Thẩm Hoán - Chương 11
Cập nhật lúc: 14/09/2026 14:00
Cố Trầm cũng rất vui.
Anh nghĩ, nếu mình nhảy thì chắc sẽ giống một con hươu cao cổ.
Sau đó.
Anh nằm mơ.
Một giấc mơ diễm lệ, cơ thể quấn lấy nhau, hơi thở hòa quyện.
Thật ra đó chỉ là phản ứng bình thường của một thiếu niên đang tuổi dậy thì, nhưng Cố Trầm lại sợ đến ch//ết khiếp.
Sau đó, anh bị nỗi sợ hãi và xấu hổ khổng lồ bao phủ.
Anh sợ mình sẽ trở thành người giống như bố mẹ mình.
Thế là không dám đến tìm cô nữa.
Cho đến khi lại nhìn thấy cô trong khuôn viên trường cấp ba.
Con người ta rốt cuộc vẫn không thể loại bỏ lòng tham.
Anh không thể kiểm soát bản thân, chỉ muốn lượn lờ quanh cô.
Nhưng suốt mấy ngày, cô vẫn chẳng nhận ra anh.
Anh hơi hối hận, sớm biết thế thì hồi còn ở Xướng Xuân đã không lén lút như vậy, ít nhất cũng nên đi đến trước mặt cô chào một câu.
Nếu một ngày nào đó anh ch//ết, ít nhất cô cũng sẽ biết anh tên Cố Trầm.
Đang buồn bực thì anh nhìn thấy Bạch Cẩm Tú.
Nhà họ Cố và nhà họ Bạch vốn có qua lại.
Trước kia anh từng gặp Bạch Cẩm Tú vài lần, không thân.
Nhưng cuối cùng anh vẫn chủ động chào hỏi.
Có những người, anh không dám, cũng không thể mơ tưởng.
Nhưng chỉ cần có thể nhìn thêm vài lần cũng đã tốt rồi.
Đôi khi anh nhìn cô, trong đầu thật ra toàn là hình ảnh cô đang nhảy điệu “khỉ múa”.
Thế giới rất lớn.
Nhưng anh không còn nhìn thấy ai khác nữa.
Anh chỉ có thể nhìn thấy cô.
Thế nên cho dù cô nhảy điệu khỉ múa, anh vẫn cảm thấy đó là điệu nhảy đẹp nhất.
Anh nghĩ, nếu cô có thể thuộc về mình thì tốt biết bao.
Nhưng anh xứng sao?
Trong xương cốt anh chảy dòng m.á.u dơ bẩn, lạnh lẽo.
Anh không xứng.
Còn về bữa tiệc hôm ấy.
Anh cũng chỉ muốn nhìn cô thêm một lần.
Nếu may mắn, anh giả vờ đau dạ dày, biết đâu cô thấy anh đáng thương sẽ đưa cho anh một viên t.h.u.ố.c, cho anh uống một ngụm nước.
Dù sao ngay cả ch.ó hoang trong ngõ cô cũng chăm sóc.
Anh nghĩ, ít nhiều gì cô cũng sẽ quan tâm đến anh chứ.
Nhưng ai ngờ cô hoàn toàn không làm theo kịch bản.
Cô dìu anh vào phòng ngủ.
Ban đầu cô định nhẹ nhàng đặt anh lên giường.
Anh hơi chột dạ, vẫn “không cẩn thận” móc cô ngã theo.
Anh nghe thấy tiếng tim cô đập.
Trên người cô còn thơm thơm.
Anh cảm thấy cho dù bây giờ có ch//ết cũng đáng.
Nhưng không ngờ, nhân lúc anh giả ch//ết, cô lại giơ tay dò hơi thở của anh.
Anh nín thở.
Cô từng chút một bò lên, sau đó nhìn chằm chằm vào môi anh.
Rồi cô hôn một cái.
Anh lật người, vậy mà lại bị cô lật trở lại hôn thêm một cái.
Đến khi cô hôn đến lần thứ mười, cuối cùng anh cũng phản kích.
Bởi nếu còn không phản kích, anh thật sự sắp bị nước bọt của cô nhấn chìm rồi.
Sau đó, cô ngủ say như một chú heo con.
Còn anh thức trắng cả đêm.
Đốt sạch tế bào não, cuối cùng anh cũng rút ra được kết luận.
Trước kia cô vốn chẳng nói với anh bao nhiêu câu, ngược lại nói chuyện với Cố Xuyên là nhiều nhất.
Có lẽ cô thích kiểu người như Cố Xuyên, tươi sáng, đẹp trai, dịu dàng.
Không giống anh, u ám méo mó bò lê trong bóng tối.
So với Cố Xuyên, anh hoàn toàn không có phần thắng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cũng không hẳn.
Anh cảm thấy ít nhiều gì cô cũng háo sắc.
Anh vô cùng chắc chắn về điểm này.
Thế nên anh muốn cô chịu trách nhiệm.
Anh đ.á.n.h cược rằng nể tình anh đẹp trai, cô chắc sẽ đồng ý.
Sợ cô đổi ý, ngay buổi chiều anh đã kéo cô đi đăng ký kết hôn.
Sau đó, sau khi cưới, không ngày nào anh dám lơ là, liều mạng cũng phải giữ cho mình luôn đẹp trai phong độ.
Còn chăm chỉ luyện tập một loại “kỹ năng” nào đó.
Đôi khi anh cũng âm thầm đắc ý.
Nếu thật sự có bảng xếp hạng kỹ năng trai bao, anh cảm thấy ít nhất mình cũng giành được chức vô địch khu vực.
Mà Tần Sí cũng thường xuyên dành lời khen cho anh.
“Ừm, tuy không có được trái tim Tần Sí, nhưng không thể không thừa nhận, danh hiệu bộ sạc tốt nhất năm chắc chắn thuộc về mình.”
Cứ như vậy, họ kết hôn ba năm.
Trong chuyện thể hiện tình yêu, hai người ra sức phóng ngựa chạy như bay.
Nhưng kết quả lại càng chạy càng lệch khỏi đường chính.
22
Sau bữa tiệc hôm đó, lại qua thêm một khoảng thời gian.
Bạch Cẩm Tú chờ tôi ở quán cà phê dưới tầng công ty.
Hôm ấy tôi tăng ca khá muộn.
Trong quán không có nhiều người. Chỉ có tiếng nhạc kéo dài, gương mặt tái nhợt tiều tụy của Bạch Cẩm Tú, cùng sự oán hận không thể che giấu trong mắt cô ta.
“Tần Sí, hồi cấp ba chỉ có tôi đối xử tốt với cô, cô báo đáp tôi như vậy sao?”
“Ý cô là chuyện cô nhìn thấy ảnh của tôi ở chỗ Cố Trầm, rồi cố tình tiếp cận tôi à?”
“Đại tiểu thư nhà họ Bạch cao cao tại thượng, vì một người đàn ông mà hạ mình tiếp cận tôi, chắc trong lòng không cam tâm lắm nhỉ?”
Hôm đó, những chuyện có thể nói, Cố Trầm gần như đều đã kể hết cho tôi.
Bạch Cẩm Tú cố tình tiếp cận tôi là vì muốn đi đường vòng cứu nước.
Sau đó lại vì muốn đến gần Cố Trầm hơn nên chọn ra nước ngoài học quản lý tài chính. Sau khi về nước, sở dĩ cô ta từng vào Cố thị làm việc một thời gian ngắn là vì Bạch thị cũng là một trong những cổ đông của CG.
“Vậy nên tôi phải báo đáp cô thế nào? Nhường người đàn ông của mình cho cô sao?”
Tôi bật cười.
“Tôi đã nhường rồi, cô đón được không?”
Bạch Cẩm Tú tức đến mức gương mặt méo mó.
“Cho dù hai người ở bên nhau thì sao? Nhà họ Cố vĩnh viễn cũng sẽ không chấp nhận cô.”
Tôi ngồi xuống, nhẹ nhàng khuấy ly cà phê trong tay.
Bạch Cẩm Tú đứng, nhưng khí thế của chị đây rõ ràng vẫn đè cô ta một đầu.
“Cô Bạch, xuất thân danh giá, xinh đẹp, lại có bằng cấp cao. Cô đem hết bản lĩnh của mình ra để đối phó với tôi, để tính kế một người đàn ông vốn không yêu cô, đáng sao?”
