Thảm Họa Ập Đến: Ôm Kho Hàng Trăm Tỷ, Ta Tung Hoành Ngày Tận Thế - Chương 40: Bóng Đen Đêm Khuya

Cập nhật lúc: 24/12/2025 18:52

Lâm Hùng đắc ý nói: "Yên tâm, Vệ Liệt sẽ xử lý thằng nhóc đó gọn gàng sạch sẽ, đưa đến tận giường cho con!"

Lâm Hữu Lương mặt mày sáng rỡ, mong đợi vô cùng.

Tuy anh ta mới gặp cậu con trai đó lần đầu, nhưng anh ta chỉ cần liếc mắt là có thể nhận ra, đó tuyệt đối là một cực phẩm!

Anh ta đã nếm qua đủ loại mỹ nữ, nhưng chưa từng nếm qua một cậu con trai cực phẩm như vậy!

Lần này, coi như là được nếm của lạ rồi!

Lâm sở trưởng mang theo một chai rượu ngon đến tìm Vệ Liệt.

"Lâm sở trưởng, khách quý hiếm có!" Vệ Liệt mời Lâm sở trưởng vào phòng khách: "Chà, rượu ngon quá! Trận mưa lớn này đã phá hủy không ít nhà máy rượu, rượu ngon thế này uống một chai là vơi đi một chai rồi."

Lâm sở trưởng: "Đây là bảo bối mà tôi đã cất giữ nhiều năm. Với người khác, tôi không nỡ đâu. Nhưng tổng giám đốc Vệ, dù sao cũng là người một nhà, tự nhiên là phải mang ra cùng chia sẻ."

Vệ Liệt cười nói: "Vậy thì tôi không khách sáo nữa."

Sau một hồi hàn huyên xã giao, Lâm sở trưởng nói: "Hôm nay tôi đến thăm tổng giám đốc Vệ là muốn khuyên tổng giám đốc Vệ tạm thời đừng giao dịch với Lâm Hùng."

"Ồ? Ý của Lâm sở trưởng là sao?" Vệ Liệt giả ngốc.

"Lâm Hùng đó chẳng qua chỉ là một tên trọc phú, cậy mình may mắn kiếm được chút tiền đã đắc ý quên mình, quên mất thân phận." Lâm sở trưởng nói đầy ẩn ý: "Lô lương thực này, ông ta nuốt không trôi đâu. Dù có nuốt được, cũng không giữ được. Có khi còn rước họa vào thân."

"Lâm sở trưởng chỉ cho tôi một con đường sáng?" Vệ Liệt cười rót rượu cho Lâm sở trưởng.

"Tuy tôi là sở trưởng của nơi trú ẩn, nhưng nói trắng ra, tôi chẳng qua chỉ là một con ch.ó của cấp trên. Nhưng ch.ó cũng có lòng tự trọng!" Ánh mắt của Lâm sở trưởng lóe lên tinh quang, thể hiện sự không cam tâm của ông ta.

Nếu là trước đây, ông ta cũng đành chấp nhận số phận.

Nhưng bây giờ đã là thời loạn, tương lai còn loạn hơn, không biết lúc nào cấp trên đ.á.n.h nhau, bên dưới sẽ là thời đại chư hầu hỗn chiến, quân phiệt cát cứ.

Vương hầu tướng lĩnh, há do dòng dõi mà nên?

Tại sao ông ta lại không thể trở thành người nắm quyền thực sự của thành phố K?

Chỉ cần trong tay ông ta nắm giữ lô lương thực này, tự nhiên sẽ có người nguyện ý đi theo ông ta.

Vệ Liệt đã hiểu, Lâm sở trưởng này muốn tự mình leo lên rồi.

Thú vị đây.

Vẫn chưa loạn hẳn lên mà tâm tư của những người bên dưới đã nhiều như vậy rồi.

Vậy thì cấp trên, chẳng phải còn loạn hơn sao?

"Lâm sở trưởng có thể cho tôi lợi ích gì?" Vệ Liệt hỏi.

"Con người tôi đây, không có bản lĩnh gì, nhưng có một ưu điểm, đó là bạn bè đông." Lâm sở trưởng đắc ý nói: "Tôi có thể là người đầu tiên lấy được đồ bảo hộ, cũng có thể là người đầu tiên nắm được tin tức mới nhất. Tôi đã đặt trước với cấp trên hai chiếc tàu hàng vạn tấn. Nếu tổng giám đốc Vệ bằng lòng giao lô lương thực này cho tôi, tôi có thể chia cho anh một chiếc."

Ngón tay của Vệ Liệt đột nhiên siết chặt: "Lời này là thật?"

"Tất nhiên!" Lâm sở trưởng nói đầy ẩn ý: "Kênh của tôi đây, hai người cấp trên kia, chưa chắc đã có được."

Vệ Liệt ngả người ra sau.

Lâm sở trưởng này đúng là cao nhân không lộ tướng!

Lại có nhiều kênh như vậy.

Xem ra, phải duy trì tốt mối quan hệ này, sau này không chừng còn dùng đến.

"Thành giao." Vệ Liệt nâng ly rượu, cụng ly với Lâm sở trưởng: "Vậy bên Lâm Hùng, tôi hy vọng Lâm sở trưởng có thể giúp tôi nói vài lời."

"Không vấn đề gì." Lâm sở trưởng cụng ly với Vệ Liệt, mắt híp lại, giống hệt một con cáo già.

Lâm sở trưởng vừa đi, Vệ Liệt đã kể lại chuyện này cho Mộc Cửu Nguyệt.

Mắt Mộc Cửu Nguyệt sáng rực: "Lâm sở trưởng này, được đấy! Chúng ta có tàu hàng vạn tấn, sau này khi đất liền bị nhấn chìm hoàn toàn, chúng ta có thể trốn lên tàu. Vụ làm ăn này, quá hời!"

Không phải là quá hời sao?

Cô chỉ tốn vài nghìn đồng, đổi lại được một chiếc tàu hàng vạn tấn, lãi to rồi còn gì?

"Vậy quyết định như vậy đi." Vệ Liệt nói: "Tôi sẽ để Lâm sở trưởng mời Lâm Hùng đến, cùng ăn một bữa cơm. Tiếp theo, trông cậy cả vào cô."

Nói xong, Vệ Liệt đẩy một địa chỉ cho Mộc Cửu Nguyệt.

Đây là địa điểm cất giữ vật tư của Lâm Hùng mà thư ký Tào đã điều tra được.

Ở trong một hầm trú ở bên ngoài nơi trú ẩn.

Bởi vì đều là những thứ không ăn không uống được, nên ông ta cũng không đặc biệt cho người canh giữ, chỉ có ba năm người qua lại tuần tra canh gác.

Cũng không ai đi lục lọi.

Không có điện không có mạng, cần cái thứ này để làm gì?

"Được." Mộc Cửu Nguyệt nhận lấy địa chỉ, đứng dậy rời đi: "Tối nay hành động."

Tối hôm đó, Lâm sở trưởng quả nhiên đã mời Lâm Hùng đến, Vệ Liệt đi cùng, cùng nhau ăn một bữa cơm.

Vốn dĩ Lâm Hùng còn định làm cao một chút, nhưng Lâm sở trưởng đã mở lời, Lâm Hùng cũng ngoan ngoãn đến.

Chỉ là ánh mắt nhìn Vệ Liệt, mũi không ra mũi, mắt không ra mắt, vô cùng bất mãn.

Vệ Liệt cứ coi như không thấy, dù sao thì qua đêm nay, Lâm Hùng sẽ không còn gì cả.

Đêm khuya.

Một bóng đen, lặng lẽ xuất hiện bên ngoài hầm trú.

Mưa rơi vừa to vừa vội, không ai muốn ra ngoài tuần tra, tự nhiên cũng không ai phát hiện ra sự tồn tại của bóng đen.

"Nào nào nào, uống rượu uống rượu. Cái thời tiết quỷ quái này, bao giờ mới hết đây?" Có người ở bên trong phàn nàn: "Người ta đều ở trong nơi trú ẩn, thoải mái sống trong nhà lớn, ngủ với gái đẹp sạch sẽ, chỉ có chúng ta ở đây chịu khổ!"

"Uống rượu uống rượu, hết cách rồi, ai bảo chúng ta đắc tội với ông chủ? Thôi, dù sao cũng có ăn có uống, còn hơn khối kẻ làm công khổ sai."

"Đúng thế, đừng phàn nàn nữa. Cùng lắm thì chúng ta trộm ít đồ bên trong ra ngoài bán, đổi lấy rượu uống!"

"Thôi đi! Toàn là mấy thứ không đáng tiền, cũng không biết ông chủ tích trữ mấy thứ này để làm cái quái gì. Có tiền sao không mua thêm ít thịt và lương thực có phải tốt hơn không? Tôi đã lén lấy một cái laptop ra ngoài bán, năm cân lương thực còn không ai thèm! Toàn là rác rưởi!"

"Ai nói không phải chứ! Bây giờ ngoài những người thật sự có tiền, ai còn dùng mấy thứ này? Vẫn là lương thực thực tế nhất."

"Uống rượu uống rượu."

Mộc Cửu Nguyệt kiên nhẫn chờ đợi, đợi đến khi mấy người đó say khướt, xác định bên trong không còn động tĩnh gì nữa, lúc này mới lặng lẽ lẻn vào.

Mấy người đàn ông ngã lăn ra đất, say mèm, ngay cả mí mắt cũng không mở nổi.

Cũng đỡ cho cô phải ra tay.

Chìa khóa kho hàng ở ngay trên người họ, mò ra chìa khóa mở cửa kho, từng hàng các loại vật tư, đều chất đầy cả hang động.

Ngoài những sản phẩm công nghiệp ra, còn có một số vải vóc, bông.

Còn có cả mấy chiếc máy dệt thủ công, thú vị thú vị.

Mộc Cửu Nguyệt vung tay, thu hết tất cả đồ vật trong hầm đi.

Mở từng phòng một, thu dọn từng phòng một.

Một giờ sau, nơi đây sạch sẽ như nhà có chuột dọn.

Làm xong tất cả, Mộc Cửu Nguyệt xóa đi dấu vết, lặng lẽ rời đi.

Cơn mưa tầm tã này là người bạn đồng hành tốt nhất để che giấu tung tích, chỉ vài phút đã cuốn trôi sạch sẽ dấu chân của cô.

Trở lại nơi trú ẩn, Mộc Cửu Nguyệt nhìn biệt thự số sáu, mắt đảo một vòng, quay người vào không gian, thay một bộ váy dài màu trắng mát mẻ.

Đội một bộ tóc giả.

Đứng ở đó, đúng là một đại mỹ nhân phong tư yểu điệu!

Mộc Cửu Nguyệt đứng trước cửa biệt thự số sáu.

"Cô là ai?" Có người chặn cô lại.

"Là Lâm thiếu gia bảo tôi đến." Mộc Cửu Nguyệt trả lời đầy vẻ đáng thương: "Không tin, các người đi hỏi anh ấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.