Thần Toán Tiểu Manh Phi Siêu Hung Dữ - Chương 112: Hu Hu, Hắn Không Hiểu
Cập nhật lúc: 04/02/2026 16:17
Lời của Không Ly như gậy ông đập lưng ông.
Trần Sương Trần Tuyết vẻ mặt nghiêm lại.
Trần Sương hổ thẹn cụp mắt.
Trần Tuyết rụt cổ cúi đầu.
"Thuộc hạ biết sai." Hai người đồng thanh nói.
Công t.ử nói không sai.
Những ngày này bọn họ ở Trấn Quốc Công phủ quá an nhàn, đến mức quên mất mục đích ban đầu của mình.
Công t.ử tuy không có bản lĩnh bấm độn tiên tri như tiểu chủ mẫu, nhưng giỏi xem thiên tượng, nếu công t.ử căn cứ vào thiên tượng tính ra chuyện Cơ gia sắp gặp họa diệt môn là thật, thay vì đến lúc đó Cơ gia xảy ra chuyện gia sản bị tịch thu, làm hời cho tên Cẩu hoàng đế kia, chi bằng nhân lúc bây giờ Cơ gia chưa xảy ra chuyện bọn họ bòn rút nhiều bạc từ Cơ gia ra một chút.
Còn về tổn thương mà tâm hồn non nớt của tiểu chủ mẫu phải chịu đựng...
Con người ai rồi cũng phải trưởng thành, bây giờ còn nhỏ gặp phải loại đàn ông bụng dạ đen tối, ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo như công t.ử, sau này mới có thể mở to mắt tìm được lang quân như ý.
Trần Sương Trần Tuyết, hai người đã thành công tự thuyết phục bản thân, một lần nữa tiến vào trạng thái làm việc lớn.
"Chủ t.ử, thuộc hạ sẽ đi tìm Lăng Phong thông báo một tiếng, rồi bảo những người khác thu dọn đồ đạc, mau ch.óng chuyển đến Trấn Quốc Công phủ." Trần Sương nói.
Không Ly ừ một tiếng, bỗng nhiên hỏi: "Có biết phải báo con số bao nhiêu không?"
Trần Sương trầm tư giây lát: "Chủ t.ử cảm thấy một ngàn năm trăm lượng hợp lý, hay là hai ngàn lượng?"
Không Ly nhìn hắn với vẻ tán thưởng: "Cơ Bát nương không ngốc, cứ một ngàn năm trăm lượng đi."
Dứt lời, Không Ly gấp gọn tấm sơ đồ bố trí do chính tay Cơ Bát nương vẽ, giao cho Trần Sương: "Vừa rồi ta nói chuyện với Cơ Bát nương chắc ngươi đã nghe thấy, giao tấm sơ đồ này cho Lăng Phong, trực tiếp truyền lệnh các chủ, bảo người của Thiên Tri Các mau ch.óng đi điều tra vụ án này."
"Vâng!"
Đợi Trần Sương rời đi, Trần Tuyết cũng không cam lòng yếu thế, nhắc nhở: "Chủ t.ử, mọi người đều ở một chỗ, công t.ử phân phó công việc tự nhiên thuận tiện hơn nhiều, nhưng dù sao cũng là ở địa bàn của Cơ gia, liệu có tai vách mạch rừng không?"
Không Ly lạnh lùng liếc hắn một cái: "Việc này trong lòng ta tự có tính toán."
Toàn thân Trần Tuyết căng thẳng: "Vâng, thuộc hạ đã hiểu."
Không, hắn không hiểu.
Tại sao Trần Sương nói một câu thì được công t.ử khen ngợi, hắn lại nhận được sự ghét bỏ của công t.ử?
Mặc dù mấy ngày nay hắn và Trần Sương đã đi thám thính, hộ vệ của Trấn Quốc Công phủ đều là gia vệ bình thường, kém xa trình độ thu thập tình báo của Thiên Tri Các, nhưng trong phủ này chẳng phải còn có Trấn Quốc Công và mấy vị lang quân sao.
Trấn Quốc Công và Cơ Tam lang thì thôi đi, đều là võ tướng có bản lĩnh, nhưng Cơ Nhị lang và Cơ Tứ lang này, một kẻ trông như văn nhân, một kẻ trông như thương nhân, võ nghệ thế mà cũng không tồi.
Càng đừng nói bọn họ còn dò la trước được, Cơ Thất lang trong phủ này khinh công vô cùng cao siêu.
Phàm là người có khinh công cao siêu, thính lực thị lực càng hơn người thường, lại khác với loại võ tướng cầm quân đ.á.n.h giặc như Trấn Quốc Công.
Loại người này mới là kẻ bọn họ phải đề phòng nhất.
Hiện giờ Cơ Thất lang không có trong phủ, nhưng nói không chừng lúc nào đó lại quay về.
Có điều công t.ử trước giờ không làm việc gì mà không nắm chắc phần thắng, cho dù sự việc bại lộ, ngài ấy cũng tuyệt đối đã nghĩ sẵn đối sách hoặc đường lui.
Điểm này, mấy năm nay đã được kiểm chứng không biết bao nhiêu lần.
Đã như vậy, Trần Tuyết chỉ có thể tìm cảm giác tồn tại từ chỗ khác.
Thế là, hắn cười ha hả nhắc nhở: "Chủ t.ử à, ta tính toán tiểu chủ mẫu sắp về rồi đấy, hay là ngài vẫn nên về thư phòng tiếp tục tụng kinh niệm Phật đi?"
Lời vừa dứt, không khí xung quanh đột nhiên lạnh xuống.
Trần Tuyết đón nhận ánh nhìn c.h.ế.t ch.óc của chủ t.ử, vẻ mặt đầy mờ mịt.
Hắn nói câu này có chỗ nào không đúng sao?
Tiểu chủ mẫu quả thực sắp về rồi mà.
Hắn chỉ muốn nhắc nhở công t.ử, đã định cắm rễ ngắn hạn ở Trấn Quốc Công phủ, thì chắc chắn phải giấu kỹ cái đuôi cáo, ngàn vạn lần không được lộ tẩy.
Không Ly mặt không cảm xúc liếc hắn một cái, lùi lại, phất tay áo.
Cửa thư phòng "rầm" một tiếng đóng c.h.ặ.t, suýt chút nữa đập vẹo sống mũi Trần Tuyết.
Trần Tuyết: "..."
Hu hu hu, hắn có lòng tốt mà, tại sao công t.ử lại thẹn quá hóa giận?
