Thần Kiếm Lệnh - 8
Cập nhật lúc: 21/06/2026 02:03
"Đây là mật hàm cấu kết của Mộ Dung Nghiêm với quân ngoại bang Tây Di, hẹn ngày rằm tháng sau sẽ mở cửa biên thùy Kim Châu để quân giặc tràn vào, lật đổ triều đình Trung Nguyên! Bức huyết thư này do chính tay quan ngự sử Trình Chương dùng m.á.u của mình viết trước khi bị ngươi ám sát diệt khẩu! Thẩm định nét chữ và ấn tín hoàng gia đều có ở đây, các vị chưởng môn có muốn lên xem không?!"
Đây chính là bản mật hàm mà Tiêu Dật Hoàng đã âm thầm giúp ta lấy được từ mật thất phủ Mộ Dung khi tất cả người của hắn đang bận tập trung ở quảng trường tuyển cầm cơ.
Mộ Dung Nghiêm hoàn toàn hoảng loạn. Hắn biết nếu để bản mật hàm này rơi vào tay các đại phái, danh tiếng và gia tộc của hắn sẽ tan thành mây khói trong chớp mắt.
Gương mặt đạo mạo của hắn vặn vẹo, lộ ra bản chất của một con quỷ dữ:
"Gi ết ả! Tất cả nghe lệnh, g iết ch ết ả cầm cơ điên cuồng này cho ta! Đứa nào lấy được thủ cấp của ả, bản tọa thưởng vạn lượng vàng, phong làm Phó minh chủ!"
Lệnh vừa hạ, hơn một trăm sát thủ tinh nhuệ nhất của Minh Hoa Gia Tộc đồng loạt rút kiếm, điên cuồng lao về phía ta từ bốn phương tám hướng.
Vạn tiễn trên tường thành cũng đồng loạt giương lên, mũi tên nhọn hoắt chĩa thẳng vào tấm thân gầy gộc đỏ rực của ta.
Ta đứng yên tại chỗ, nhìn những lưỡi kiếm sáng quắc đang lao tới, trong lòng không một chút sợ hãi.
Nội công thuần âm trong người ta đã cạn kiệt sau khúc nhạc vừa rồi, ta nhắm mắt lại, bình thản chờ đón cái chế t.
Cha ơi, ba trăm mạng người của Nhậm gia ơi, Hoài Nhã đã vạch trần được kẻ thù rồi.
Hưu! Hưu! Hưu!
Tiếng xé gió của vạn tiễn đồng loạt b.ắ.n xuống.
Nhưng cái chế t mà ta chờ đợi không hề đến.
"ẦM—!"
Một luồng kiếm khí màu đen thô bạo, khổng lồ như một con hắc long từ trên trời giáng xuống, quét ngang qua quảng trường.
Sức mạnh kinh hoàng của nó c.h.é.m đôi mặt đất đá hoa cương, hất văng một trăm sát thủ đang lao tới, đồng thời đ.á.n.h bạt toàn bộ vạn tiễn thành tro bụi giữa không trung.
Một mùi hương tuyết tùng quen thuộc xen lẫn mùi m.á.u tanh nhàn nhạt ập vào khứu giác của ta.
Ta mở mắt ra. Trước mặt ta là một tấm lưng rộng lớn, vững chãi như một ngọn núi vững vàng che chắn cho ta khỏi mọi giông bão của thiên hạ.
Thẩm Hàn Chu mặc một bộ trường bào gấm đen thêu xương đầu sói, mái tóc bay cuồng loạn trong gió.
Thanh kiếm quấn vải đen thô bạo trên tay hắn đang nhỏ m.á.u, sát khí tỏa ra từ người hắn đậm đặc đến mức khiến nhiệt độ cả quảng trường như giảm xuống điểm đóng băng.
Hắn không quay đầu lại nhìn ta, chỉ dùng chất giọng trầm thấp, gằn giọng nói với toàn bộ võ lâm chính đạo trước mặt:
"Ám Dạ Các nghe lệnh. Kẻ nào dám động vào một sợi tóc của nàng, gi ết không tha. Đuổi cùng gi ết tận, tru di tam tộc!"
"Vút! Vút! Vút!"
Từ trên các mái nhà và tường thành xung quanh, hàng ngàn sát thủ hắc y của Ám Dạ Các đồng loạt xuất hiện, bao vây toàn bộ quảng trường.
Tiêu Dật Hoàng cũng dẫn theo các cao thủ của Tiêu Dao Các phong tỏa lối thoát duy nhất.
Mộ Dung Nghiêm run rẩy chỉ tay vào Thẩm Hàn Chu: "Thẩm Hàn Chu! Ngươi... ngươi là Minh chủ hắc đạo, dám công nhiên tạo phản, đối đầu với cả võ lâm chính đạo sao?!"
Thẩm Hàn Chu cười khẩy, tiếng cười điên cuồng và ngạo nghễ vang vọng khắp trời đất. Hắn từ từ giơ thanh kiếm đẫm m.á.u lên, chỉ thẳng vào mặt Mộ Dung Nghiêm:
"Chính đạo cái gì? Võ lâm cái gì? Đối với ta, tất cả đều là rác rưởi. Bốn năm trước ngươi diệt Thần Kiếm Sơn Trang, bốn năm sau ngươi lại muốn dồn nàng vào chỗ c hết. Hôm nay, Thẩm Hàn Chu ta sẽ dùng m.á.u của cả Minh Hoa Gia Tộc để tế cho thanh kiếm này!"
Hắn quay đầu lại nhìn ta một cái. Đôi mắt đen thẳm vốn luôn chứa đầy hận thù bốn năm qua, giờ đây lại đỏ rực lên vì xót xa và tức giận.
Hắn nhìn bàn tay gảy đàn rách nát của ta, gằn giọng nói:
"Nhậm Hoài Nhã, nàng giỏi lắm. Dám lừa ta để tự mình đi ch ết. Trận nợ này, lát nữa ta sẽ tính với nàng sau. Bây giờ, ngoan ngoãn đứng sau lưng ta, nhìn ta băm vằn kẻ thù của nàng ra!"
Ta nhìn bóng lưng của hắn, giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống, lăn dài trên vết sẹo bỏng bên má trái.
Dạ Vũ, con sói con năm xưa của ta, cuối cùng đã dùng cách bá đạo nhất để đứng trước mặt ta một lần nữa.
Mộ Dung Nghiêm không hổ danh là một con cáo già nham hiểm.
Ngay khi cục diện tại quảng trường xoay chuyển, nhận thấy bản thân bị vây khốn bởi hai đại thế lực Ám Dạ Các và Tiêu Dao Các, hắn đã dùng đến quân bài tàn độc nhất.
Trong lúc hỗn chiến bùng nổ, một làn khói độc màu tím đen bất ngờ từ dưới đài cao phun ra.
Luồng khói mang theo mùi tanh tưởi của tà công, làm mờ mịt tầm nhìn của tất cả mọi người.
Mộ Dung Nghiêm thọc mạnh tay vào huyệt đạo của ta, ép ta nuốt xuống một viên huyết đan đỏ quạch, rồi túm lấy bả vai ta phóng thẳng về phía sau núi.
"Nhậm Hoài Nhã, ngươi muốn trốn? Bản tọa dẫu ch ết cũng phải kéo ngươi theo làm đệm lưng!" Giọng hắn điên cuồng, rách nát.
Hắn mang theo ta, điên cuồng chạy trốn suốt một ngày một đêm về hướng đỉnh Tuyết Sơn biên giới, nơi hắn đã hẹn ước từ trước với đại quân ngoại bang Tây Di.
Viên độc d.ư.ợ.c thấm vào lục phủ ngũ tạng, đốt cháy đan điền của ta đau đớn như có hàng ngàn con kiến độc đang c.ắ.n xé.
Ta không thể tụ khí, chỉ có thể trơ mắt nhìn cảnh vật xung quanh dần bị bao phủ bởi màu trắng xóa của tuyết lạnh.
Đỉnh Tuyết Sơn gió rít gào như quỷ khóc. Mộ Dung Nghiêm đứng trên vách đá vạn trượng, một tay bóp cổ ta, một tay cầm thanh kiếm gãy, mắt gầm gừ nhìn về hướng lối mòn duy nhất dẫn lên đỉnh núi.
Phía sau hắn, năm trăm binh lính tinh nhuệ của quân Tây Di với giáp sắt sáng choang đã dàn trận sẵn sàng.
