Thần Thê - Chương 1

Cập nhật lúc: 12/07/2026 15:08

1

Trong phòng, hương rượu lan tỏa khắp nơi.

Nam nhân trên giường có gương mặt trắng trẻo, thanh lãnh. Hơi men nhuộm đỏ hai gò má, càng tôn lên vẻ tuấn tú.

Ta đưa tay khẽ chạm vào vạt áo trước n.g.ự.c của Phó Nghiễn Từ, nơi đã hơi xộc xệch.

Chợt thấy y khẽ chuyển động yết hầu, đôi mày kiếm anh tuấn cũng hơi nhíu lại.

Ta giật mình sợ hãi, vội vàng rụt tay về.

Rồi cuống quýt lăn trở lại nép vào lòng khuê mật là Trình Văn Cẩn, vừa cầu an ủi vừa đòi ôm.

“Huynh ấy ôn hòa nho nhã, chính trực ngay thẳng.”

“Còn về gia thế... ta từng nhiều lần khéo léo dò hỏi, nhưng Phó huynh luôn tránh né không nhắc đến. Chắc là...” Trình Văn Cẩn lộ vẻ tiếc nuối.

Ta lo lắng đến mức không ngừng bấu lấy đầu ngón tay.

“Gia thế thế nào cũng không quan trọng, chỉ cần phẩm hạnh tốt là được...”

Trình Văn Cẩn khẽ thở dà:

“Vốn dĩ ta định nói rõ mọi chuyện với Phó huynh. Nhưng nếu để huynh ấy biết ta là nữ nhi, thì tố giác cũng không được, mà không tố giác cũng chẳng xong.”

“Một khi sự việc bại lộ, với thân phận người biết chuyện mà không báo, huynh ấy sẽ mang tội khi quân, phải mất đầu.”

“Đúng vậy, chúng ta chỉ muốn mượn một đứa con...”

 Nghĩ đến vài hình ảnh có thể xảy ra, mặt ta nóng bừng vì xấu hổ:

 “...,Chứ chưa từng nghĩ sẽ liên lụy người vô tội.”

Thấy ta chần chừ, Trình Văn Cẩn lập tức đổi ý.

“Vãn Vãn, muội tuyệt đối đừng miễn cưỡng bản thân. Dù muội nói rất thích trẻ con, nhưng ngay từ đầu ta đã không tán thành cách này.”

“Đây vốn là chuyện của riêng ta, ta không muốn muội vì ta mà phải hy sinh bất cứ điều gì.”

Ai có thể ngờ, thiếu nữ sắp cuống cuồng đến phát khóc trước mặt ta lúc này, lại chính là Đại Lý Tự khanh nổi tiếng mặt lạnh vô tình trong triều?

Mà lúc này, chỉ có sinh được một đứa trẻ mới có thể giúp nàng.

Phó Nghiễn Từ, Phó đại nhân, xin thứ lỗi.

Ngài cứ coi như... bị một con mèo hoang l.i.ế.m một cái vậy…

...

Thuở nhỏ, ta lạc mất người thân. Chính phụ mẫu của Trình Văn Cẩn đã cứu ta khỏi chợ đen.

Từ đó, ta quen biết Văn Cẩn, trở thành khuê trung mật hữu.

Nhờ sự giúp đỡ của phụ mẫu nàng, ta biết được phụ mẫu ruột của mình đã qua đời vì bệnh từ lâu.

Nhưng cũng vì vậy mà tìm được tung tích của di mẫu và di trượng.

Hai người thành thân nhiều năm mà vẫn chưa có con, nên muốn nhận nuôi ta.

Mà ta cũng muốn trở về nơi năm xưa phụ mẫu ta từng yêu nhau, từng sinh hạ ta.

Vì thế, ta theo di mẫu và di trượng rời kinh thành, trở về quê cũ.

Vốn tưởng từ đây sẽ có một cuộc sống yên ổn.

Nào ngờ chỉ sang năm thứ hai, di mẫu lại mang thai.

Thái độ của họ lập tức thay đổi.

Họ muốn đuổi ta đi, nhưng lại không muốn mang tiếng bạc tình, nên cố ý hà khắc với ta đủ điều.

Chỉ mong ta biết khó mà tự rời khỏi.

Lẽ nào trên đời này thật sự không có lấy một chốn dung thân cho ta?

Thế là ta lại quay về kinh thành.

Không ngờ khi ấy, Trình gia đã hoàn toàn đổi khác.

Phụ thân và mẫu thân của Trình Văn Cẩn t.ử trận khi theo quân xuất chinh.

Chi thứ của Trình gia, người tự xưng là thúc phụ của Trình Văn Cẩn, Trình Đồng Di, nhân cơ hội ấy chiếm đoạt toàn bộ gia sản Trình gia.

Không chỉ vậy, Văn Cẩn còn điều tra ra cái c.h.ế.t của phụ mẫu nàng tuyệt đối không đơn giản, thậm chí còn có quan hệ không thể tách rời với Trình Đồng Di.

Đáng tiếc, Văn Cẩn tuổi còn trẻ, lại mang thân nữ nhi, nên mọi mưu tính đều khó lòng thực hiện.

May thay, phụ mẫu nàng đều xuất thân võ tướng, từ nhỏ đã nuôi dạy nàng khác hẳn những tiểu thư khuê các.

Họ không dạy nữ công gia chánh, mà dạy nàng cưỡi ngựa, múa đao, luyện thương.

Bởi vậy, không ít người thường đùa rằng Trình gia có một vị tiểu công t.ử.

Lời truyền miệng dần thành sự thật.

Thật sự có người tin Trình Văn Cẩn là nam t.ử.

Ngay cả Trình Đồng Di, kẻ tự xưng là thúc phụ của nàng, trước kia cũng không qua lại nhiều với gia đình nàng, nên cũng bị qua mặt.

Thế là ta thuận nước đẩy thuyền.

Để Trình Văn Cẩn lấy thân phận nam nhi tham gia khoa cử, bước chân vào quan trường, điều tra chân tướng cái c.h.ế.t của phụ mẫu và đoạt lại Trình gia.

Còn ta...

Ta vốn đã chẳng còn nhà nữa.

Phụ mẫu Trình gia có ơn tái sinh với ta.

Ta nguyện cùng Văn Cẩn kề vai sát cánh, đồng cam cộng khổ.

Trình Đồng Di, kẻ đang chiếm giữ Trình gia, coi Văn Cẩn như cái gai trong mắt.

Lại cậy thân phận thúc phụ, muốn gả cháu gái bên ngoại của mình cho Văn Cẩn làm chính thê, hòng giám sát và khống chế nàng.

Nhờ đó, hắn mới có thể thật sự nắm trọn Trình gia trong tay.

Thế nên, ta và Trình Văn Cẩn giả thành phu thê.

Nhưng hắn vẫn không chịu buông tha.

Hắn vin vào cớ chúng ta thành thân đã một năm mà vẫn chưa có con nối dõi, là bất trung bất hiếu.

Nhất quyết tìm cớ đưa cháu gái mình vào phủ làm thiếp của Văn Cẩn.

Để trừ hậu họa về sau, chúng ta quyết định “sinh” một đứa trẻ.

Thật ra, ta cũng luôn mong có một hài t.ử.

Dẫu bản thân chưa từng có một mái nhà ấm áp, yên ổn.

Nhưng ta có thể dốc hết tất cả để yêu thương hài t.ử của mình.

Hơn nữa, ta cũng không muốn thành thân.

Nếu có thể cùng Văn Cẩn nuôi dưỡng một đứa trẻ, vậy thì không gì tốt hơn.

Thế là chúng ta nghĩ đến việc... mượn hài t.ử.

Chuyện này không thể để phát sinh thêm rắc rối, nhất định phải tìm một người đáng tin cậy.

Văn Cẩn bèn nghĩ đến vị đồng liêu của nàng: Phó Nghiễn Từ, quan hàm chính tam phẩm, giữ chức Hồng Lư Tự khanh.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thần Thê - Chương 1: Chương 1 | MonkeyD