Thẩm Tụng An - Chương 6
Cập nhật lúc: 28/06/2026 05:04
Chương 6
Thuở nhỏ ta từng mắc bệnh nặng.
Thân thể cũng không tốt.
Phụ hoàng bèn mời võ phu t.ử vào cung dạy ta tập võ.
Nhưng bình thường ta đều luyện trên đài cao.
Tách biệt với đám tướng sĩ bên dưới.
Chỉ đứng từ xa quan sát quân lính thao luyện, cảm nhận chút khí thế sa trường.
Hôm ấy...
Từ trên đài cao, ta nhìn thấy Trì Cửu Xuyên bé nhỏ bị đ.á.n.h đến thoi thóp.
Ta vội vàng hô lớn bảo dừng lại.
Rồi cuống cuồng chạy xuống cứu hắn.
Ta đưa Trì Cửu Xuyên lên kiệu của mình.
Sai cung nữ giúp hắn rửa sạch vết thương rồi băng bó.
Khắp người hắn toàn là bụi đất và m.á.u.
Vai bị c.ắ.n đến mức da thịt lật ra.
Máu thấm đỏ cả tay áo.
Lúc bôi t.h.u.ố.c.
Mười ngón tay hắn bấu c.h.ặ.t lấy thành kiệu.
Không rên lấy một tiếng.
Đứng bên cạnh nhìn thôi.
Ta cũng hít vào từng hơi lạnh.
Cứ như chính mình đang đau thay hắn vậy.
"Ra tay cũng độc quá rồi."
Hai mắt Trì Cửu Xuyên sưng đến mức gần như không mở nổi.
Hắn lí nhí nói:
"Là ta vô dụng."
"Đánh không lại họ."
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng.
Ra vẻ nghiêm túc uốn nắn suy nghĩ của hắn.
"Trong hoàn cảnh này..."
"So với chuyện đ.á.n.h thắng người khác."
"Điều quan trọng hơn là phải biết bảo vệ bản thân."
Hắn lập tức phản bác:
"Phụ thân ta nói."
"Chỉ biết phòng thủ mà không biết tấn công là đồ hèn."
Ta tiếp tục cãi lại.
"Phụ hoàng ta nói..."
"Mọi kẻ mạnh đều từng là kẻ yếu."
Hắn bị thương thành như vậy.
Vậy mà vẫn định cãi.
Ta dứt khoát đưa tay bịt miệng hắn.
"Phụ hoàng ta là hoàng đế."
"Nghe lời phụ hoàng ta."
Ta sợ với tính bướng bỉnh ấy...
Rồi có ngày Trì Cửu Xuyên sẽ bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t mất.
Kể từ hôm đó.
Ta thường xuyên đến xem họ luyện võ.
Lúc thì pha trò.
Lúc lại đúng lúc hô dừng.
Nhờ vậy Trì Cửu Xuyên bớt bị đ.á.n.h đi rất nhiều.
Tướng quân Trì Cao cực kỳ chướng mắt dáng vẻ lười biếng ấy của ta.
Nhưng vì nể thân phận công chúa.
Ông ta cũng chẳng dám làm gì.
Chỉ có một lần tức đến phát điên.
Ông ta bốc cả nắm cát vàng ném thẳng vào mặt ta.
Khiến mắt ta mấy ngày liền không mở nổi.
Những năm ấy chiến sự căng thẳng.
Ngay cả phụ hoàng cũng không tiện động đến Trì Cao.
Còn ta...
Vẫn cười hì hì chạy theo sau Trì Cửu Xuyên.
Xuân qua đông đến.
Ngày ngày ở bên nhau.
Tình cảm giữa chúng ta cũng dần nảy nở.
Thiếu niên thiếu nữ luôn thích hứa hẹn.
Trì Cửu Xuyên tháo khối ngọc bội luôn mang theo bên mình đưa cho ta.
"Điện hạ."
"Đợi ta trở thành Đại tướng quân."
"Nhất định sẽ quay về cưới người."
Ta còn cầu xin phụ hoàng.
Để Trì Cửu Xuyên cùng theo học với ta dưới sự chỉ dạy của võ phu t.ử.
Nhờ vậy.
Việc hắn đỗ Võ Trạng nguyên cũng thuận lợi hơn không ít.
Thế nhưng.
Trong kinh thành cũng bắt đầu xuất hiện những lời đàm tiếu.
Người ta nói...
Võ phu t.ử nể mặt công chúa nên cố ý hạ thấp tiêu chuẩn.
Trì Cửu Xuyên mới có thể đỗ Võ Trạng nguyên khi còn nhỏ tuổi như vậy.
Cũng từ chuyện ấy.
Trì Cửu Xuyên bắt đầu cố ý xa lánh ta.
Chúng ta vì thế cãi nhau không biết bao nhiêu lần.
Thậm chí...
Dù ta chủ động làm lành thế nào.
Hắn cũng chỉ lạnh nhạt đáp lại.
Chỉ sợ ta cản trở tiền đồ của hắn.
Ánh tà dương dần tắt.
Bầu trời chuyển sang màu xanh xám.
Trì Cửu Xuyên nhìn ta thật sâu.
Cẩn thận hỏi:
"Nàng nhớ ra rồi sao?"
Ta khẽ cong môi cười.
"Có nhớ hay không..."
"Quan trọng sao?"
"Khi ta yêu ngươi."
"Ngươi đã làm gì?"
"Ỷ vào việc ta yêu ngươi."
"Không hề kiêng dè mà giẫm đạp lên tấm chân tình của ta."
Giọng ta dần trở nên bình tĩnh.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Cuối cùng..."
"Ngươi vẫn trở thành một người giống hệt phụ thân mình."
"Đều cho rằng nữ nhi chỉ biết mềm lòng."
"Đều cho rằng tình cảm của ta cản trở quân công của ngươi."
Trì Cửu Xuyên im lặng rất lâu.
Trên gương mặt hiện lên vẻ đau khổ.
Hắn khẩn khoản cầu xin:
"Bao nhiêu chuyện trước đây..."
"Đều là lỗi của ta."
"Tụng An..."
"Hãy cho ta thêm một cơ hội nữa."
Lần này.
Hắn không dám nắm cổ tay ta.
Chỉ dám nhẹ nhàng níu lấy vạt áo ta.
Vị Đại tướng quân ngày nào...
Hiếm hoi lộ ra vẻ luống cuống.
Trong khoảnh khắc ấy.
Ta như được đưa trở về đêm hè nhiều năm trước.
Hai chúng ta ngồi sóng vai trên đài cao của giáo võ trường.
Ngắm sao.
Nghe tiếng ve kêu.
Hắn lấy ra một khối ngọc bội.
"Tụng An."
"Đợi ta trở thành Đại tướng quân."
"Ta sẽ mang hôn thư đến đổi lại khối ngọc này."
"Rồi cưới nàng."
Ta nắm lấy tay hắn.
Hơi ấm từ đầu ngón tay truyền sang lòng bàn tay hắn.
"Ta có thể đính hôn với ngươi."
"Nhưng trước đó..."
"Ngươi phải làm lại cho ta một khối ngọc bội."
"Một khối giống hệt như trước."
Đôi mắt Trì Cửu Xuyên sáng bừng.
Niềm vui trong mắt hắn không sao che giấu nổi.
Hắn cầm lấy tay ta.
Đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c mình.
Liên tục gật đầu.
"Nhất định!"
…
Cuộc nội loạn ở Đại Chu kết thúc.
Tân đế đăng cơ, dùng thủ đoạn sấm sét quét sạch toàn bộ kẻ địch trong triều.
Yên ổn nội bộ xong.
Việc tiếp theo...
Chính là đối phó với ngoại bang.
Biên cương e rằng sắp sửa bùng nổ chiến sự một lần nữa.
Trong tình hình ấy.
Phụ hoàng muốn lôi kéo gia tộc họ Trì, để bọn họ trung thành tận lực vì hoàng thất.
Theo ta...
Việc đó hoàn toàn thừa thãi.
Cả nhà họ Trì đều là những kẻ hiếu chiến.
Bất kể vì bách tính hay vì vinh quang.
Họ đều sẽ xông pha chiến trường g.i.ế.c địch.
Trong ván cờ này.
Điều mỗi người coi trọng đều rõ ràng đến lạ.
Điều phụ hoàng coi trọng nhất...
Là ngai vàng được vững chắc.
Điều Trì Cửu Xuyên coi trọng nhất...
Là lập công, phong hầu bái tướng.
Bọn họ không sai.
Là một vị hoàng đế tận trách.
Là một vị tướng quân tận trung.
Nhưng...
Lại không phải người phụ thân.
Cũng chẳng phải người phu quân mà ta mong muốn.
Giờ phút này...
Ta nhớ Hoài Chi vô cùng.
Đêm xuống.
Vạn vật yên tĩnh.
Trong đạo quán.
Ta nhặt một viên sỏi nhỏ ném vào khung cửa sổ.
Không bao lâu sau.
Ánh nến trong phòng sáng lên.
