Thần Tài Tự Tìm Tới Cửa - Chương 8 - Hết

Cập nhật lúc: 14/09/2026 09:03

27.

Đợi đến khi ta chạy tới, mới phát hiện mọi chuyện ở Mi Nam Quận đã nằm trong tầm kiểm soát.

Nơi đây đã dựng mấy căn nhà cỏ đơn sơ để cách ly người bệnh, còn có những cửa hàng cố định chuyên phát cháo và phát t.h.u.ố.c.

Ngoài việc các y giả thay phiên nhau trực theo ca, nơi này còn đốt thương truật để khử độc, không một chỗ nào là không được tính toán chu toàn.

Số d.ư.ợ.c liệu và lương thực ta mang đến cũng vừa hay giúp được một chút.

Ta thở phào nhẹ nhõm, đang cảm thán vị quận thủ Mi Nam Quận quả nhiên là một cao nhân.

Chợt nghe một tiểu đồng nói:

"Không phải quận thủ đại nhân đâu."

"Lần trước tỷ tỷ lén nói với ta, là một vị Lý đại nhân từ kinh thành đến!"

Không hiểu vì sao, ta chợt nhớ đến món quà mừng năm mới Lý Nguyên Chiêu vội vàng đưa cho ta, còn cả chuyện hắn muốn ta thêu chữ "Vân" lên quần áo.

Cổ họng ta khô khốc, khẽ hỏi:

"Vị Lý đại nhân ấy đâu?"

"Hắn hình như bệnh rất nặng."

"Tỷ tỷ nói, hắn sắp c.h.ế.t rồi."

28.

Cuối cùng, tình hình ở Mi Nam Quận cũng dần ổn định.

Sau khi cùng Lý Nguyên Chiêu trở về, ta nghênh đón cái Tết đầu tiên ở kinh thành.

Ta cũng chờ được món quà năm mới thực sự thuộc về mình.

Đêm giao thừa, Lý Nguyên Chiêu đưa ta vào cung.

Ta cầm chiếc chìa khóa, mở ra cả một tòa Kim Đài cung ánh sáng lưu chuyển.

Ta nhìn đến ngây người, cười đến không khép miệng được.

"Đây là nơi ta đã chuẩn bị cho nàng từ lâu."

"Nó tồn tại không phải để trở thành nhà giam, mà là để nàng biết rằng, nơi nào có ta, nơi đó cũng sẽ có chỗ cho nàng dung thân."

Không biết hắn đã suy nghĩ bao lâu mới có thể nghĩ ra những lời này để dỗ ta.

Trong lòng ta âm thầm bật cười, nhưng không thể phủ nhận, nghe xong vẫn thấy vô cùng hưởng thụ.

Khóe môi Lý Nguyên Chiêu cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

Hắn cúi người đến gần, tiếp tục nói:

"Ngày ấy, lần đầu tiên nghe nàng nói nàng để tâm đến ta, trong lòng ta rất vui."

"Đối với ta mà nói, như vậy đã đủ rồi, tuyệt đối không mong cầu gì thêm."

"Triều Vân, ta muốn hỏi nàng."

"Nàng có nguyện cùng ta đi hết đời này không?"

Kim điện sáng rực, ánh nến lay động.

Người trước mắt nhìn ta chăm chú, đôi mắt tựa như càng sáng hơn dưới ánh nến.

Ta cảm nhận được ánh mắt ấy, lòng khẽ rung động.

Ta cười đáp:

"Ngươi biết mà, ta chưa bao giờ làm chuyện mua bán lỗ vốn."

"Cho nên lần này, thành giao."

...

(Hoàn chính văn)

...

Sau này, Vân Thường phường trở thành phường thêu đứng đầu kinh thành.

Nghe nói, vị "Vương cô nương" kia không chỉ bỏ tiền xây dựng mấy tòa học đường, mà còn trở thành nữ t.ử đầu tiên gia nhập Thịnh Kinh thương hội.

Chúc Triều Vân quả nhiên sống như điều nàng từng mong muốn, hễ có thời gian liền rong ruổi khắp núi sông, ngắm nhìn phong hoa tuyết nguyệt nơi thế gian.

Những lá thư nàng gửi về, có khi kẹp một nhành liễu Giang Nam, có khi vẽ lên một vầng trăng tàn giữa sa mạc.

"Lý Nguyên Chiêu, hoa đào nơi này lại nở rồi, ta đã học được cách ủ rượu, mọi người đều nói rất ngon."

Mọi người?

Họ là ai?

Nam nhân khoác long bào ngồi trước án, bỗng nhíu mày.

"Những cô nương Mạc Bắc này quả thật mạnh mẽ, đợi ta trở về, nhất định phải vẽ một bản thiết kế y phục cưỡi ngựa. Nếu ngươi chịu dạy ta cưỡi ngựa, ta có thể cân nhắc tặng ngươi một bộ."

Đọc đến đây, hàng mày đang nhíu c.h.ặ.t của hắn lại giãn ra.

"Tú nương A Bảo của phường sắp sinh rồi, ngươi nhớ đưa những thứ ta chuẩn bị cho nàng ấy."

Khó cho nàng vẫn luôn để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.

Có điều, hắn vẫn nghiêm túc ghi nhớ rồi làm theo.

"Ngày mai ta và Kim Hoa gặp nhau ở bến tàu, đừng nhớ mong."

Chẳng lẽ lộ phí không đủ?

Hắn lại cảm thấy mình lo xa rồi.

Nếu thật sự có chuyện gì, ám vệ cũng sẽ bẩm báo cho hắn.

……

Lý Nguyên Chiêu ngẩng đầu nhìn cung điện trống trải, bất giác chìm vào hồi ức.

Hắn chợt nhớ đến Chúc cô nương ở cạnh nhà mình trong kiếp trước, mỗi lần nàng bày hàng đều sát ngay bên cạnh hàng thịt của hắn.

Mỗi khi có người mặc cả, chỉ cần bớt một đồng, nàng liền lạnh lùng trừng mắt, chống eo, hận không thể mắng người ta một trận.

Rõ ràng là một người cực kỳ keo kiệt.

Thế nhưng mỗi năm khi mùa đông đến, nàng đều may sẵn quần áo cho những con mèo con ch.ó lang thang ngoài đường.

Gặp phải người ăn mày đáng thương, nàng cũng moi ra mấy đồng tiền, chia cho người ta nửa bát mì.

Lý Nguyên Chiêu những lúc buồn chán thường không nhịn được mà quan sát nàng, trong lòng luôn cảm thấy tò mò.

Sau khi đăng cơ, biết được Hoa Sen thôn xảy ra dịch bệnh, gương mặt nàng vậy mà là người đầu tiên hiện lên trong đầu hắn.

"Vị Chúc cô nương ấy, không biết còn sống không?"

Nhưng duyên phận giữa họ khi ấy cũng chỉ dừng lại ở đó.

Về sau, Lý Nguyên Chiêu trở thành một vị hoàng đế cần chính yêu dân, nhưng rồi vì nhiễm bệnh mà qua đời vào một mùa đông giá lạnh.

Đến khi mở mắt lần nữa, trước lúc nhớ lại chuyện kiếp trước, hắn đã gặp Chúc Triều Vân.

Bọn họ gặp nhau cũng vào mùa đông.

Nàng mang theo đầy người phong tuyết mà đến, từ đó khiến hắn rơi vào một mối tình cả đời chẳng thể thoát ra.

Lý Nguyên Chiêu lại nhớ đến lời mẫu phi nói trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời:

"A Chiêu, điều mẫu phi hối hận nhất trong đời chính là đã xuyên đến triều đại này, gặp phải phụ hoàng con."

"Con phải nhớ lời ta, đừng trở thành người giống hắn."

Hắn nghĩ, mình sẽ làm được.

Lý Nguyên Chiêu thu hồi tâm tư, khép lại lá thư cuối cùng rồi cẩn thận cất vào chiếc hộp.

Thư của Chúc Triều Vân có khi dài, có khi chỉ vỏn vẹn vài câu, nhưng dù cách xa ngàn dặm, từng dòng chữ vẫn đủ khiến lòng hắn bình yên.

Dù những lá thư ấy vì đường sá, thời tiết và đủ loại nguyên do mà chẳng thể đến đúng lúc, mỗi khi nhớ nàng, Lý Nguyên Chiêu vẫn thích một mình ngồi trong Kim Đài cung rộng lớn này, lật đi lật lại những lá thư ấy, tính xem ngày nàng trở về còn bao lâu.

Hắn dứt khoát chuyển luôn án phê tấu chương đến đây.

Nói ra cũng thật thú vị.

Chúc Triều Vân còn chưa từng ngủ lại Kim Đài cung được mấy lần, trái lại hắn lại thường xuyên lưu luyến nơi này.

"Bẩm Hoàng thượng!"

Tiểu thái giám trực đêm ngoài cửa khó giấu vẻ kích động, đột nhiên lớn tiếng bẩm báo.

Không hiểu sao, tim Lý Nguyên Chiêu bỗng đập nhanh hơn.

"Chuyện gì?"

"… Vị chủ nhân Vân Thường phường ấy đã trở về."

Khóe môi hắn khẽ cong lên, niềm vui trong lòng lập tức lan ra, gần như không thể kìm nén.

Lý Nguyên Chiêu đặt lá thư trong tay xuống, đứng dậy cao giọng nói:

"Chuẩn bị ngựa, trẫm muốn xuất cung."

Bóng đêm lạnh như nước, chẳng biết tiếng vó ngựa của ai đang vội vã lao đi, làm tung lên những cánh hoa xuân khắp nơi.

Thì ra, tòa Kim Đài cung hắn dựng nên cho nàng, từ đầu đến cuối chỉ khóa được duy nhất một người, chính là hắn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Tài Tự Tìm Tới Cửa - Chương 9: Chương 8 - Hết | MonkeyD