Thẩm Thanh Huệ - 7
Cập nhật lúc: 29/06/2026 14:01
Hắn từ trước đến nay chỉ biết hạ thấp ta, muốn ta phải dựa dẫm vào hắn.
Ta không lên tiếng.
Hắn xoay người đi về phía Tưởng Tuân nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi ta.
"Tưởng huynh, Thanh Huệ có tiến bộ không?"
Tưởng Tuân cúi đầu nhìn ta đang ngồi trên bậc thềm, ánh mắt bất giác dịu đi vài phần.
"Thẩm cô nương vẫn luôn tiến bộ."
"Những điều ta nhờ huynh ghi lại đâu?"
Tưởng Tuân nhìn ta một cái, ta khẽ gật đầu với hắn.
Yên tâm, nhân lúc Tưởng Tuân đi lấy cuốn sổ nhỏ.
Cuối cùng Cố Biệt Hoài cũng tìm được cơ hội nói chuyện riêng với ta.
Hắn đứng giữa sân nhìn ta, còn ta bực bội nhìn con cá đã cháy khét.
Trong lòng bỗng nổi lên một cơn tức giận vô cớ.
Giọng Cố Biệt Hoài mang theo chút cẩn trọng và lấy lòng mà ngay cả chính hắn cũng không nhận ra.
"Thanh Huệ... muội đã thay đổi rất nhiều."
"Tốt hơn trước đây... rất nhiều."
Ha, đúng là kỳ lạ.
Mới không gặp có mấy ngày, trong mắt hắn ta đã trở nên tốt đẹp rồi sao?
Thấy ta không nói, hắn vội vàng bổ sung.
Ta thậm chí còn tưởng mình nghe nhầm.
Bởi trong giọng nói ấy… lại có cả ý lấy lòng.
"Trước đây... là ta hiểu lầm muội. Thật ra ta..."
Dường như hắn muốn nói gì đó nhưng lại khó mở miệng.
Cuối cùng chỉ nói mơ hồ:
"Đối với muội... cũng không phải hoàn toàn không..."
Ta cắt ngang màn níu kéo vụng về của hắn, giọng nói bình tĩnh nhưng xa cách.
"Ta chưa từng thay đổi. Là ngươi... chưa từng thật sự nhìn ta lấy một lần. Điều ngươi nhìn thấy chỉ là Thẩm Thanh Huệ thô tục bất kham mà chính ngươi tự tưởng tượng ra trong lòng."
Ta dừng lại nhìn gương mặt hắn lập tức tái nhợt.
Rồi tiếp tục nói:
"Nhưng ta vẫn phải cảm ơn ngươi. Nếu không phải ngươi đưa ta đến nơi này thì làm sao ta có thể gặp được người thật sự biết trân trọng và quý mến ta."
Lời đã nói rõ đến mức ấy.
Thái độ của ta cũng vô cùng kiên quyết, không để lại bất cứ đường lui nào.
Sắc mặt Cố Biệt Hoài lập tức thay đổi.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một tiếng động.
Là Tưởng Tuân.
Ánh mắt của Cố Biệt Hoài và hắn vừa vặn chạm vào nhau.
12
Gió nổi lên, cuốn sổ nhỏ của Tưởng Tuân vừa hay bị gió thổi bay đến dưới chân Cố Biệt Hoài.
Hắn cúi người nhặt lên, bàn tay cầm cuốn sổ siết c.h.ặ.t đến khác thường.
"Ngày mười chín tháng tư, nàng trèo cây móc tổ chim, hành vi không đứng đắn, nhiều lần dạy vẫn không sửa..."
"Ngày mùng bốn tháng năm, nàng băng bó cho chú chim bị gãy cánh, kiên nhẫn dạy các tiểu nha hoàn trong biệt viện nhận biết đâu là cỏ độc, đâu là thảo d.ư.ợ.c có thể dùng làm t.h.u.ố.c, cũng coi như ngoan ngoãn."
"Ngày mùng sáu tháng năm, nàng rơi vào bẫy săn thú, nàng thật quá nghịch ngợm, vậy mà còn dạy ta trèo cây, thật là càn quấy."
"Ngày mười tháng năm, nàng tự tay nấu ăn, lúc chăm chú làm việc, yên tĩnh lại có phần ngoan ngoãn."
Cố Biệt Hoài từng chữ từng câu đọc những dòng trong cuốn sổ.
Đó là cuốn sổ mà ta vẫn luôn muốn hủy đi, cũng là cuốn sổ Tưởng Tuân viết để báo cáo với Cố Biệt Hoài về việc giám sát ta.
Chỉ là ta không ngờ, nội dung bên trong lại từ những câu lạnh lùng ban đầu như "hành vi không đứng đắn, nhiều lần dạy vẫn không sửa", dần dần biến thành những lời miêu tả khách quan.
Chẳng lẽ Tưởng Tuân… đã công nhận ta rồi sao?
Khóe mắt Cố Biệt Hoài đỏ hoe, hắn bất ngờ lao đến trước mặt Tưởng Tuân, từng bước ép y vào góc tường.
Hắn cười nhạt:
"Tưởng huynh, thê t.ử của bằng hữu không thể động lòng. Ngươi biết rõ mà vẫn cố ý sao?"
"Tưởng Tuân, ngươi giỏi lắm!"
Tưởng Tuân cười khẩy, giơ tay hất bàn tay của Cố Biệt Hoài ra, đứng thẳng người.
Từng chữ từng câu đều vô cùng kiên định.
"Thẩm Thanh Huệ vẫn chưa gả cho ngươi. Ta đương nhiên vẫn còn cơ hội."
13
Cố Biệt Hoài... hối hận rồi sao?
Hối hận vì ngày đó đã đưa ta rời khỏi Hầu phủ, hối hận vì giao ta cho người khác "cải tạo" cho t.ử tế, hối hận vì lúc đó không phát hiện ra những nét đặc biệt trên người ta?
Ta mới không tin.
Chỉ là... còn Tưởng Tuân thì sao?
Cố Biệt Hoài tức đến cực điểm, hắn phất mạnh tay áo, ánh mắt như muốn cùng Tưởng Tuân phân cao thấp một phen.
Ta đứng chắn giữa hai người.
"Đừng..."
Đừng đ.á.n.h nhau ở đây.
Ta không lo cho Tưởng Tuân, với thân hình ấy của hắn, Cố Biệt Hoài tuyệt đối không thể bì nổi.
Lỡ như Cố Biệt Hoài xảy ra chuyện, lại thêm rắc rối.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Ánh mắt Cố Biệt Hoài thoáng d.a.o động.
Hắn chưa từng thật sự thử tìm hiểu ta, chỉ một mực dùng bộ tiêu chuẩn của công t.ử thế gia để phán xét ta.
Dán lên người ta những nhãn mác như "thô tục", "đanh đá".
Đến bây giờ chẳng qua chỉ là hắn không quen với việc ta, người mà hắn luôn cho rằng mình có thể khống chế, bỗng nhiên thoát khỏi sự khống chế ấy mà thôi.
"Cố công t.ử, hôn ước của chúng ta hủy đi."
"Nếu ngươi cảm thấy như vậy làm mất mặt mình, cứ nói là ngươi chán ghét ta cũng được. Ta không để tâm."
Cố Biệt Hoài bỏ chạy trong dáng vẻ vô cùng chật vật.
14
Sau ngày Cố Biệt Hoài rời đi, mấy ngày liền hắn không đến quấy rầy nữa.
Suối trong núi róc rách chảy, Tưởng Tuân quay lưng đứng một bên, nhìn ta dùng hai tay nâng từng vốc nước suối.
Hôm nay là một ngày nắng đẹp.
Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá, những mảng sáng loang lổ hắt lên gương mặt Tưởng Tuân.
Ta nhích lại gần y vài bước.
Dùng khuỷu tay khẽ chạm vào cánh tay y.
"Này, Tưởng đại nhân."
Tưởng Tuân chăm chú nhìn ta.
Nếu ta không nhìn lầm… trong đôi mắt ấy còn mang theo vài phần ngượng ngùng?
Ta khẽ hắng giọng, nhớ lại dáng vẻ say khướt của y đêm đó, khóe môi không ngừng cong lên.
"Thật ra... rất đáng yêu..."
Hắn khẽ nuốt một cái, vành tai lại dần dần đỏ lên, chỉ là hắn không nói gì.
Hắn im lặng rất lâu, lâu đến mức ta tưởng rằng hắn sẽ không đáp lại.
Trong lòng thầm kêu không ổn.
Hỏng rồi, không nên nóng vội như vậy!
Lỡ lần này thất bại, e rằng… ta sẽ chẳng còn mặt mũi nào nữa.
Trong lòng ta bắt đầu thấp thỏm không yên.
Đúng lúc ta định nói gì đó để phá vỡ bầu không khí im lặng, Tưởng Tuân đặt tay lên mu bàn tay ta.
Một hơi ấm lan tỏa sau đó kiên định mà chậm rãi, hắn nắm lấy tay ta.
"Thẩm Thanh Huệ. Đã nắm tay ta rồi, thì không được buông ra."
"Nàng... có bằng lòng không?"
Ta siết c.h.ặ.t t.a.y hắn đáp lại, khóe môi nở một nụ cười thật rạng rỡ.
"Quyết định vậy nhé!"
