chính xác!"

"Cô đợi tin của tôi!" Tuyết Diên không màng uống trà, vội vã rời đi.

Tuyết Diên vừa đi, Mộc Cửu Nguyệt đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Thế giới bên ngoài hiện tại ánh nắng chan hòa, nhiệt độ dễ chịu.

Động thực vật đua nhau sinh sôi.

Nhưng làm sao chúng biết được, đây chỉ là cảnh tượng phù du sớm nở tối tàn?

Đợt thiên tai tiếp theo sắp đến rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.