Thăm Thẳm Gửi Trăng - 5
Cập nhật lúc: 18/09/2026 09:03
07
Cho đến khi vào cung, hai má ta vẫn chưa hết đỏ.
A Phụ đầy vẻ khó hiểu hỏi:
“Sao con bôi nhiều son thế? Mặt đỏ như m.ô.n.g khỉ vậy.”
Ta: “…”
Đây không phải lần đầu tiên ta vào cung. Trước kia, mỗi lần A Phụ đ.á.n.h thắng trận trở về kinh, chúng ta đều sẽ vào cung.
Ta thuần thục cùng các thẩm mẫu đi bái kiến Hoàng hậu nương nương.
Hôm nay Tạ Cẩm Ngọc cũng có mặt. Hoàng hậu nương nương vừa nhìn thấy nàng, ánh mắt lập tức sáng lên.
Tạ Cẩm Ngọc sinh ra rất dịu dàng đoan trang, là kiểu nữ t.ử ngoan ngoãn mà ai cũng yêu thích.
Khác với con khỉ nghịch ngợm như ta, nàng là một tiểu thư khuê các, cầm kỳ thi họa, thứ gì cũng tinh thông.
Nhị thúc và thẩm mẫu đối với nàng cũng yêu cầu rất nghiêm khắc, hoàn toàn không giống A Phụ ta, nuôi ta chỉ cần ta sống được là đủ.
Cho nên khi Hoàng hậu nương nương nhìn thấy ta, ánh sáng trong mắt bà bằng mắt thường cũng có thể thấy rõ là nhạt đi.
Có lẽ bà vẫn còn ghi hận chuyện cũ với ta.
Mọi chuyện bắt đầu từ năm ta tám tuổi, khi ấy ta vào cung. Cháu trai mười hai tuổi của bà, Tiêu Quyết, thật sự đẹp trai quá mức, mà lúc đó ta lại đúng độ tuổi trời không sợ đất không sợ, là một bá vương con chính hiệu. Nhất thời không nhịn được, ta bắt nạt người ta đến phát khóc.
Sau đó, Hoàng hậu nương nương liền không thích ta nữa, còn ngầm bảo nhị thẩm mẫu dạy dỗ ta, đừng suốt ngày giống một nữ lưu manh.
Còn Tiêu Quyết…
Từ nhỏ ta đã thèm muốn sắc đẹp của hắn. Lớn lên phát hiện hắn càng ngày càng đẹp, ta càng thèm muốn hơn. Nếu không thì tối qua uống say rồi ta cũng chẳng còn nhớ thương người ta.
Từ lần đầu gặp hắn trong sơn trại, ta đã nhận ra hắn ngay.
Tiểu mỹ nhân ngày bé đã lớn lên y như phóng to theo tỷ lệ vậy.
Chỉ là hắn không nhận ra ta.
Dù sao nữ lớn mười tám thay đổi rất nhiều, cũng có thể hiểu được.
Ta đâu có cao thượng đến mức đi thích phẩm hạnh hay đức hạnh của một người.
Ta chỉ thích khuôn mặt đẹp thôi.
Tống Nam Đình ở Tú Tài trấn là vậy, Tiêu Quyết cũng thế.
Mẹ kiếp, ta nhất định phải có được Tiêu Quyết!
08
“Thời gian trôi nhanh thật đấy. Chớp mắt một cái Cẩm Ngọc đã cập kê, cũng đến tuổi bàn chuyện hôn nhân rồi. Con có nam t.ử nào mình để ý chưa?”
Hoàng hậu nương nương ngồi phía trên, lên tiếng hỏi.
Tạ Cẩm Ngọc hơi đỏ mặt, dịu dàng đáp:
“Chuyện hôn nhân đại sự, Cẩm Ngọc đều nghe theo cha mẹ.”
Hai người một hỏi một đáp trò chuyện hồi lâu. Đến cuối cùng chẳng còn gì để nói, cả hai đành ngượng ngùng ngồi đó.
Ta lên tiếng hỏi:
“Hoàng hậu nương nương, sao người không hỏi con?”
Hoàng hậu nương nương ngơ ngác:
“Hả?”
“Sao người không hỏi con có nam t.ử nào mình để ý không?”
Hoàng hậu nương nương lập tức có hứng thú:
“Vậy Đ迢迢 để ý ai?”
“Tiêu Quyết.”
Ta thành thật đáp.
Sắc mặt Hoàng hậu nương nương lập tức đen lại.
Hoàng hậu nương nương đuổi ta ra khỏi Phượng Nghi cung.
Tạ Cẩm Ngọc an ủi ta:
“Nương nương muốn nói vài lời riêng tư với mẫu thân và các thẩm mẫu, chúng ta là hậu bối, ở lại quả thực không thích hợp.”
Lời riêng tư gì chứ, rõ ràng là muốn than phiền về ta thì có!
Năm tám tuổi ta đã nghe rồi!
Tiêu Quyết là con trai của Bình Nam vương Tiêu Cố. Vì mẫu thân mất sớm nên từ nhỏ hắn đã được nuôi dưỡng bên cạnh Hoàng hậu nương nương. Hoàng hậu không có con trai, vì vậy vẫn luôn đối đãi với hắn như con ruột.
Bà không thích ta, đương nhiên không muốn ta làm hỏng Tiêu Quyết.
Sau khi bị đuổi khỏi Phượng Nghi cung, ta cùng Tạ Cẩm Ngọc đi dạo trong Ngự Hoa viên.
Chúng ta lại tình cờ gặp Tống Nam Đình.
Hắn nhìn Tạ Cẩm Ngọc bằng ánh mắt như muốn nói lại thôi, mang theo ba phần bi thương, ba phần u sầu, bốn phần tình yêu không được đáp lại.
Nhưng Tạ Cẩm Ngọc ngay cả một ánh mắt cũng chẳng buồn cho hắn.
Khi hắn bước lên một bước, định nói chuyện với Tạ Cẩm Ngọc, ta lập tức chìa tay ra:
“Trả tiền, cảm ơn.”
Trong Ngự Hoa viên có không ít người, cung nữ thái giám qua lại, các tiểu thư thế gia đến dự yến cũng đông. Nhất thời, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía hắn.
Hắn lúc thì đỏ mặt, lúc thì trắng bệch, vừa tức vừa xấu hổ:
“Nàng đã là con gái của Tạ tướng quân, sao lại thiếu chút tiền này?! Ta thấy nàng rõ ràng cố ý!”
“Hả?”
Ta ngơ ngác.
“Ta không thiếu tiền thì liên quan gì đến chuyện chàng không trả tiền? Ta không thiếu tiền, nên chàng có thể không trả tiền à?”
Người đứng xem ngày càng nhiều, chỉ trỏ bàn tán về hắn.
“Nàng chỉ vì ta từ hôn với nàng, ghi hận trong lòng nên mới cố tình làm khó ta.”
“Vậy thì liên quan gì đến chuyện chàng nợ tiền ta? Cho dù chàng không từ hôn với ta, chẳng phải chàng vẫn nợ tiền ta sao?”
Xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.
Tân khoa Trạng nguyên lang nợ tiền không trả.
Mặt hắn đỏ bừng. Thấy người xem náo nhiệt càng lúc càng đông, hắn nghiến răng, lấy một túi tiền trong n.g.ự.c ra nhét vào tay ta:
“Phần còn lại mấy ngày nữa ta sẽ trả cho nàng.”
Nói xong liền bỏ chạy như chạy trốn.
Ta cân thử túi tiền.
Xem ra đỗ Trạng nguyên cũng chẳng kiếm được bao nhiêu tiền.
Có lẽ đều đem đi làm trâm ngọc tặng Tạ Cẩm Ngọc hết rồi.
“Muội muội Tạ gia thật hung dữ nha, ngay cả vị Trạng nguyên lang người ta cũng bị muội dọa chạy mất.”
Một giọng nói cà lơ phất phơ vang lên.
Ta và Tạ Cẩm Ngọc đồng thời nhìn sang.
Nam t.ử kia trông rất lạ mặt, ta không quen hắn lắm.
Nhưng người đứng bên cạnh hắn lại chính là Tiêu Quyết!
