Thấm Tâm - 8

Cập nhật lúc: 17/07/2026 05:05

Trong lòng ta lặng lẽ thở dài.

“A Hoài, lời một tháng trước ngươi nói với ta, đến nay đã thay đổi rồi. Vậy lời hôm nay ngươi nói, lại có thể giữ được bao lâu?”

“Sau này nhi t.ử của ngươi bệnh, ngươi có trở về không?”

“Lỡ có một ngày, phụ mẫu ngươi bệnh, ngươi có trở về không?”

“Ngươi là nhi t.ử của bọn họ, trở về thì cũng trở về thôi, nhưng còn ta thì sao?”

“Bọn họ có trách ta không, có oán hận ta cùng ngươi cao chạy xa bay, oán hận ta khiến bọn họ mất đi nhi t.ử không?”

“Đến khi ấy, ta phải tự xử thế nào, A Phù của ta phải tự xử thế nào?”

“A Hoài, buông tay đi! Tình ái giữa ngươi và ta không kiên cố đến mức không gì phá nổi, cũng không cần thiết vì nó mà hy sinh thân tình, bằng hữu. Ta không muốn sau này ngươi lại oán hận ta.”

Hắn bỗng rơi lệ.

“Nàng là thê t.ử ta cưới hỏi đàng hoàng, ta… chỉ phạm một lần sai lầm, chỉ một lần ấy thôi…”

Ta không nói gì.

Phải, chỉ là một lần sai lầm.

Nhưng oán hận tích lũy suốt ba năm nay không phải giả.

Ta không muốn làm tội nhân nữa, cũng không phải giả.

Chúng ta đối diện nhau không lời, ngồi cạn suốt một đêm.

Khi trời sắp sáng, hắn ngẩng mắt nhìn ta.

Ta muốn dứt khoát c.h.ặ.t đứt mớ rối ren này, cũng muốn từ nay về sau, ngày nào cũng có thể ngủ một giấc yên lành.

“Nếu ngươi thật sự muốn bù đắp, vậy hãy bảo vệ ta và A Phù một tháng. Một tháng sau, chúng ta lại nói tiếp.”

“Không thành vấn đề.” Lục Kinh Hoài mừng như điên.

“Nhưng có một điều kiện, ngươi chỉ có thể âm thầm bảo vệ, không được để người khác nhìn thấy. Ta không muốn để người ta hiểu lầm, không muốn để người ta xem thường ta.”

“Thấm Tâm, nàng yên tâm, ta nói được làm được.”

Hắn lắc mình rời đi.

Công phu của hắn quả thật rất tốt.

Nhưng ta không muốn Trấn Quốc công phủ trở thành hậu hoa viên của hắn, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Ta viết một phong thư cho huynh trưởng, bảo huynh ấy điều vài cao thủ đến hộ viện cho ta.

10

Ta và A Phù tiếp tục sống những ngày tháng nhỏ bé của riêng mình.

Ta nắm bàn tay nhỏ của con bé, cùng nhau nhảy ô, ném thẻ vào bình, ném túi cát, nhảy dây, cắt giấy, làm b.úp bê.

Phải, ta cũng biết làm b.úp bê, là lén học theo lục tỷ tỷ.

Ta vẫn luôn nhớ năm ấy, ta và tam tỷ tỷ cùng đến cung của lục tỷ tỷ ngủ. Cung nữ Tuế An của lục tỷ tỷ cho tam tỷ tỷ b.úp bê đất sét, lại không cho ta.

Ta vẫn nhớ mãi.

Không cho ta, ta liền tự mình lén học.

Sau đó cuối cùng cũng học được.

Hì hì!

Có một ngày, ta và A Phù chơi mệt, để con bé ngoan ngoãn ngồi trong viện, ta đi hâm sữa cho con bé.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, A Phù khóc.

Ta vội vàng đi ra, liền nhìn thấy A Phù được Lục Kinh Hoài che ở phía sau, đang luống cuống khóc nức nở.

Lục Kinh Hoài túm lấy một gã tiểu tư, không cho hắn đi.

Mà gã tiểu tư kia là người bên cạnh Lục phụ, có một thân võ nghệ tốt.

Thấy sự việc bại lộ, hắn vội vàng quỳ xuống cầu xin.

“Thế t.ử bớt giận, tiểu nhân chỉ phụng mệnh làm việc, tiểu nhân không hề muốn làm hại A Phù tiểu thư.”

“Chỉ là để A Phù tiểu thư bị thương một chút, đến lúc ấy lão gia phu nhân mới có cớ đón A Phù tiểu thư về.”

“Hai vị lão nhân gia đều nhớ A Phù tiểu thư, xin Thế t.ử gia tha tội.”

Lục Kinh Hoài ngây người.

Hắn buông tay.

Gã tiểu tư kia vội vàng chuồn mất.

Ta thở dài một tiếng, thầm nghĩ, nếu năm đó ta cùng huynh trưởng đi biên cương, có phải ta cũng có thể luyện được một thân võ công, chứ không phải trơ mắt nhìn người khác xem Trấn Quốc công phủ của ta như cái chợ, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Ta đã muộn rồi, nhưng A Phù thì còn có thể.

Ta quyết định viết thêm một phong thư, để huynh trưởng đưa đến một nữ sư phụ đáng tin cậy, ta và A Phù đều phải luyện lên.

Ta bế A Phù lên, kiểm tra thấy con bé quả thật không bị thương, bèn từng thìa từng thìa đút sữa cho con bé uống.

Con bé rất ngoan, từng ngụm nhỏ uống sữa, trong mắt vẫn còn ngấn nước, nhưng cảm xúc đã ổn định lại.

Bất chợt, Lục Kinh Hoài mờ mịt hỏi: “Phụ mẫu ta vì sao phải làm như vậy?”

“Có lẽ là vì ngươi và ta còn chưa hòa ly, con người chung quy vẫn còn ôm ảo tưởng.”

Trong những câu chuyện lục tỷ tỷ viết, từng nói đến một thuyết chiếc giày.

Khi chiếc giày muốn rơi mà chưa rơi, chính là lúc giày vò người ta nhất.

Đợi đến khi chiếc giày cuối cùng rơi xuống đất, con người ngược lại sẽ biết nên làm thế nào.

Ta và Lục Kinh Hoài một ngày chưa hòa ly, bọn họ một ngày sẽ không ngừng bày ra cái giá của trưởng bối để nắm thóp ta, thuần phục ta.

Chỉ khi thật sự đoạn sạch, bọn họ mới chịu yên ổn.

Đợi đến khi đút sữa xong cho hài t.ử, ta mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào, Lục Kinh Hoài đã rời đi rồi.

Lần này, hy vọng hắn thật sự c.h.ế.t tâm.

Hắn không hiểu mẫu thân hắn, hắn ở bên ngoài tự do tự tại, không cảm nhận được sự ngột ngạt và minh tranh ám đấu trong nội trạch.

Thật ra từ rất sớm ta đã phát hiện, bà mẫu không thích A Phù.

Đặc biệt là sau khi ta sinh A Phù, bụng mãi không có động tĩnh, bà càng không thích con bé.

Bà rầm rộ đưa nhi t.ử của Mị Nương vào phủ, một mặt là thật sự thích nhi t.ử, mặt khác cũng là để diễu võ giương oai với ta.

Bà biết ta xem trọng A Phù, nắm A Phù trong tay chính là đả kích tốt nhất đối với ta.

Bà để A Phù bị thương, rồi lấy cớ ta chăm sóc hài t.ử không tốt, đưa A Phù về.

Đến lúc ấy, ta sẽ ngoan ngoãn trở về, ngoan ngoãn trở thành một nhi tức hiền lương thục đức, tiếp nhận Mị Nương, tiếp nhận nhi t.ử của nàng ta, cuối cùng, đ.á.n.h mất chính mình.

Nhưng ta đã không còn là ta của ngày trước nữa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thấm Tâm - Chương 8: 8 | MonkeyD