Thần Khí Rơi Trúng Đầu, Tôi Rời Ngành Gánh Phân Về Làm Dâu Long Tộc - 6
Cập nhật lúc: 06/08/2026 17:03
17.
Làm sao mà không muốn cơ chứ.
Tôi sinh ra và lớn lên ở nhân gian, là một đứa trẻ mồ côi.
Cái mạng cùi còm này, sống được thì sống, không sống được nữa thì cũng chẳng sao.
Thế nhưng cái lúc tôi nằm hấp hối trong ngôi miếu Bồ Tát rách nát tàn tàn.
Vẫn không cầm lòng được mà mong ước sẽ có một vị thần tiên từ trên trời rơi xuống, ban cho tôi một cái bánh bao.
Đại sư huynh đã xuất hiện vào đúng lúc đó.
Huỳnh ấy bận trên mình bộ y phục gấm vóc lụa là, là người đẹp nhất mà tôi từng được thấy trên đời.
Huỳnh ấy rủ mắt nhìn tôi: "Coi như số ngươi may mắn, ít nhất là còn có linh căn."
Huỳnh ấy từ trong tay áo móc ra một cái bánh bao đưa cho tôi, rồi ngoảnh đầu dặn dò người khác đưa tôi về tông môn.
Từ đó về sau, tôi thường viện cớ đi làm việc vặt để mò sang ngọn núi của huynh ấy.
Tôi ngày một lớn lên, nhưng lại tủi hổ vì dung mạo quá đỗi bình thường, không dám làm phiền huynh ấy quá nhiều.
Sau này vô tình nghe đại sư huynh nói chuyện với sư phụ rằng tông môn dạo này hơi nghèo.
Tôi mới nảy ra cái trò đi hót phân linh thú trồng linh thực, tìm cách tăng thu giảm chi cho tông môn.
Tôi đã từng ảo tưởng rằng, giả sử tông môn nhờ tôi mà phất lên giàu có, biết đâu đại sư huynh sẽ đoái hoài nhìn tôi thêm một cái.
Chỉ cần một cái nhìn thôi cũng đủ rồi.
Làm sao mà không muốn cho được chứ.
Tôi nằm mơ cũng muốn được đàng hoàng kiêu hãnh đứng bên cạnh đại sư huynh mà...
Đại sư huynh đưa tay vớt lấy giọt nước mắt lăn trên má tôi, sự dịu dàng nơi đáy mắt huynh ấy như muốn dấn chìm tôi hoàn toàn:
"Thế thì hãy đứng bên cạnh ta, với thân phận là đạo lữ."
18.
Lúc này tôi mới giật mình nhận ra, hóa ra mình đã lỡ miệng gào lên tâm sự thầm kín trong lòng.
Tôi bị sự dịu dàng của huynh ấy dụ dỗ, khẽ gật đầu.
Mấy ngày tiếp theo diễn ra y như một giấc mơ.
Sư phụ nghe tin đại sư huynh muốn kết làm đạo lữ với tôi, giật giật sổ tay đệ t.ử lật hồi lâu mới tìm thấy cái tên Lộc Nhâm của tôi:
"Ồ~ Hóa ra đứa trẻ năm đó A Húc mang về chính là con à."
"Đúng là có duyên thật đấy, bảo sao lại nhận được lời chúc phúc của thiên đạo."
Toàn thể tông môn ngập tràn không khí hân hoan, dốc toàn lực chuẩn bị cho đại lễ Đạo Lữ diễn ra sau đó một tháng.
Mỗi ngày đại sư huynh đều tới tìm tôi trò chuyện, nụ cười trên môi huynh ấy ngày một nhiều hơn.
Thế nhưng trái tim tôi lại cứ chìm dần, chìm dần xuống đáy vực.
Bởi vì đám màn hình đạn mạc kia thi thoảng vẫn cứ đồng hành xuất hiện cùng với bóng dáng của huynh ấy.
Điều này đồng nghĩa với việc, Liễu Như Yên đang ở ngay gần đây.
Đạn mạc bảo:
【Nữ chính dỗ nam 8 tới mức anh ngáo ngơ luôn rồi, ngày nào cũng cười như hoa nở luôn.】
【Tuy rằng cốt truyện có hơi chệch hướng, nhưng sẽ nhanh ch.óng được đính chính lại thôi!】
【Hóng tới cảnh đại hôn của nam 8, nữ chính bá đạo tới cướp rể cực kỳ luôn nha!】
Tôi cứ sống trong tâm trạng thấp thỏm lo âu đó cho tới ngày đại hôn.
Ngay lúc tôi chuẩn bị cùng đại sư huynh chính thức ấn dấu tay kết khế.
Liễu Như Yên trong bộ váy đỏ rực rỡ, tiên khí phấp phới từ trên trời đáp xuống.
"Long Húc, em tới đón anh đây."
"Đi theo em, được không?"
Cô ta đưa bàn tay ra, ánh mắt đong đầy tình cảm dịu dàng như nước nhìn về phía đại sư huynh.
Đạn mạc:
【Á á á nữ chính đẹp quá bá đạo quá, tới một cái liếc mắt cũng chẳng thèm ban cho con quần chúng A!】
【Nó vốn dĩ chỉ là cái công cụ giúp nữ chính nhìn nhận lại bản thân thôi mà, chấp làm gì.】
【Nam 8 mau đồng ý đi thôi! Nếu không tối nay lại phải chịu cảnh phong ấn phản phệ đau đớn nữa đó!】
Tôi mím c.h.ặ.t bờ môi, cố tỏ ra bình tĩnh.
Đại sư huynh nghiêng đầu nhìn tôi rất lâu, trong mắt tràn ngập những cảm xúc mà tôi không thể nào đọc vị nổi.
Cuối cùng, huynh ấy giống như những gì đạn mạc đã tiên đoán — buông bàn tay tôi ra, bước về phía Liễu Như Yên.
Khóe môi Liễu Như Yên nhếch lên một nụ cười như thể đã nắm chắc chiến thắng trong tay.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo.
Đại sư huynh đột nhiên c.ắ.n vỡ đầu lưỡi, tuốt kiếm c.h.é.m mạnh vào khoảng không vô định!
"ĐỪNG CÓ MÀ ĐIỀU KHIỂN TA NỮA!"
19.
Cùng lúc đó, Liễu Như Yên mồm nấc lên, phun ra một ngụm m.á.u tươi lênh láng.
Mũi kiếm của đại sư huynh chỉ thẳng vào n.g.ự.c cô ta, giọng nói cứng rắn như sắt thép:
"Đưa giải d.ư.ợ.c đây, ta tha cho cô một mạng."
Sắc mặt Liễu Như Yên xám xịt như tro tàn, trên trán lập tức rịn ra từng hạt mồ hôi hột dày đặc:
"Long Húc, em... em không hiểu anh đang nói cái gì..."
Lời còn chưa dứt.
Sư phụ đã hai tay kết ấn từ trên trời giáng xuống, cùng với tiếng hô đanh thép "Khởi!" của ông, xung quanh lập tức lóe lên một trận pháp ánh vàng rực rỡ.
Trên người Liễu Như Yên từ từ tràn ra từng luồng khói đen nghi ngút, ẩn hiện bên trong là những tiếng quỷ khóc thần sầu vô cùng rùng rợn.
Liễu Như Yên đau đớn tột cùng ôm đầu gục xuống.
Đến khi cô ta ngẩng đầu lên lần nữa, tôi mới bàng hoàng phát giác đôi mắt cô ta đã đỏ ngầu như m.á.u — đây chính là điềm báo của việc bị nhập ma!
"Long Húc! Cái đại lễ Đạo Lữ này chính là cái bẫy dành riêng cho tôi, đúng không?!"
Đại sư huynh ngoảnh đầu nhìn tôi một cái thật sâu, nơi đáy mắt dâng lên sự áy náy nồng đậm:
"Tiểu Lộc, xin lỗi em, ta đã tận dụng em rồi."
Tôi ngơ ngác không biết phải làm sao, chỉ biết ngốc nghếch lắc đầu.
Sư phụ chắp tay sau lưng đáp xuống đất, giọng nói mang theo vài phần mừng rỡ may mắn:
"Cái Tình Nhân Chú này quả thực quá đỗi bá đạo, tới cả vi sư cũng suýt chút nữa là không trấn áp nổi."
"Cũng may là A Húc phát hiện kịp thời, nếu không thì cái tông môn bé tẹo này của chúng ta nguy tới nơi rồi."
Liễu Như Yên vặn quẹo khuôn mặt trừng mắt nhìn đại sư huynh, không đành lòng gào lên chất vấn vì sao huynh ấy lại biết về Tình Nhân Chú.
Đại sư huynh nhìn tôi, khẽ nở một nụ cười:
"Tất cả chuyện này, đều nhờ có Tiểu Lộc."
Hóa ra viên Long Châu ban đầu rơi trúng đầu tôi không chỉ chứa một tiểu thế giới bên trong.
Điều quan trọng nhất là, nó được luyện hóa bằng chính m.á.u tim của đại sư huynh.
Chỉ có người thật lòng yêu thương đại sư huynh thì mới có thể khiến nó nhận làm chủ nhân.
Hôm đó huynh ấy cực kỳ chấn động khi phát hiện viên Long Châu lại bài xích Liễu Như Yên dữ dội.
Trong phút chốc không thể chấp nhận được sự thật rằng trong lòng Liễu Như Yên hoàn toàn không có mình, huynh ấy mới nổi giận vứt viên Long Châu đi.
Chẳng ngờ lại đập bộp vào đầu tôi, rồi còn nhận tôi làm chủ.
Kể từ ngày hôm đó, thỉnh thoảng huynh ấy cũng nhìn thấy mấy cái màn hình đạn mạc thần bí kia.
Thế nhưng những lời nói trên đó, huynh ấy chẳng tin nổi lấy một chữ.
Huỳnh ấy thậm chí còn không hiểu nổi vì sao trước đây mình lại có thể một lòng một dạ si mê Liễu Như Yên đến thế.
Linh tính mách bảo có điều bất thường, thế nên mới có cái màn ở Bách Bảo Các huynh ấy cố tình ngầm bảo tôi ra mặt đốp chát với Liễu Như Yên.
Lúc đó Liễu Như Yên mấy lần mở miệng bảo huynh ấy nhường bước.
Huỳnh ấy cảm nhận rõ ràng có một luồng lực lượng bí ẩn nào đó đang ép buộc huynh ấy phải gật đầu đồng ý.
Huỳnh ấy liều mạng chống trả, suýt chút nữa là bị luồng lực lượng vô hình đó phản phệ.
Thế là huynh ấy liền viết thư gửi cho sư phụ và cha mình.
Hai vị ông lão vắt óc nghiên cứu suốt nửa tháng trời mới ngộ ra huynh ấy đã trúng phải Tình Nhân Chú độc nhất vô nhị của Ma tộc.
Thứ chú thuật này có thể làm mê muội tâm trí người yêu, từ đó thao túng đối phương, hấp thụ khí vận và tu vi của họ.
Lúc này đại sư huynh mới vỡ lẽ, đạo phong ấn quái đản trên người mình hóa ra chính là do Liễu Như Yên hạ xuống.
Huỳnh ấy cứ tưởng là do lần trước cứu cô ta nên vô tình trúng chiêu.
Mà chẳng hề nghĩ lại xem, vì sao Liễu Như Yên lại vô tình có sẵn giải d.ư.ợ.c trong tay đến thế.
Tình Nhân Chú vô cùng ẩn khuất và khó bị phát hiện, lại cực kỳ khó giải.
Nhưng nếu trong lúc đối phương thi chú mà có thể giữ lại được một tia tỉnh táo, thì có thể tạm thời thoát khỏi sự kiểm soát.
Mấy hôm trước, đại sư huynh nhìn thấy đạn mạc bảo Liễu Như Yên chuẩn bị "sửa lại" cốt truyện, ép huynh ấy tiếp tục ngoan ngoãn làm cái "nam 8".
Huỳnh ấy lập tức đoán ra Liễu Như Yên sẽ lại dùng tới Tình Nhân Chú lần nữa, nên mới cùng sư phụ lập ra cái bẫy này.
