Thầm Yêu Mười Năm - Chương 4
Cập nhật lúc: 20/06/2026 05:01
9
Vào cái ngày hẹn nhau đi thủy cung, tôi đã cẩn thận, tỉ mỉ trang điểm và lên đồ theo đúng phong cách thường ngày của mình, nhưng ngay vào cái khoảnh khắc chuẩn bị bước chân ra khỏi cửa, tôi lại thay đổi ý định, thay bằng một chiếc váy màu vàng nhạt mà ngày thường bản thân rất hiếm khi mặc đến.
Khoảnh khắc mở cửa bước lên xe, tôi không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Trần Thuật hôm nay mặc một chiếc áo khoác măng tô màu kaki, hai chúng tôi vậy mà lại không hẹn mà gặp, đều ăn ý lựa chọn những bộ trang phục có kiểu dáng vô cùng tương đồng với những bộ quần áo của năm xưa.
Thời gian dường như đang quay ngược trở lại những năm tháng thanh xuân tươi đẹp ấy, năm tháng chưa từng để lại bất kỳ dấu vết nào trên gương mặt của hai chúng tôi.
Thủy cung vẫn là thủy cung của năm nào, có điều số lượng chim cánh cụt bên trong đã tăng lên đáng kể.
Tôi dáo dác tìm kiếm khắp nơi một hồi lâu mà vẫn chưa thể tìm ra chú chim cánh cụt có chỏm lông màu trắng xếp thành hình trái tim năm xưa đâu cả.
“Ở bên này."
Trần Thuật khẽ nghiêng đầu ra hiệu cho tôi, tôi nhìn theo hướng ngón tay anh chỉ, cuối cùng cũng tìm thấy chú chim cánh cụt “ông cụ non" đã có tuổi kia.
“Chim cánh cụt đi đứng như thế nào nhỉ?"
Một nhóm các bạn nhỏ đang xếp hàng ngay ngắn, tay giơ cao lá cờ đỏ nhỏ, ngoan ngoãn nối đuôi nhau bước đi theo sau lưng cô giáo.
Cô giáo vừa mới dứt lời, lập tức có một bạn nhỏ xung phong đứng ra, hai tay ép c.h.ặ.t vào sát cơ thể, năm ngón tay khép c.h.ặ.t lại rồi hướng ra phía ngoài để giả làm đôi cánh nhỏ của chim cánh cụt, sau đó bắt đầu bước đi về phía trước, người cứ lắc la lắc lư, nghiêng bên trái rồi lại ngả bên phải để học theo dáng đi của chim cánh cụt.
Cậu bé học theo trông rất giống, dáng vẻ lại vô cùng đáng yêu, nhanh ch.óng nhận được lời khen ngợi từ cô giáo.
Tôi thu hồi tầm mắt của mình lại, ngay vào lúc này, một cây kem mát lạnh bất ngờ được đưa đến ngay trước mặt tôi.
Trần Thuật khẽ ho một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, đối diện với ánh mắt ngập tràn sự ngơ ngác của tôi, anh lên tiếng:
“Hôm nay cho phép em được ăn một cây."
Tôi cầm lấy cây kem trên tay, nhìn chú chim cánh cụt già đang mải mê ăn cá ở bên trong l.ồ.ng kính, trong lòng bỗng chốc nảy ra một ý định muốn trêu chọc anh.
“Chim cánh cụt đi đứng như thế nào nhỉ?"
Trần Thuật quả không hổ danh là một học bá, phản ứng của anh vô cùng nhanh nhạy.
Anh lập tức áp hai tay vào sát hông để giả làm đôi cánh, cũng học theo dáng vẻ của chú chim cánh cụt nhỏ kia, người cứ lắc la lắc lư, nghiêng bên này ngả bên nọ mà bước đi về phía trước.
Chỉ vài bước chân, anh đã di chuyển đến ngay sát bên cạnh tôi.
Tôi vừa ăn kem, vừa đứng nhìn cái màn biểu diễn vô cùng khôi hài, buồn cười này mà cười đến mức nghiêng ngả cả người, suýt chút nữa thì đứng không vững.
Cái động tác này nếu để cho các bạn nhỏ làm thì nhìn sẽ vô cùng đáng yêu, nhưng đối với một người đàn ông trưởng thành có chiều cao hơn mét tám như Trần Thuật mà làm thì trông thật sự là buồn cười đến đau cả ruột.
“Sao cô giáo Tần không khen ngợi tôi lấy một câu thế?"
Khóe miệng của Trần Thuật khẽ trễ xuống, anh hơi khom người, ngẩng đầu lên nhìn tôi chăm chú.
“Anh siêu cấp giỏi luôn!"
Tôi giơ bàn tay còn đang dính một chút kem lên, hào phóng tặng cho anh một cái lai (like) thật lớn.
Trần Thuật vô cùng thành thục rút một tờ khăn giấy từ trong túi ra, nhẹ nhàng lau sạch vết kem dính trên tay cho tôi, sau đó thuận thế nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay tôi.
Vào cái khoảnh khắc được anh nắm lấy tay rồi dắt vào trong túi áo khoác ấm áp, trái tim tôi bỗng chốc lỡ mất một nhịp.
A á á á á mười năm trước khi đi thủy cung rốt cuộc tôi đã làm cái quái gì thế này, lúc đó tôi vậy mà lại chỉ cắm đầu cắm cổ vào chụp ảnh chim cánh cụt thôi sao!
10
Cả hai chúng tôi đều không ai nói thêm lời nào mập mờ, tán tỉnh, nhưng bầu không khí lúc ra về rõ ràng đã có sự biến chuyển rõ rệt so với lúc mới xuất phát.
Tôi ngồi ở vị trí ghế phụ, lần đầu tiên trong đời phát hiện ra con đường dẫn về nhà sao mà lại ngắn ngủi đến thế, chẳng mấy chốc đã sắp phải nói lời tạm biệt với Trần Thuật rồi.
“Đang suy nghĩ chuyện gì vậy?"
Nhận thấy tôi thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhân lúc xe đang dừng chờ đèn đỏ, Trần Thuật cuối cùng cũng lên tiếng hỏi tôi.
“Con đường này nếu như có thể dài thêm một chút nữa thì tốt biết mấy."
Tôi không tự chủ được mà thốt lên một tiếng cảm thán từ tận đáy lòng.
“Tại sao?"
Trần Thuật rõ ràng biết thừa tôi đang muốn nói đến điều gì, nhưng anh lại cứ cố chấp muốn nghe được một câu trả lời thật rõ ràng, minh bạch từ chính miệng tôi.
“Như vậy thì em có thể ở bên cạnh anh thêm một lúc nữa rồi."
Tôi đưa tay chống cằm, trên cổ tay có đeo một chiếc lắc tay hình chú chim cánh cụt nhỏ, là do đích thân Trần Thuật mua tặng cho tôi.
“Đó là vinh hạnh của tôi."
Người cảm thấy vô cùng vinh hạnh là Trần Thuật sang đến ngày thứ hai lại tiếp tục hẹn gặp được tôi.
Lần này không phải đi chơi nữa, mà là đến công ty của anh.
Nhưng trước khi anh đến đón tôi thì lại vấp phải một cuộc họp khẩn cấp đột xuất, tôi dù sao thì cũng đâu phải là người không có xe riêng, thế là dứt khoát tự mình lái xe đến thẳng công ty của anh luôn.
Ở dưới bãi đỗ xe ngầm, tôi vô tình chạm mặt cô bạn đại biểu môn Ngữ Văn mặc chiếc váy đen hôm đi họp lớp, phía sau lưng cô ấy còn có một người đàn ông có vóc dáng hơi mập mạp đi cùng.
“Tiêu Tiêu?"
Hôm đi họp lớp tôi lỡ buông lời nói nhảm, nói bừa cho sướng miệng, thật không ngờ hôm nay lại có thể oan gia ngõ hẹp mà chạm mặt bọn họ ở đây.
“Hôm nay cậu ăn mặc xinh đẹp quá, tớ suýt chút nữa là đã không nhận ra cậu rồi đấy."
Tôi cũng suýt chút nữa là không nhận ra cô ấy, có chút ngượng ngùng mà âm thầm giấu chiếc túi Chanel của mình ra sau lưng.
“Cậu hôm nay nhìn cũng rất xinh đẹp."
Tôi nở một nụ cười xã giao lịch sự.
“Công ty của Trần Thuật hiện tại phát triển tốt như vậy, chồng tớ cũng có kinh nghiệm nghiên cứu trong lĩnh vực liên quan vài năm nay rồi, nên tớ đặc biệt dẫn anh ấy đến đây để giới thiệu cho hai người làm quen một chút, anh ấy cũng rất muốn được ở lại đây để phát triển sự nghiệp lâu dài.
Còn cậu thì sao, bé cưng không ở nhà à, cậu cũng đến đây để tìm Trần Thuật sao?"
Đại biểu môn Ngữ Văn quả nhiên xứng danh là người giỏi văn chương chữ nghĩa, gã đàn ông có dáng vẻ nhu nhược, rụt rè đang đứng khúm núm ở sau lưng cô ấy, đoán chừng là gã vừa mới bị sa thải, thất nghiệp, thế mà qua lời hay ý đẹp của cô ấy lại bỗng chốc biến thành một miếng mồi ngon, một nhân tài hiếm có.
“Tớ cũng rất muốn được ở lại đây để phát triển lâu dài đấy, để tìm cho đứa nhỏ một ông bố dượng."
Có những lời nói một khi đã thốt ra khỏi miệng thì thật sự là do đầu óc không kịp suy nghĩ, đối diện với biểu cảm vô cùng chấn kinh, há hốc mồm của cô bạn học cũ, tôi chỉ có thể lịch sự nở một nụ cười rồi lên tiếng chào tạm biệt để rời đi.
Vừa mới bước chân ra khỏi khu vực bãi đỗ xe, tôi đã nhìn thấy Trần Thuật đang đứng đợi sẵn ở ngay cửa ra vào.
“Trong mấy cuốn truyện tổng tài ấy, nữ chính lần đầu tiên đến công ty của nam chính đều sẽ được hộ tống đi bằng thang máy chuyên dụng dành riêng cho tổng tài, sau đó mấy nhân vật nữ phụ sẽ đứng bên cạnh xì xầm bàn tán rằng, đó thế mà lại là thang máy chỉ có một mình tổng tài mới được phép đi thôi đấy."
Trần Thuật vô cùng tự nhiên nắm lấy bàn tay tôi, dắt tôi rảo bước đi vào bên trong:
“Tổng tài ở đây không có thang máy chuyên dụng dành riêng cho mình đâu, Tần tiểu thư liệu có còn sẵn lòng muốn làm nữ chính của tôi nữa không?"
Nếu nói không thích thì chắc chắn là lời nói dối lòng rồi.
Ban ngày tôi và Trần Thuật gặp gỡ, hẹn hò vui vẻ, đêm về khi chìm vào giấc ngủ tôi lại liên tục mơ thấy những ngày tháng hai đứa cùng nhau trải qua năm xưa.
Càng hồi tưởng, càng nếm trải lại càng thấy trái tim mình không ngừng rung động, đập loạn nhịp, trong lòng chỉ hận bản thân năm xưa sao mà lại có một cái đầu gỗ như vậy, mãi mà không chịu khai mở tâm trí trong chuyện tình cảm.
Tôi dùng ngón tay út khẽ móc móc vào lòng bàn tay của Trần Thuật:
“Cái đó còn phải xem biểu hiện của anh thế nào đã."
11
Trần Thuật vẫn còn một số công việc tồn đọng chưa giải quyết xong, tổng tài ngoài đời thực tế sẽ không giống như trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình, rảnh rỗi đến mức cả ngày chỉ biết xoay quanh nữ chính.
Tôi ngoan ngoãn ngồi trong phòng làm việc của anh để chơi trò rắn săn mồi trên điện thoại, trên bàn bày biện đầy ắp những đĩa bánh ngọt nhỏ, bên cạnh còn có một ly sữa đậu nành ấm áp, tỏa hương thơm phức.
Hôm nay con rắn nhỏ vô cùng nghe lời, tôi liên tục nhấn nút tăng tốc, cứ thế ăn ăn ăn suốt dọc đường, nuôi con rắn của mình trở nên to lớn, đồ sộ vô cùng, nhưng cuối cùng lại phải nhận cái kết đắng, ch/ết t.h.ả.m dưới tay một con rắn nhỏ gầy gò, ốm yếu khác.
Vô tình ngước mắt lên nhìn, tôi chợt chú ý đến một bức tranh minh họa đang được treo trang trọng ngay trên bức tường phòng làm việc.
Càng nhìn kỹ lại càng thấy quen mắt, tôi dứt khoát đứng dậy, bước đến gần để quan sát một cách tỉ mỉ.
Đó là bức tranh vẽ một chú mèo con đang mải mê chơi đùa với cuộn len, nghịch ngợm đến mức tự làm cho bốn cái chân nhỏ của mình bị sợi len quấn c.h.ặ.t cứng lại, dáng vẻ vô cùng sinh động và đáng yêu, mà ở góc dưới cùng bên phải của bức tranh có ký một cái tên, đó chính là b/út danh của tôi.
Đầu óc tôi bỗng chốc bừng tỉnh đại ngộ, đây chính là bức tranh minh họa đầu tiên mà tôi bán được vào những năm tháng học đại học thì phải.
Số tiền bán tranh khi đó chưa đến một nghìn tệ, đối với số dư tài khoản của tôi mà nói thì có thể coi là một con số nhỏ nhoi không đáng kể, nhưng lúc ấy tôi đã vô cùng phấn khích, đem đi khoe khoang rùm bén khắp nơi trong nhóm chat của gia đình suốt một thời gian dài.
Thật không ngờ, ngày hôm nay khi được nhìn thấy lại bức tranh này, nó lại đang được treo ở một vị trí trang trọng trong văn phòng làm việc của Trần Thuật.
Tôi sải bước đi ra khỏi phòng làm việc, trên bức tường dọc hành lang bên ngoài cũng có treo một bức tranh, vẫn là tác phẩm do chính tay tôi vẽ.
Đây là tác phẩm được tôi sáng tác vào khoảng thời gian bản thân bắt đầu gặt hái được chút danh tiếng trong giới, lúc đó tôi có tham gia một buổi đấu giá nhỏ theo xu hướng thị trường, cuối cùng bức tranh này đã mang về cho tôi khoản thu nhập lên đến mấy vạn tệ.
