Thẩm Thư Ninh - 8

Cập nhật lúc: 23/07/2026 17:02

“Không thể gọi là thiên vị.”

“Từ nhỏ Tinh Nguyệt đã thông minh đáng yêu.”

“Ngược lại, ngày nào muội cũng u ám, thiếu sức sống.”

“Ta đương nhiên sẽ thân thiết với Tinh Nguyệt hơn.”

“Nếu ta cũng có nhiều đồ chơi và trang sức như Thẩm Tinh Nguyệt…”

“Nếu lúc ta khóc có người dỗ dành, làm sai có người chỉ bảo…”

“Ta cũng có thể ngày ngày vui vẻ, cũng có thể thông minh đáng yêu.”

Phụ thân lập tức đứng bật dậy khỏi ghế.

“Bây giờ con nói những lời này để làm gì?”

“Đứa trẻ trong bụng Tinh Nguyệt liên quan đến sự hưng thịnh của nhà họ Thẩm.”

“Lưu Huỳnh thảo nhất định phải giao cho Tinh Nguyệt!”

“Phụ thân, người quên rồi sao?”

“Người có mệnh thiên phượng là con.”

“Người phù hộ nhà họ Thẩm cũng là con.”

Phụ thân ngây người một lát rồi bật cười lạnh.

“Con không thân thiết với chúng ta, còn luôn chống đối khắp nơi.”

“Làm sao có thể phù hộ nhà họ Thẩm?”

“Tinh Nguyệt hiện giờ là thế t.ử phi.”

“Nó mới là phúc tinh của nhà họ Thẩm.”

Ta bật cười.

Cười bản thân vẫn còn giữ một chút mong đợi đối với họ.

“Được.”

“Ta có thể nhường Lưu Huỳnh thảo cho Thẩm Tinh Nguyệt.”

“Chỉ cần các người quỳ xuống cầu xin ta.”

“Thẩm Thư Ninh, muội dám bắt phụ thân và mẫu thân quỳ trước mặt mình sao?”

“Các người vừa mở miệng đã muốn lấy mạng ta.”

“Chẳng lẽ không cần trả giá sao?”

Huynh trưởng còn muốn nói gì đó.

Mẫu thân đã quỳ xuống.

Đầu gối bà đập lên nền gạch, phát ra một tiếng nặng nề.

“Trường Thanh, vì muội muội con, quỳ đi.”

Huynh trưởng do dự một lát rồi cũng quỳ xuống.

Phụ thân xanh mặt, cuối cùng vẫn chậm rãi khuỵu gối.

Ta cúi đầu nhìn họ.

Ba người thân mang cùng huyết mạch đang quỳ trước mặt ta.

Nhưng mục đích lại là muốn ta nhường cơ hội sống cho Thẩm Tinh Nguyệt giữ thai.

Ta ra hiệu cho ma ma lấy một con d.a.o ngắn, ném xuống đất.

“Một mạng đổi một mạng.”

“Các người c.h.ế.t đi, ta sẽ nhường t.h.u.ố.c cho Thẩm Tinh Nguyệt.”

17

Nước mắt vẫn còn trên má mẫu thân.

Cả người bà ngây ra.

Huynh trưởng đột nhiên đứng bật dậy.

“Thư Ninh, muội điên rồi!”

Phụ thân tức giận xông lên muốn đ.á.n.h ta.

“Nghịch nữ bất hiếu!”

“Bất hiếu thì bất hiếu.”

“Các người xứng để ta hiếu thuận sao?”

Gương mặt phụ thân tím đỏ như gan lợn.

“Thẩm Thư Ninh, nhà họ Thẩm không có nữ nhi như con!”

“Được.”

“Thẩm Thế Quân, từ hôm nay ta và ông đoạn tuyệt quan hệ cha con!”

Phụ thân tức giận đến cực điểm, chỉ vào mũi ta mắng:

“Con đừng hối hận!”

“Sau này Lục Ngọc phụ bạc, ức h.i.ế.p con, xem còn ai có thể ra mặt cho con!”

Ta cười khinh miệt, xoay người rời đi.

Trước khi bước ra cửa, ta đột nhiên dừng chân.

Huynh trưởng cho rằng ta hối hận, vội vàng đi tới kéo ta, muốn ta xin lỗi phụ thân.

Ta hất tay hắn ra, sai người mang giấy b.út tới.

“Lục Ngọc nói rồi.”

“Lời nói không có bằng chứng.”

“Các người phải lập giấy làm chứng.”

Khoảnh khắc nhận được giấy đoạn tuyệt, ta giống như cuối cùng đã thoát khỏi vũng bùn.

Cả thể xác lẫn tinh thần đều trở nên nhẹ nhõm.

Từ nay ta và họ không còn liên quan.

Cuối cùng ta cũng không cần thấp hèn lấy lòng, cầu xin họ yêu thương mình nữa.

Sau khi Lục Ngọc biết chuyện, hắn đích thân chuẩn bị Mãn Hán toàn tịch cho ta suốt ba ngày.

“Ta đã nói rồi.”

“Nàng là nữ t.ử tốt nhất trên đời.”

“Nàng có can đảm từ bỏ nhà mẹ đẻ quyền thế thâm sâu, sau này làm chuyện gì cũng sẽ thành công.”

Ta cười khen Lục Ngọc có mắt nhìn người.

Hai chúng ta hẹn nhau ba ngày sau nhất định phải giành được Lưu Huỳnh thảo.

18

Tại buổi đấu giá, giá khởi điểm năm vạn lượng vàng của Lưu Huỳnh thảo khiến rất nhiều người chùn bước.

Từ đầu đến cuối, Phó Thanh Trì chưa từng giơ bảng.

Nhà họ Thẩm tuy giơ bảng ba lần, nhưng lần nào cũng bị giọng Lục Ngọc áp xuống.

Cuối cùng Lục Ngọc thắp thiên đăng.

Bất kể người khác ra giá bao nhiêu, hắn đều tăng thêm một ngàn lượng vàng.

Ngọn đèn cháy rực rỡ, soi rõ gương mặt ngày càng trắng bệch của Thẩm Tinh Nguyệt.

Khi tiếng b.úa cuối cùng vang lên, nàng đứng bật dậy khỏi ghế nhưng không cẩn thận ngã xuống đất.

Máu chảy thành vũng dưới thân.

Phó Thanh Trì lạnh lùng nhìn nàng, không hề bước tới đỡ.

“Thẩm Tinh Nguyệt, chuyện gì nàng cũng muốn tranh với Thẩm Thư Ninh.”

“Nhưng chuyện gì cũng tranh không lại.”

“Quả thật mất mặt!”

Hắn tức giận phất tay áo rời đi.

Phụ thân, mẫu thân và huynh trưởng vội vàng chạy tới.

Mẫu thân đỡ Thẩm Tinh Nguyệt lên, hai người ôm nhau khóc thành một đoàn.

Ta nhìn họ giống như nhìn những người xa lạ.

Thẩm Tinh Nguyệt nhận ra ánh mắt của ta, gườm gườm nhìn lại.

Trong mắt nàng không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn oán độc.

Ta giơ Lưu Huỳnh thảo trong tay về phía nàng.

“Ta đã nói rồi.”

“Ta sẽ không nhường tỷ nữa.”

19

Lưu Huỳnh thảo dường như thật sự có chút tác dụng.

Ta không còn nôn ra m.á.u, còn bất ngờ được chẩn đoán có hỷ mạch.

Nhưng Tô viện phán nói với cơ thể hiện tại của ta, m.a.n.g t.h.a.i sẽ tiêu hao nguyên khí rất lớn, bất cứ lúc nào cũng có thể không chống đỡ nổi.

Tất cả mọi người trong nhà họ Lục đều khuyên ta từ bỏ đứa trẻ.

Ta vuốt bụng, lắc đầu như trống bỏi.

“Đứa trẻ này khó khăn lắm mới đầu t.h.a.i vào một gia đình tốt như vậy.”

“Ta đương nhiên phải sinh nó ra.”

“Được.”

“Vậy thì sinh.”

Ngoài miệng Lục Ngọc ủng hộ ta, nhưng đêm nào cũng không ngủ được.

Nửa đêm tỉnh lại, ta luôn nhìn thấy hắn ngồi bên giường nhìn mình, trong mắt đầy tơ m.á.u.

Ban ngày, hắn càng quấn lấy ta không rời.

Ta đọc sách trong phòng, hắn ở bên cạnh trông chừng.

Ta đến hoa viên tản bộ hoặc nấu ăn, hắn cũng đi theo.

Ngay cả khi ta đi nhà xí, hắn cũng đứng ngoài chờ.

Sau đó, hắn bắt đầu dặn dò hết chuyện này đến chuyện khác.

Cửa hàng giao cho ai quản, tiền bạc của Từ Ấu cục lấy từ đâu, nơi dưỡng lão của Tô ma ma được sắp xếp tại trang viên nào.

Ta bật cười mắng hắn:

“Ngươi đang thay ta dặn dò di ngôn sao?”

Hắn không cười.

Hắn ôm ta vào lòng, siết c.h.ặ.t đến mức gần như khiến ta nghẹt thở.

“A Ninh, nàng sẽ không c.h.ế.t.”

Ta ngẩn người rồi trêu hắn:

“Chàng thật sự thích ta đến vậy sao?”

Hắn nghiêm túc gật đầu.

“Ta vẫn nhớ lần đầu gặp nàng.”

“Nàng gầy gò nhỏ bé, nhưng tính tình lại vô cùng bướng bỉnh.”

“Nàng sợ Vương đại phu đuổi đi nên ngày nào cũng bổ củi, gánh nước, cọ thùng phân.”

“Công việc càng bẩn, càng nặng nhọc, nàng càng tranh làm.”

“Có một lần, nàng đội mưa lớn thu dọn d.ư.ợ.c liệu.”

“Rõ ràng lạnh đến mức toàn thân run rẩy, nàng vẫn nhất quyết ở lại học châm cứu.”

“Ta xắn tay áo, bảo nàng châm thử lên người mình.”

“Nhưng nàng lại từ chối, tự đ.â.m từng cây kim lên người.”

“Ta chưa từng gặp một thiếu niên hiểu chuyện như nàng.”

“Hiểu chuyện đến mức khiến người khác đau lòng.”

“Khi ấy, ta rất muốn nàng trở thành người nhà của ta.”

“Muốn nàng biết mình không phải chỉ có một mình.”

“Ta muốn nói cho nàng biết, thật ra nàng không cần phải hiểu chuyện đến vậy.”

“Không cần sợ làm phiền ta.”

“Bởi vì ta vĩnh viễn sẽ không vứt bỏ nàng.”

“A Ninh, bây giờ ta vẫn nghĩ như vậy.”

Ta đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c hắn.

“Vậy tại sao khi ấy chàng luôn tránh mặt ta?”

Lục Ngọc có chút bất lực.

“Ta cho rằng mình thích nam nhân nên mới chạy tới Giang Nam trốn suốt một tháng.”

“Trong tháng ấy, ngày nào ta cũng nhớ nàng.”

“Đúng là một ngày dài như một năm.”

“Nhân dịp sinh thần của nàng, ta lấy hết can đảm trở về tìm nàng.”

“Không ngờ lại phát hiện một niềm vui bất ngờ…”

Lục Ngọc nói ngày phát hiện ta là nữ t.ử, hắn vui đến mức chạy mất một chiếc giày.

Hắn vội vàng trở về nhà nói muốn cưới ta.

Người nhà họ Lục cũng vô cùng coi trọng, chuẩn bị rất nhiều thứ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thẩm Thư Ninh - Chương 8: 8 | MonkeyD