Thẩm Ngỗ Tác - 4
Cập nhật lúc: 15/07/2026 13:04
"Lên làm nhân chứng báo mộng chứ làm gì. Ngươi viết rõ ràng thế này, không lên đối chất với kẻ thủ ác thì phí mất một tài năng gọi hồn của Hình Bộ."
Chàng để lại một câu đầy ẩn ý rồi quay lưng bước đi, vạt áo đỏ sẫm khuất dần sau cánh cửa gỗ mốc meo.
Ta ngồi sụp xuống đất, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Lên công đường đối chất? Kẻ thủ ác dùng được kỹ thuật khâu chữ Vạn và độc Tê Tâm Tán thì ngoài cậu ruột Vương Sùng của ta ra còn ai vào đây nữa.
Lão già cáo già Lục Hành Chi đó rõ ràng đã biết ta không phải sai dịch bình thường, chàng đang muốn dùng ta làm quân cờ để bẫy Vương Sùng.
Sáng hôm sau, đại đường Hình Bộ nghiêm trang, không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở.
Hộ bộ Thượng thư đại nhân ngồi ở ghế bên, mắt sưng húp, đau đớn nhìn phần thân không đầu của con trai mình đặt giữa công đường.
Phía dưới có một gã trung niên béo ú đang quì, mặc trường bào lụa là nhưng mặt mày xám ngoét.
Chính là Vương Sùng.
Bên cạnh lão là tay thầy cãi khét tiếng kinh thành, mặt vênh lên tận trời, ngón tay mân mê chòm râu dê đầy đắc ý.
Lục Hành Chi ngồi ở vị trí chủ tọa, tay nâng chén trà, thong thả gạt bọt trà, hoàn toàn ngó lơ sự hỗn loạn xung quanh.
Ta mặc bộ đồ sai dịch rách rưới, đứng khúm núm ở góc khuất sau cây cột lớn, đầu cúi thấp nhất có thể.
Vương Sùng nhìn thấy cái xác thì khóc lóc om sòm, kêu oan thấu trời xanh.
"Đại nhân minh giám! Thảo dân chỉ là một lang y hốt t.h.u.ố.c qua ngày, làm sao dám quật mộ thiếu gia nhà Hộ bộ! Đây rõ ràng là quỷ thần quật mồ phi tang, thảo dân bị oan!"
Tay thầy cãi bước lên, lớn tiếng phụ họa, đem ba tấc lưỡi lật ngược trắng đen, đổ hết tội lỗi cho ma quỷ.
Lục Hành Chi lúc này mới đặt nhẹ chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va chạm khẽ khàng nhưng khiến cả công đường lập tức im phăng phắc.
Chàng không thèm nhìn Vương Sùng, chỉ nhàn nhạt lên tiếng.
"Bản quan có một nhân chứng, đêm qua được chính thiếu gia Hộ bộ báo mộng, chỉ rõ hung thủ và cách thức gây án."
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía góc cột nơi ta đang đứng.
Ta c.h.ử.i thầm trong lòng một vạn lần.
Lục Hành Chi, ta đào nền nhà tổ tiên ngươi lên hay sao mà ngươi hại ta thê t.h.ả.m thế này?
Ta run rẩy bước ra, quỳ sụp xuống đất, cố gắng làm cho giọng mình nghe thật khờ khạo.
"Đại... Đại nhân, thảo dân đêm qua mơ thấy thiếu gia bảo... bảo trên người hắn có vết khâu chữ Vạn giấu chỉ, ruột gan bị thắt lại do t.h.u.ố.c Tê Tâm Tán... Hắn nói kẻ g.i.ế.c hắn biết y thuật..."
Vương Sùng nghe đến bốn chữ "khâu chữ Vạn" và "Tê Tâm Tán", cả người lão run lên bần bật như cầy sấy.
Lão ngước mắt nhìn ta.
Dù ta đã bôi tro trấu đầy mặt, cắt tóc ngắn ngủn, nhưng đôi mắt và giọng nói này làm sao qua mắt được kẻ đã sống chung một nhà mấy năm trời.
Trong mắt Vương Sùng lóe lên một tia kinh hoàng, rồi lập tức chuyển thành sự hung ác độc địa. Lão nhận ra ta rồi.
Tay thầy cãi phản ứng nhanh nhạy, lập tức đập bàn quát lớn.
"Lời nói của một kẻ điên khùng báo mộng mà cũng đem ra làm bằng chứng sao? Nực cười!"
Lục Hành Chi không vội, chàng ra hiệu cho ngổ tác trưởng tiến lên kiểm tra lại t.h.i t.h.ể ngay trước mặt mọi người.
Vết khâu giấu chỉ dạng chữ Vạn lộ ra, dịch độc màu đen từ trong khoang bụng được trích xuất.
Tất cả manh mối đều trùng khớp hoàn chỉnh với lời "báo mộng" của ta.
Công đường hỗn loạn, Hộ bộ Thượng thư nổi giận lôi đình, nhưng tay thầy cãi đã kịp dùng tiền bảo lãnh để Vương Sùng tạm thời được tại ngoại chờ tra cứu hiệu t.h.u.ố.c vì chưa tìm thấy đầu của nạn nhân.
Lúc bị áp giải ra cửa sau để làm thủ tục, Vương Sùng đi ngang qua ta, lão nghiến răng ken két, buông một câu nhỏ như tiếng rắn độc.
"Con ranh con, mày giả ch ết trốn khỏi âm hôn của thằng t.ử tù nhà Tri phủ, giờ dám đến đây phá tao. Tao sẽ khiến mày sống không bằng c hết."
Ta lạnh cả sống lưng.
Nhà họ Vương có thế lực ngầm ở kinh thành, giờ lão đã biết ta còn sống và đang ở Hình Bộ, cái mạng nhỏ này coi như xong hẳn.
Chiều hôm đó, ta vừa gom góp mấy lượng bạc vụn tính đường bỏ trốn khỏi kinh thành, thì cửa phòng quan xá bị đẩy ra.
Lục Hành Chi đứng ngược sáng ở cửa, trên tay cầm tờ giấy định ước âm hôn cũ kỹ có tên của ta và vị thiếu gia t.ử tù nhà Tri phủ từ bao giờ.
Chàng nhìn ta ôm nải chuối gói ghém đồ đạc, nhếch môi cười lạnh.
"Muốn chạy? Trêu chọc bản quan xong rồi, ngươi nghĩ kinh thành này có nơi nào chứa chấp một xác ch ết biết đi như ngươi sao, Thẩm phu nhân?"
07.
Gió đêm lùa qua khe cửa phòng quan xá, thổi tắt ngọn nến vừa lụi tàn trên bàn gỗ.
Bóng tối ập xuống, chỉ còn ánh trăng nhợt nhạt hắt qua khung cửa sổ vuông, rọi lên tờ giấy định ước âm hôn đỏ sẫm trên tay Lục Hành Chi.
Nốt chu sa đỏ ch.ót cạnh chữ "Thẩm Dao" như một cái dằm đ.â.m thẳng vào mắt ta.
Ta ôm c.h.ặ.t t.a.y nải quần áo thô rách, chân lùi lại một bước, đụng ngay vào góc bàn sắc nhọn đau điếng.
"Đại nhân... ngài nói đùa gì thế, thuộc hạ là nam nhi chính hiệu, đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất..."
Lục Hành Chi nhướng mày, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại đầy vẻ nguy hiểm.
Chàng tiến lên một bước, thanh kiếm hộ thân bên hông khẽ va vào ngọc bội nghe "cạch" một tiếng giòn giã.
Khoảng cách thu hẹp, áp lực từ thân hình cao lớn của vị Thiếu khanh Hình Bộ khiến ta thở không thông.
"Đại trượng phu?"
Chàng khẽ lặp lại, giọng điệu trầm thấp mang theo ba phần trêu chọc, bảy phần định đoạt.
"Đại trượng phu mà eo nhỏ bằng một cái ôm, tay chân không một vết chai sạn của kẻ khênh xác, lại còn có mùi hương phấn hoa thoang thoảng?"
Chàng giơ tay, ngón tay thon dài thô bạo kẹp lấy cằm ta, ép ta phải ngửa mặt lên nhìn thẳng vào đôi mắt sâu hoắm của chàng.
