Thân Phận Bị Lộ, Tôi Được Anh Trai Nuôi Yêu Thương Cả Đời - Chương 1

Cập nhật lúc: 18/06/2026 13:15

Chuyện phải kể từ một ngày trước.

Sắp tốt nghiệp đến nơi, tôi lại lười chẳng muốn đi thực tập, tính về nhà ăn bám bố mẹ để tạo cho họ một "bất ngờ".

Ai mà ngờ được, tôi lại vô tình nghe trộm được bí mật về thân thế của mình.

Hóa ra năm đó, bố tôi phải đi công tác nước ngoài mấy tháng trời.

Vì không yên tâm để mẹ ở nhà một mình khi đang t.h.a.i nghén vật vã, bố đã đưa mẹ đi cùng luôn.

Còn cách ngày dự sinh hơn một tháng, mẹ không cẩn thận bị ngã một cú nên phải đưa vào bệnh viện gần đó cấp cứu.

Trầy trật lắm mới sinh tôi ra thì lại đúng lúc gặp động đất.

Trong lúc hỗn loạn, hai đứa trẻ nằm trong l.ồ.ng kính cứ thế mà bị bế nhầm một cách hết sức tự nhiên.

Lúc ấy, bố mẹ đang ở trong phòng làm việc bàn nhau cách liên lạc và bù đắp cho đứa con gái ruột.

Khi nghe giọng điệu mệt mỏi của họ khi nhắc đến mình, tôi chẳng còn can đảm nghe tiếp nữa.

Đầu óc tôi vang lên ong ong suốt cả ngày trời.

Một đứa từ nhỏ đã hống hách, kiêu căng lại chẳng có tài cán gì như tôi, nghe xong mà cảm thấy như trời sập!

Hồi nhỏ, để bồi dưỡng sở thích cho tôi, bố mẹ đã lần lượt mời đủ thầy dạy nhạc cụ, múa, vẽ tranh, thậm chí là cả thầy dạy võ.

Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị tôi chọc cho tức điên mà bỏ đi.

Chẳng có lý do gì khác, chỉ tại tôi quá thích lý sự cùn và hay nghịch ngợm.

Bảo học thì lười, nhưng cứ hễ có cơ hội là tôi lại bám lấy các thầy cô để buôn chuyện.

Mỗi lần mẹ mắng, tôi lại lập tức trốn sau lưng Thẩm Tư Hành, tủi thân xị mặt ra.

"Anh ơi, em không thích học mấy thứ này đâu!"

Anh ấy là người dễ mềm lòng nhất trước chiêu này, liền lập tức đứng ra che chở cho tôi: "Em gái không muốn học thì thôi, mẹ đừng ép em nữa."

Mẹ tôi tức đến mức bất lực đỡ trán: "Thẩm Tư Hành, con cứ chiều nó đi. Sau này lớn lên nó chẳng biết làm cái gì, con nuôi nó cả đời chắc?"

Ánh mắt cậu thiếu niên năm ấy đầy kiên định: "Vâng, con nuôi."

Câu nói này thực sự đã theo anh suốt nửa cuộc đời đầu.

Sau khi tôi chào đời, việc làm ăn của gia đình ngày càng khấm khá, bố mẹ suốt ngày phải bay đi bay lại khắp nơi.

Mới 6 tuổi, Thẩm Tư Hành đã tự nguyện gánh vác trách nhiệm nuôi nấng tôi.

Có thể nói, tôi là một tay anh nuôi lớn.

Nhưng chính sự nuông chiều quá mức của anh đã rèn nên tính cách coi trời bằng vung của tôi.

Không muốn đi học? Không sao cả, chơi vui là được.

Cậy thế bắt nạt người khác? Không sao hết, anh sẽ đi dọn bãi chiến trường thay tôi.

Dốt nát không chịu học hành? Chẳng hề gì, nhà mình không thiếu tiền.

Đó chính là thế giới quan được định hình suốt 21 năm qua của tôi.

Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để làm một kẻ ăn bám hạnh phúc suốt nửa đời còn lại.

Đùng một cái, bây giờ họ lại bảo tôi là thiên kim giả!

Tôi không thể chấp nhận nổi sự thật này!

Cứ nghĩ đến cuộc sống bi t.h.ả.m ở nửa đời sau là nước mắt tôi lại trào ra, khóc lóc t.h.ả.m thiết vô cùng.

"Anh ơi, em biến thành nông nỗi này là anh phải chịu trách nhiệm chính đấy."

Thẩm Tư Hành: ?

Tôi nói một cách đầy chính trực:

"Tục ngữ có câu, nuông chiều quá hóa hại con. Ngày xưa có người mẹ luôn dung túng cho con trai trộm cắp, nhỏ trộm kim lớn trộm vàng, cuối cùng tên con trai bị áp giải ra pháp trường.”

“Trước giờ hành hình, hắn xin được gặp mẹ mình lần cuối, anh biết hắn đã làm gì không? Hắn đã c.ắ.n đứt một bên tai của mẹ mình đấy!"

Thẩm Tư Hành nhắm nghiền mắt lại, lại hít một hơi thật sâu, nghiến răng hỏi: "Rốt cuộc là em muốn trộm cái gì?"

Tôi cuống lên: "Ơ hay, sao anh cứng đầu thế nhỉ, người ta đang mượn chuyện để nói lý lẽ đấy, anh có hiểu không hả!"

Thẩm Tư Hành nghe vậy ngược lại còn ngạc nhiên nhìn tôi một cái: "Tiến bộ dữ ta, giờ còn biết mượn chuyện nói lý lẽ nữa cơ đấy?"

Tôi càng khóc to hơn: "Em không có thời gian để giỡn với anh đâu! Anh tưởng em đang đùa với anh chắc? Em thực sự không phải là em gái ruột của anh đâu!"

Thẩm Tư Hành khựng lại một chút, rồi vươn tay xách tôi từ dưới đất đứng dậy.

"Biết rồi. Em là do một tay anh nuôi lớn, cho dù không phải ruột thịt thì anh vẫn sẽ lo cho em."

"Thật không?"

"Thật."

"Em không tin."

"..."

Lỡ như cô thiên kim thật kia nghĩ rằng tôi đã cướp đi cuộc sống giàu sang của cô ấy, khiến cô ấy phải chịu khổ suốt 21 năm trời, rồi cô ấy bắt bố mẹ đuổi tôi đi thì sao?

Hơn nữa, hình tượng kiêu căng, hống hách của tôi đã ăn sâu vào m.á.u rồi.

Nếu tôi và thiên kim thật xảy ra xung đột, chắc chắn tất cả mọi người sẽ đứng về phía cô ấy mà chỉ trích tôi.

Anh trai tuy thương tôi thật, nhưng dù sao tôi cũng chẳng phải em ruột của anh ấy, lâu dần rồi cũng sẽ...

Nghĩ đến đây mà tôi rợn cả tóc gáy.

Đâu phải tôi muốn bị bế nhầm đâu chứ!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thân Phận Bị Lộ, Tôi Được Anh Trai Nuôi Yêu Thương Cả Đời - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD