Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 486: Những Kẻ May Mắn?

Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:56

"Các người là người nước nào?" Mộc Cửu Nguyệt không trả lời câu hỏi của đối phương mà tiếp tục hỏi lại.

"Trong chúng tôi có người nước G, người nước N, người nươc B, người nước F." James trả lời: "Tôi là người nước A."

"Vậy ngọn núi này vốn tên là gì?" Mộc Cửu Nguyệt hỏi.

"Dãy núi Alps, một ngọn núi nhỏ trong đó." James trả lời.

Mộc Cửu Nguyệt bỗng quay sang nói với Tuyết Diên: "Kẹo mút Alpenliebe ngon lắm đấy, cô có muốn một cái không?" (Alps trong tiếng Trung là Á-lỗ-ti-tư, đồng âm với kẹo Alpenliebe).

Tuyết Diên đưa tay ra hướng về phía Mộc Cửu Nguyệt. Mộc Cửu Nguyệt thực sự từ không gian lấy ra một cái kẹo mút Alpenliebe đưa cho cô ta. Thế là hai người họ cứ thế thản nhiên ngồi mút kẹo như chỗ không người.

James thực sự chẳng biết phải nói gì hơn. Nếu không phải vì hai người phụ nữ này có sức mạnh quá đáng sợ, anh ta chắc chắn đã phải nói vài câu rồi. Với lại, anh ta cũng thèm kẹo quá! Anh ta đã bao nhiêu năm rồi không được ăn kẹo!

"Khụ khụ, hai vị, các cô còn muốn biết gì nữa không?" James hỏi.

"Hòn đảo này hiện tại rộng bao nhiêu?" Mộc Cửu Nguyệt hỏi.

"Không biết." James trả lời: "Trước đây nó rất lớn, giờ đều bị nước nhấn chìm rồi, chỉ còn vài đỉnh núi trồi lên thôi, tôi cũng không nói rõ được nó rộng chừng nào. Chỉ là trước đây trên đỉnh núi chẳng có gì cả, vậy mà không hiểu sao chỉ qua một đêm, trên mặt đất bỗng mọc đầy thực vật, cây cối, hoa cỏ."

Mộc Cửu Nguyệt mỉa mai: "Nên là các người ở đây bao nhiêu năm chỉ nghĩ đến việc bắt cá, chứ không nghĩ đến việc trồng trọt sao?"

James hổ thẹn cúi đầu: "Vâng, chúng tôi không biết cách."

Mộc Cửu Nguyệt lườm một cái: "Đúng là một lũ ngốc."

James vô cùng lúng túng. Bị mắng như vậy mà không dám cãi lại, vì anh ta sợ bị đòn.

Tuyết Diên ngạo mạn nói: "Giờ cô mới biết à? Không phải ai cũng có gen trồng trọt trong m.á.u đâu!"

James càng thêm lúng túng. "Còn thế giới bên ngoài..." Anh ta rụt rè hỏi thăm.

"Thế giới bên ngoài mất rồi. Các quốc gia của các người đều không còn nữa." Mộc Cửu Nguyệt trả lời.

James và những người khác đều sững sờ: "Mất rồi là ý gì?"

"Là nghĩa đen đấy, không còn tồn tại nữa! Những quốc gia các người vừa kể đều ở Châu Âu phải không?" Mộc Cửu Nguyệt nói: "Châu Âu có cao độ so với mặt nước biển rất thấp đúng không?"

Mấy người đồng loạt gật đầu: "Đúng vậy."

"Thì đó chẳng phải xong rồi sao? Chỗ này của các người còn bị ngập đến mức này, các người còn trông mong gì quốc gia của mình vẫn còn nổi trên mặt nước?" Mộc Cửu Nguyệt nói thẳng thừng, nhưng những lời này khiến họ vô cùng đau đớn, khó lòng chấp nhận nổi.

Hai người phụ nữ trong nhóm trực tiếp che mặt khóc nức nở, tuyệt vọng gào lên: "Trời ơi, ngôi nhà mà chúng tôi ngày đêm mong ngóng trở về, giờ đã không còn nữa sao?"

"Không chỉ có vậy đâu, Châu Âu và Châu Mỹ vì thiên tai mà đã tự kích nổ b.o.m hạt nhân rồi." Tuyết Diên bổ sung thêm, thông tin của cô ta đầy đủ hơn Mộc Cửu Nguyệt một chút, vì trước đây Kỳ Vô Quá cũng phái không ít người đi dò la tin tức nên biết nhiều hơn.

"Các người chắc cũng biết những quốc gia nào sở hữu v.ũ k.h.í hạt nhân rồi đó. Cơ bản là từng nước một đều tự hại mình cả. Uy lực vụ nổ cực kỳ lớn, lúc đó đã c.h.ế.t rất nhiều người rồi. Nhưng đó chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng nhất vẫn là phóng xạ hạt nhân."

"Nhiều người lúc đó không c.h.ế.t nhưng về sau c.h.ế.t rất t.h.ả.m. Vì thứ đó không chữa được, cũng chẳng có ai chữa cho họ, chỉ có thể chờ c.h.ế.t thôi. Toàn bộ Châu Âu đều nằm trong tình trạng nhiễm phóng xạ nặng nề."

"Vả lại còn có không ít đầu đạn hạt nhân bay lung tung, bay đến đâu nổ đến đó, cơ bản là trừ phương Đông ra thì không còn mảnh đất thuần khiết nào cả. Bom hạt nhân ở phương Đông không nổ là vì có người đã quyết đoán đ.á.n.h chìm tất cả v.ũ k.h.í hạt nhân xuống đáy biển. Có nổ thì cũng là nổ dưới đại dương nên mới không gây ô nhiễm đất liền."

Tuyết Diên mỉm cười nói tiếp: "Cho nên các người mất nhà thật rồi nhé!"

Nhìn đám người kia ôm đầu khóc ròng, Tuyết Diên nở nụ cười đắc ý. Cái sở thích quái đản này của Tuyết Diên... đúng là thú vị thật! Mộc Cửu Nguyệt nghĩ bụng, lòng chẳng chút áy náy.

"Vậy các người định thế nào?" Mộc Cửu Nguyệt hỏi: "Với mười mấy người này, các người phải tranh thủ mà sinh con đẻ cái đi. Nếu không các người sẽ tuyệt chủng đấy!"

Hay thật. Lời này cũng kích động không kém gì lời vừa nãy.

Tuyết Diên bồi thêm một đòn: "Cho dù có liều mạng đẻ cũng không kịp đâu nhỉ? Họ chỉ có mười mấy người, phụ nữ cũng chỉ có năm người, dù năm người này có đẻ hết công suất cũng không được bao nhiêu. Quan trọng nhất là thế hệ sau sẽ kết hôn cận huyết, rồi sinh ra một lũ dị dạng thiểu năng, chẳng cần đến bốn đời là tuyệt chủng rồi. Hay là để tôi biến các người thành người biến dị, cống hiến chút nhiệt tàn cho đời nhỉ!"

Xong đời, trái tim mười mấy người kia vỡ vụn thêm lần nữa!

"Chúng tôi có thể đi theo cô không?" James hỏi Mộc Cửu Nguyệt. Anh ta nhìn ra rồi, trong hai người phụ nữ hung hãn này, Mộc Cửu Nguyệt còn t.ử tế chút ít, còn cái người nhắc đến "người biến dị" kia chắc chắn không phải hạng tốt lành gì!

"Không thể." Mộc Cửu Nguyệt nói: "Tuy nhiên, tôi có thể thực hiện một cuộc giao dịch với các người. Xem các người có món đồ gì tốt không, chỉ cần tôi ưng ý, tôi có thể cho các người mọi thứ các người muốn. Thức ăn, nước uống, t.h.u.ố.c men, quần áo giày dép, thậm chí cả nhà cửa, xi măng, điện thoại, máy chơi game... vân vân và vân vân, không thiếu thứ gì!"

"Cô còn có t.h.u.ố.c? Thuốc gì cũng có sao?" Mắt James sáng rực lên.

"Đúng vậy." Mộc Cửu Nguyệt gật đầu: "Chỉ cần anh gọi được tên, tôi đều có."

James không tin, liền nói: "Tôi muốn t.h.u.ố.c kháng sinh!"

Mộc Cửu Nguyệt lật tay một cái, từ không gian lấy ra một vỉ t.h.u.ố.c kháng sinh. Đây đều là những thứ Vệ Liệt mang về từ nước A lúc trước, nằm trong không gian của cô và đã được vạn lần sao chép. Thế nên, kho dự trữ của cô nhiều vô kể!

Còn việc Mộc Cửu Nguyệt dám để lộ không gian trước mặt người ngoài là vì cô biết, những người này định sẵn sẽ kẹt c.h.ế.t trên đỉnh núi này cả đời, tương lai bị nước biển nhấn chìm, cơ bản chẳng có cơ hội ra ngoài mà nói nhăng nói cuội. Mà dù họ có nói, cô cũng chẳng nhận! Tuyết Diên hiện tại là đồng minh cùng chung lợi ích, đương nhiên cũng sẽ không nói ra.

Thế nhưng, hành động này của Mộc Cửu Nguyệt đã khiến James và những người khác sợ khiếp vía! Trong quan niệm của họ, kẻ có thể lấy đồ vật từ hư không đều là thần linh!

Rào rào một tiếng, cả nhóm người đồng loạt quỳ rạp xuống! Họ liên tục cầu nguyện, nói những lời mà máy dịch của Mộc Cửu Nguyệt cũng không dịch nổi.

"Họ bị làm sao thế? Chạm mạch à?" Mộc Cửu Nguyệt thì thầm hỏi Tuyết Diên.

Tuyết Diên kiêu ngạo hất cằm, cười khẩy một tiếng rồi nói: "Họ coi cô là thần linh rồi đấy! Chắc là tưởng cô là hóa thân của vị thần nào đó, thay mặt thần đi lại nhân gian. Cũng không lạ, chuyện không gian thế này người bình thường không hiểu nổi đâu."

"Thế sao cô hiểu được?" Mộc Cửu Nguyệt hỏi.

"Vì tôi có đọc tiểu thuyết!" Tuyết Diên lườm cô một cái: "Cô mau dẹp yên họ đi!"

"Được rồi, được rồi." Mộc Cửu Nguyệt khẽ khắng giọng, dùng b.út dịch để dịch lời mình: "Đã bị các người phát hiện thân phận, tôi cũng không giấu giếm nữa. Đúng vậy, tôi là cái bóng thay mặt Thần đi lại nhân gian. Thần nói thế gian này quá nhiều tà ác, quá nhiều tội lỗi nên cần phải thanh tẩy, nhưng cũng có những người vô tội bị vạ lây, vì vậy sai tôi đến ban cho những người ít tội lỗi một tia hy vọng sống! Còn việc các người có nắm bắt được tia hy vọng này hay không, phải xem lòng thành kính của các người đối với Thần có đủ lớn hay không!"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.