Thẩm Mộng - 9 (hết)

Cập nhật lúc: 12/09/2026 11:03

Cố Kim An quấn lấy ta, vẫn không ngừng khuyên ta rời đi:

“Mộng Mộng, muội nghe lời một chút, mau ch.óng rời khỏi đây. Cho dù muội đã gả cho Tạ Trì, ta cũng không để bụng. Ta đã nghĩ thông rồi, muội mới là nữ t.ử mà từ thuở thiếu niên ta đã muốn cưới.”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, trường thương nặng nề giáng vào n.g.ự.c Cố Kim An.

Hắn phun ra m.á.u tươi, bước chân loạng choạng.

Thậm chí còn quỳ một gối trước mặt ta.

Hắn càng không thể tin nổi:

“Chuyện này... sao có thể?!”

Ta thu thương:

“Huynh thua rồi.”

Ta không cho Cố Kim An cơ hội nói nhảm, đ.á.n.h ngất hắn.

Lần này, không còn ai ngăn cản ta nữa.

Ta liền dẫn theo người ngựa, thẳng tiến đến hoàng cung.

Đến cửa cung, quả nhiên lực lượng phòng vệ của Thái t.ử đã bị phá tan.

Trong cung, ngoài Đế vương và Trưởng Công chúa, còn có mấy chục vị quyền thần.

Thái t.ử muốn ép Đế vương nhường ngôi.

Ta một đường chạy như bay.

Nhìn thấy bóng lưng Tạ Trì, ta lớn tiếng hét:

“Cẩn thận tên hoạn quan bên cạnh Hoàng thượng, hắn là người của Thái t.ử!”

Trong Thái Cực điện, thái giám hầu cận trước ngự tiền vừa định rút kiếm.

Tạ Trì lập tức phản ứng, trở tay đoạt lấy kiếm, khống chế tên hoạn quan.

Hoàng đế đã tỉnh lại, nhưng trông vô cùng chật vật, tức giận chỉ vào tên hoạn quan:

“Ngươi... lão già này, ngươi cũng đầu phục Thái t.ử sao?”

Thái giám ngự tiền thấy đại thế đã mất, liền quỳ xuống:

“Hoàng thượng, lão nô... cũng có người thân chí cốt. Thái t.ử đã khống chế đứa cháu trai duy nhất của lão nô. Lão nô không thể để hương hỏa đoạn tuyệt! Lão nô đáng c.h.ế.t!”

Thái t.ử bị trọng thương, vẻ mặt dữ tợn.

Đã bại đến mức này, ngược lại hắn chẳng còn gì phải kiêng dè, chuyện gì cũng dám nói.

“Phụ hoàng, nhi thần đã ngoài ba mươi rồi! Từ khi sinh ra đã là Thái t.ử, nhi thần làm Thái t.ử hơn ba mươi năm! Mấy năm nay người luôn thiên vị Thất đệ, khiến trong lòng nhi thần bất an! Nhi thần mới bất đắc dĩ phải phản! Tất cả đều là do phụ hoàng ép nhi thần!”

Hoàng đế yếu ớt nói:

“Đứa nghịch t.ử—— nhưng con không nên tham ô quân lương, không nên thông đồng với địch phản quốc! Không nên phạm phải đại tội tày trời!”

Thái t.ử cười lớn:

“Thái t.ử các triều đại trong triều đình này, có ai sống được đến cuối cùng? Lại có ai cuối cùng lên ngôi?! Không có! Không một ai! Phụ hoàng không thể trách nhi thần! Người không vì mình, trời tru đất diệt!”

Tạ Trì hạ lệnh bắt giữ toàn bộ phản tặc.

Hắn là người đầu tiên chạy về phía ta:

“Ai bảo nàng đến đây? Có bị thương không? Phu nhân của ta quả nhiên lợi hại! Bộ dạng này... thật sự rất đẹp! Sau này phải thường xuyên mặc cho ta xem.”

Đám ảnh vệ đồng loạt quay người đi, không dám nhìn thẳng.

Trưởng Công chúa đứng dậy:

“Con dâu đến cứu bản cung rồi.”

Quốc sư tóc bạc cũng thoát khỏi dây trói:

“Tạ thế t.ử, ngươi còn nợ bản tọa một món nợ ân tình lớn bằng trời đấy.”

22

Đại cục đã định, ta cũng yên tâm.

Hôm ấy, ta đến kỳ kinh nguyệt.

Điều khiến ta cạn lời là tối nay m.á.u mũi của Tạ Trì lại chảy dữ dội hơn.

Hai người chúng ta cũng chẳng biết rốt cuộc ai mới là người cần bổ khí huyết hơn......

Ban đêm, đành phải quay lưng vào nhau, chẳng ai dám trêu chọc ai.

Ta lại nằm mơ.

Lần này, ta mơ thấy sau khi Thái t.ử thất thế, Tạ Trì đã cầu xin Hoàng đế tha cho Cố gia.

Tạ Trì đến Cố phủ một chuyến, đặc biệt cảnh cáo Cố Kim An. Hắn tự mình đã mất một cánh tay, sắc mặt tái nhợt, nhưng từng câu từng chữ đều suy nghĩ cho ta:

“Ngươi nên cảm thấy may mắn vì đã cưới Thẩm Mộng, nếu không, lần này Cố gia các ngươi cũng không giữ nổi.”

“Ngươi dám phụ bạc nàng, ta nhất định không tha cho ngươi!”

Cảnh tượng chuyển sang mười năm sau, ta đã sức cùng lực kiệt, còn Cố Kim An lại đang ở hậu viện trêu đùa đứa con do bình thê sinh ra.

Cổng lớn Cố phủ bị người đ.â.m sầm vào.

Bắc Cảnh Vương Tạ Trì đã đ.á.n.h tới. Hắn hành sự quyết đoán, nhanh như sấm sét, điều tra ra những ấm ức mà ta phải chịu suốt những năm qua, công khai thân phận con gái của tội thần Lâm Sương, lại đ.á.n.h gãy hai chân Cố Kim An, bắt hắn quỳ trước quan tài của ta.

Tạ Trì giận dữ đến cực điểm:

“Cố Kim An, ngươi không xứng với nàng! Ngươi không xứng!”

Cảnh tượng lại thay đổi.

Ta nhìn thấy Tạ Trì quỳ trên nghìn bậc thang, cho đến khi đầu gối mài rách, m.á.u me loang lổ.

Hắn từng câu từng chữ, đòi lại công bằng cho ta.

“Tạ Trì!”

Ta giật mình ngồi bật dậy.

Trời đã sáng rõ.

Giấc mộng tỉnh rồi.

Khóe mắt toàn là nước mắt.

Tạ Trì đẩy cửa bước vào, trên người hắn phảng phất hơi lạnh, là vì vừa dùng nước giếng tắm rửa.

“Có chuyện gì vậy?”

Ta xuống khỏi giường, chẳng màng gì nữa, chạy thẳng về phía hắn, ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo săn chắc của hắn:

“Tạ Trì, ta muốn chàng phải bình an! Nhất định phải bình an!”

Tạ Trì cứng đờ người.

Giọng nói từ trên đỉnh đầu truyền xuống:

“Tổ tông à, nàng ôm thế này thì ta tắm nước giếng coi như công cốc rồi.”

Ta hành kinh bốn ngày, hắn cũng liên tiếp chảy m.á.u mũi suốt bốn ngày.

Trưởng Công chúa vừa nhìn thấy hai người chúng ta đã ôm bụng cười lớn. Người xem náo nhiệt chẳng ngại chuyện lớn, còn nói:

“Bản cung lập tức sai nhà bếp chuẩn bị canh sâm bổ huyết.”

Đến ngày thứ năm, Tạ Trì nắm tay ta đến nhà lao một chuyến.

Còn chưa đến gần, ta đã nghe thấy tiếng đối chất giữa Cố Kim An và Lâm Sương.

Lâm Sương nói:

“Không sai, ban đầu là ta cố ý tẩy não ngươi, khiến ngươi cho rằng Thẩm Mộng chính là yêu nữ hồng nhan họa thủy. Nếu ngươi thật sự có ý chí kiên định, sao có thể nghe lời ta? Nói cho cùng, vẫn là vì ngươi không đủ yêu nàng.”

“Thái t.ử coi trọng ngươi, chẳng qua là nhìn trúng đội quân Bắc Cảnh phía sau Thẩm Mộng.

Đáng tiếc, ngay cả một nữ nhân mà ngươi cũng không thể nắm trong tay.”

“Còn ta, tiếp cận ngươi chính là để giám sát ngươi và Thẩm Mộng!”

Cố Kim An ôm đầu:

“Đừng nói nữa! Ngươi đừng nói nữa! Lẽ ra ta phải cưới nàng! Có nàng, ta sẽ không bị liên lụy!”

Lần này, ta không gả cho Cố Kim An, nên Tạ Trì cũng không cầu xin cho Cố gia.

Nhưng phu thê biểu di phụ lại hoàn toàn không hay biết gì về chuyện phế Thái t.ử, nên được miễn tội.

Ta không muốn nghe tiếp, liền dừng bước.

Kéo Tạ Trì rời khỏi nhà lao.

Tạ Trì âm dương quái khí:

“Không đi gặp hắn lần cuối sao? Nàng thật sự nỡ lòng à? Bị lưu đày ba nghìn dặm, cả đời không được trở về kinh thành, nàng không muốn nói lời từ biệt sao?”

Từ biệt ư?

Ta chỉ muốn nói lời từ biệt với chính mình của ngày trước.

Trên đường về phủ, ta cùng Tạ Trì cưỡi chung một con ngựa.

Dọc đường, bá tánh không một ai chỉ trỏ bàn tán, trái lại lời khen ngợi không dứt:

“Lần này bình loạn, thế t.ử phu nhân cũng lập công đấy. Quả không hổ là độc nữ của phu thê Thẩm tướng quân.”

“Tạ thế t.ử và phu nhân đúng là một đôi trời sinh.”

“Nhìn đôi phu thê trẻ nhà người ta kìa, tình cảm ngọt ngào biết bao.”

Tạ Trì cưỡi ngựa được nửa đường, bỗng nhiên lớn tiếng hô:

“Thẩm Mộng là thê t.ử của Tạ Trì ta!”

Tiếng hô thu hút không ít người đứng xem, còn có mấy tiểu nương t.ử che môi cười trộm.

Không có lời chê trách là không hợp lễ nghi, cũng chẳng có ai nói nàng không biết liêm sỉ, mà chỉ có sự ngưỡng mộ và những lời chúc phúc.

Mấy năm sau, Tạ Trì trở thành Bắc Cảnh Vương, ta cũng trở về nơi mình đã lớn lên từ thuở nhỏ.

Ta khoác áo choàng của mẫu thân, tay nắm trường thương mà năm xưa bà từng sử dụng.

Lão tướng của Thẩm gia vừa nhìn đã nhận ra ta, nước mắt tuôn như mưa:

“Thẩm Nha Nha trở về rồi! Đại tiểu thư trở về rồi!”

(Hết)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẩm Mộng - Chương 9: 9 (hết) | MonkeyD